Chương 1069: Tuổi Trẻ Khí Thịnh
.............
Có một sự thật là, việc Sát Tự Đội xuất hiện ở đây chính là minh chứng cho Mạc Phàm thấy, điện tôn Lạc Nhạn đã bắt đầu hành động.
Mạc Phàm cảm thấy không tiện giữ Sát Tự Đội lại bên mình, bèn nhanh chóng để họ ngụy trang thành những vệ sĩ bình thường rồi rời đi.
Tiếp tục thám thính trong yến tiệc, Mạc Phàm cũng gặp khá nhiều người quen, thỉnh thoảng lại bắt gặp vài thành viên cấp cao của Hàn Hải Điện từng không ít lần bợ đỡ hắn.
Những người này vừa trông thấy Mạc Phàm liền lập tức tiến đến hành lễ chào hỏi, hắn cũng chỉ đành miễn cưỡng khách sáo vài câu cho phải phép.
Nhưng rất nhanh, Mạc Phàm đã tách khỏi họ, cùng thị nữ đi vào khu đình viện xa hoa nhưng có phần vắng vẻ dành cho khách quý. Ở nơi này, hắn cảm nhận được sự hiện diện của vài người có tu vi cực cao.
Ví như vừa bước xuống đình viên, Mạc Phàm đã thấy một đám chấp sự cao cấp của Điền gia đang bàn luận cùng các vị thiếu chủ của Hàn Hải Điện, rồi lại thấy Thanh Vũ thần quan của thiên triều cùng đại diện các tông môn và học viện lớn đang tụ tập trò chuyện. Bọn họ hoặc là Vương cảnh, hoặc đã đạt tới Đế cảnh, vốn đã quen biết nhau nên đang cùng nhau bàn luận sôi nổi.
Mạc Phàm đã được Tử Lộc hóa trang sơ qua, dù là Quân cấp nhưng khí tức được che giấu vô cùng kín đáo, với dáng vẻ thanh niên này, hắn không dễ bị người khác chú ý.
Mỗi người một vẻ, ai cũng có thân tộc của mình đi cùng. Khi Mạc Phàm dạo bước cùng Nhàn Nhàn, hắn cũng thấy không ít người trạc tuổi mình, à không, có lẽ chỉ là trông trẻ trung tương tự, nhưng bọn họ đều răm rắp tuân theo quy củ, răm rắp đi sau lưng trưởng bối, không giống Mạc Phàm ung dung tự tại, muốn làm gì thì làm bên cạnh thị nữ ngàn tuổi của mình.
Dạo một hồi, Mạc Phàm thắc mắc hỏi Nhàn Nhàn.
“Ngoài sự xuất hiện của Sát Tự Đội, vẫn không có thêm thông tin nào khác. Không phải điện tôn Lạc Nhạn nói sẽ cung cấp tín hiệu cho ta sao? Điền nông Đường Bá Hổ ở ngay kia, nhưng từ đầu đến cuối ta lại không thấy nàng phát ra bất kỳ tín hiệu nào?”
Muốn hành thích một người ngay trong yến tiệc không phải chuyện nói là làm, dù cho với cảnh giới của Mạc Phàm đi chăng nữa.
Đặc biệt là đối với nhân vật chủ chốt của một siêu thế lực như Điền nông Đường Bá Hổ. Mạc Phàm đã sớm khóa chặt mục tiêu là Đường Bá Hổ, đồng thời cũng để ý đến tám tên hộ vệ đắc lực luôn túc trực bên cạnh hắn.
Nhưng chưa hết, lúc nãy sau khi hắn tống cổ Tiêu Vĩnh Xuân ra ngoài, không bao lâu sau đã có hai vị Lục Trang Đường Chủ thân phận cực cao trong Điền gia đến tiếp cận, nói lời ngon tiếng ngọt xin lỗi, biếu lễ vật mong Hàn Hải Thẩm Tước bỏ qua chuyện nhỏ.
Hai người này không hề che giấu, để lộ khí tức của cường giả Hạ Quân cấp và Trung Quân cấp, lại còn đứng ra ngoại giao ngay sau lưng Đường Bá Hổ, khiến việc ám sát hắn ngay tại yến tiệc trở nên khó khăn hơn rất nhiều.
Nhưng nếu đợi đến khi tàn tiệc mới hành thích, việc thoát khỏi diện nghi vấn sẽ càng phức tạp, cực kỳ khó tránh khỏi ánh mắt hoài nghi của đệ tử Điền gia.
Phải biết rằng, Điền gia tinh thông Ngũ Cốc Thuật, thuật ngụy trang biến hình không thể dò xét, đệ tử và thuộc hạ lại trải rộng khắp thiên hạ. Hơn nữa, du hiệp ẩn sĩ của họ nhiều không kể xiết, trong đó có nhiều người chính trực hiệp nghĩa nhưng hành tung khó đoán, thường ẩn mình nơi đồng ruộng phố chợ, không màng công danh lợi lộc, nắm giữ mạng lưới tình báo khổng lồ hơn bất kỳ thế lực nào.
Nói một cách đơn giản, nếu rời khỏi Hàn Hải Đô Thành, thì ra đường gặp một con cóc ghẻ, một lão ăn mày, một bà lão bán cá, một thằng nhóc bán trà sữa, một tên què ngủ dưới cống, tất cả đều có xác suất liên quan đến Điền gia. Thậm chí, chó chạy ngoài đường cũng có thể là chó của Điền gia. Muốn hành thích người mà không bị phát hiện lại càng thêm vô vọng.
Đây mới là lý do quan trọng khiến Lạc Nhạn phải bày bố cục ám sát ngay tại yến tiệc này.
Ngay từ đầu, phe cao tầng của Hàn Hải Điện càng muốn chuẩn bị sẵn hậu phương cho Mạc Phàm, bố trí thiên la địa võng, vạch ra một kế hoạch chu toàn không ai hay biết, từ đó ngụy tạo chứng cứ, dần dần đẩy Đường Bá Hổ vào một tử cục không để lại manh mối.
Chỉ có điều, đến tận bây giờ, hắn vẫn chưa thấy bất kỳ động tĩnh tín hiệu nào, quả thật có chút mệt mỏi.
Thôi thì đằng nào cũng phải chờ, Mạc Phàm tự tìm một chỗ ngồi xuống, cùng thị nữ Nhàn Nhàn bên cạnh trông chẳng khác nào những quan sát viên giám sát yến tiệc. Ngồi ở vị trí thuận lợi, ánh mắt hắn vừa vặn có thể bao quát toàn bộ tân khách không ngừng ra vào.
Bên sảnh cửa Bắc, Điền nông Đường Bá Hổ vừa tiếp chuyện điện chủ Ngô Việt Hùng, vừa chào hỏi các đại học sĩ của triều đình và những thế gia lớn ở Tây Châu, nói chuyện rôm rả, nụ cười rạng rỡ.
“Chủ thượng, có lẽ bên điện tôn vẫn chưa chuẩn bị xong xuôi.” Nhàn Nhàn nói.
“Ừm, chúng ta tiếp tục theo dõi vậy.” Mạc Phàm đáp, ánh mắt và tinh thần lực của hắn tựa như diều hâu bao quát toàn bộ sáu trang viên tân khách bên trong.
Không thể không nói, hôm nay Ngô Hiền quả là ngày đại cát đại lợi. Nàng vừa xuất hiện trong sảnh lớn, lập tức có một đám nam thanh nữ tú ái mộ vây quanh, bọn họ nhao nhao dâng lên những món lễ vật đắt giá mình mang tới, đồng thời còn tự nhiên hình thành một cuộc ganh đua ngầm xem quà của ai giá trị hơn.
Mạc Phàm tuy không trực tiếp mở quà xem giúp nàng, nhưng từ phản ứng của các tân khách xung quanh cũng có thể đoán được, giá trị của những món quà này hẳn không hề nhỏ.
Tất cả đều là con cháu quan lớn, thiếu gia tiểu thư của các tài phiệt và thế gia hàng đầu, hậu duệ của Đế giả. Đám thiếu nam thiếu nữ này ngoài vẻ tinh anh phấn chấn, trên người còn mang theo vài phần khí chất khoe khoang, hơn thua, khác hẳn với những thiếu niên bình thường ngoài kia. Dù sao ở độ tuổi này, bọn họ cũng không quá cần phải biết đến hai chữ “nội liễm”.
Trong số những người trẻ tuổi đang vây quanh Ngô Hiền, vậy mà đại bộ phận đều đạt đến ít nhất là Chủ cấp, chỉ có lác đác vài người đúng tuổi là ở cảnh giới Thống lĩnh.
Trong đó có hai ba người đã đột phá tu vi Á Vương, còn một kẻ kiệt xuất đến biến thái thì đã có tu vi Thượng Vương.
Bọn họ đa số là Quỷ Bí giả và Nông Thực giả, thỉnh thoảng mới xuất hiện Thương Kim giả, ngược lại Ngô Hiền lại là một Phù Thủy tu. Phù Thủy mặc dù không được đánh giá cao, nhưng xét về độ hiếm có lại trở nên nổi bật hơn một chút, cộng thêm việc Ngô Hiền hẳn là tu luyện thượng thừa bùa chú phép thuật, thực lực chắc chắn cũng thuộc hàng nổi bật trong đám người này.
Nàng sở hữu thân thể Á Đế Vương, nhưng vì là phù thủy dùng phép, trên thực tế có thể hạ gục một Đế Vương chính thống đỉnh cấp.
Bất quá, nhìn chung mà nói, có thể thấy con đường tu hành của đám trẻ tuổi này rõ ràng là được đắp bằng tiền tài và vận khí, nếu không có gia tộc chống lưng, e rằng với khí chất như vậy, đặt ở thế giới ma pháp, đừng mong đạt tới Siêu Giai.
“Chậc chậc, tuổi trẻ khí thịnh, đúng là chưa trải sự đời. Thời buổi này còn dùng quà cáp để tị nạnh nhau, thú vị thật.” Mạc Phàm ngồi xem mà bình phẩm, giống như một vị đại lão đang hồi tưởng lại ký ức trăm năm, nhìn đám con cháu này so kè gia thế, tranh giành sự chú ý, cao giọng muốn ra oai phủ đầu người khác.
Dù ở đây hắn trông chỉ khoảng bốn mươi mấy tuổi, nhưng nếu so về kinh nghiệm nhìn đời, rõ ràng hắn đã sớm thành tinh hơn đám nhóc con kia, dù chúng có sống cả ngàn năm đi nữa.
Hắn thậm chí có thể từ những thủ đoạn cỏn con và ngữ khí đối chất của đám thanh niên này mà đoán ra được phần nào sự kiêng dè lẫn nhau giữa các gia tộc, tông môn.
Mãi cho đến khi Kiếm Quân Phong Thanh Dương xuất hiện, hắn mang theo khí chất thoát tục như Thần Minh dạo chốn Đào Nguyên tiến vào đại sảnh, tặng cho Ngô Hiền một cây sáo giá trị ước chừng 15 kim nguyên bảo, lập tức đập tan mọi dũng khí của đám thanh thiếu niên kia, khiến chúng nhanh chóng trở nên ngoan ngoãn hơn rất nhiều, không còn so đo nữa. Cả đám tiu nghỉu đi xuống, càng cảm thấy kiếp này coi như bỏ, chỉ muốn đầu thai lại cho nhanh.
..........................
Đề xuất Huyền Huyễn: Từ Hôm Nay Bắt Đầu Làm Thành Chủ