Chương 107: Sắc Cam

...

Một con Đồ Đằng Thú như vậy xuất hiện trên tòa tháp cao nhất Hoa Hạ quả thật quá phô trương, dù vô tình hay cố ý cũng lập tức bao trùm một phần trung tâm thành thị, vô duyên vô cớ che khuất đi ánh nắng ấm áp của ban ngày.

Khi Hải Đông Thanh Thần biến hóa, kích thước thân thể đã không còn tương đồng với trước đây. Đầu và đuôi nó trắng như tuyết, thân hình khổng lồ che khuất cả bầu trời phía trên Ninh Bàn tháp. Trên sống lưng nó hiện rõ ấn ký đồ đằng mang theo khí tức thần thánh và sức mạnh kinh người, khiến cho bất cứ ai nhìn vào cũng cảm thấy từng chiếc lông vũ đều ẩn chứa uy thế sấm sét, mang sức mạnh thảo phạt, bài trừ tà khí yêu ma.

Thế nhưng, trong mắt Farl, nàng chẳng hề để tâm đến sinh vật khổng lồ trước mặt, toàn bộ sự chú ý đều đổ dồn vào người đàn ông phong trần đang bước xuống từ trên lưng nó.

Hắn mặc một chiếc áo khoác da màu nâu cũ kỹ, dáng điệu có phần giống một kẻ nghiện rượu, nhưng vóc dáng lại vô cùng cân đối, toát ra khí chất của một thiên tài trác việt, hoàn toàn không phải loại phế nhân đi đường cũng tự vấp ngã.

Hình Thiên Sứ Farl giơ tay ngăn hai vị Thánh Ảnh Giả đứng yên tại chỗ, còn bản thân thì trực tiếp tiến về phía đám người đang bước xuống từ lưng Hải Đông Thanh Thần.

“Tiền bối, người vẫn khỏe chứ?” Farl đặt tay phải lên ngực, mỉm cười nói với Trần Khương.

Tiền… tiền bối!?

Nàng vừa gọi người đàn ông trung niên kia là tiền bối của mình?

Toàn bộ những người có mặt trên sảnh đáp của tòa tháp Ninh Bàn đều kinh ngạc đến trợn mắt há mồm, không thể ngờ người đàn ông có vẻ ngoài xuề xòa đi cùng Linh Linh lại có lai lịch lớn đến vậy, thậm chí còn được một vị Hình Thiên Sứ của Thánh Thành đặc biệt tôn trọng.

Ngược lại, Trần Khương vừa đặt chân xuống đại sảnh đã ngoảnh đầu nhìn thấy một đám người trẻ tuổi ăn mặc sang trọng đang đứng ngây ra như phỗng, không biết đang suy nghĩ điều gì. Dựa vào khí chất, đám người này không giàu sang cũng thuộc dòng dõi cao quý. Chỉ là, trong số họ có một mỹ nhân khác biệt đứng gần hắn, da nàng ngăm đen, trang phục cũng kỳ lạ không giống thường phục. Thế nhưng, nội tâm hắn nhanh chóng nhận ra điều gì đó, vội vàng khoan khoái đáp lời:

“Ta vẫn khỏe, lâu rồi không gặp ngươi, đã ra dáng một người nắm giữ trọng trách rồi!”

Được trưởng bối khen ngợi, Farl nghiêng đầu nhận lễ, không quá để tâm đến hình tượng của bản thân trước mặt những người xung quanh.

Lãnh Linh Linh vừa được Tống Phi Dao đỡ xuống khỏi lưng Hải Đông Thanh Thần, tò mò hỏi: “Lão sư, hai người quen nhau sao?”

Đừng nói đến mấy nam tử trẻ tuổi kia, ngay cả đa phần các pháp sư tập sự từ Đế Đô và Minh Châu học phủ trong đội ngũ cũng chẳng ai biết được lai lịch đằng sau cái tên Trần Khương. Kể cả Linh Linh, nàng vốn chỉ nghĩ lão sư của mình rất nổi tiếng ở các trường quốc tế, không ngờ lại có thể khiến một vị Hình Thiên Sứ phải tôn trọng hết mực.

Khỏi phải nói, dù là Mục Ninh Tuyết, Triệu Mãn Duyên hay Mục Bạch, bọn họ đều biết rõ tính cách của Hình Thiên Sứ Farl quyết liệt và dữ tợn đến mức nào. Nhưng khi đứng trước vị trưởng bối này, tất cả sự mạnh mẽ đó dường như đều tan biến như bụi bay trong gió.

Nhìn bề ngoài, vị lão sư này chỉ trạc tứ tuần, khuôn mặt có chút phong trần sương gió nhưng nhìn chung khá phúc hậu. Điểm nhận dạng rõ rệt nhất có lẽ là những chiếc khuyên, từ mũi, tai cho đến hai tay, trên người vị lão sư này có ít nhất hai, ba chiếc khuyên được xỏ vào, tạo nên một tổng thể trái ngược hoàn toàn với vẻ phúc hậu của hắn.

“Linh Linh, ta từng kể cho con nghe về một vị đại giáo sư ở Mỹ, con còn nhớ không?” Trần Khương hỏi.

“Vâng, là lão sư của người trong thời gian du học.” Linh Linh đáp.

“Phải, nàng và ta đều là học trò của giáo sư. Ta nghiên cứu về lý thuyết trùng học và tập tính yêu ma, còn nàng theo học Pháp Thuật Luận và nguyên lý ma pháp.” Trần Khương nói với ánh mắt hiền hòa, mỗi khi nhắc về thầy của mình, hắn đều không giấu được vẻ tự hào và hãnh diện.

“Ra vậy, con hiểu rồi.” Linh Linh lễ phép trả lời.

Hóa ra, mối quan hệ sâu sắc giữa Trần Khương và Hình Thiên Sứ Farl đều bắt nguồn từ vị giáo sư ở Mỹ kia. Chẳng trách họ lại quen biết nhau, có duyên cùng chung một con đường phát triển.

Không chỉ Linh Linh, mà tất cả mọi người ở đây sau khi nghe xong đều ao ước được diện kiến vị giáo sư có lai lịch kinh người kia!

“Các vị, chúng ta có nên nhanh chóng bàn vào chuyện chính không? Tình hình bên ngoài đang rất cấp bách!” Tống Phi Dao, người có vẻ mặt không vui nhất từ nãy đến giờ, lên tiếng.

“Ừm, chúng ta sắp xếp.” Mục Ninh Tuyết ra hiệu cho Mục Lâm Sinh.

Nàng khẽ búng ngón tay về phía trước, đột nhiên mở ra một đường hầm không gian ngũ sắc không lớn lắm. Từ trong vầng sáng đó, nàng rút ra một chiếc kính ma cụ có gọng bạc, tròng kính màu vàng nhạt.

Khi ánh sáng thu lại, Mục Ninh Tuyết tiến lại gần Farl hơn, cất lời: “Ngươi sẽ muốn đeo thử nó.”

Vốn cũng là người kiệm lời, Farl nhanh chóng cầm lấy chiếc kính ma cụ rồi đeo lên.

“Khi ta nhìn vào cơ thể sinh vật sống, chúng đều có màu vàng nhạt, như vậy nghĩa là gì?” Farl quay đầu nhìn mọi người xung quanh, vẻ mặt không hiểu.

“Đó là trường sắc tố tự nhiên mà cơ thể phát ra.” Trần Khương cười cợt cất giọng.

“Trường sắc tố tự nhiên là cái quái gì? Này đại ca xỏ khuyên, huynh đừng dùng từ chuyên ngành như vậy được không…” Triệu Mãn Duyên nghe nhưng không hiểu gì, lập tức khó chịu nói.

Trần Khương quay sang Triệu Mãn Duyên, cười vui vẻ một cái, rồi lại quay về phía những người khác, tiếp tục giải thích:

“Cơ thể con người, kể cả người tu hành ma pháp, đều có chung một mức nhiệt lượng cơ thể là 37 độ. Sau đó, tùy vào thể trạng, công việc hay thuộc tính mà nhiệt độ này sẽ không ngừng thay đổi, dao động trong khoảng trên dưới 10 độ nữa. Loại kính ma cụ này có tên là Vi Nhãn. Nó được thiết kế phối hợp giữa quang huy và sóng âm, khi người dùng đeo vào, đồng tử sẽ kích hoạt nó phóng ra một loại phản ứng màu sắc ngược về.

Giả sử người bình thường có nhiệt lượng qua lớp quang huy mỏng sẽ phản ứng thành màu vàng nhạt, người bị sốt sẽ có màu vàng đậm, còn người bị lạnh sẽ không hiện màu sắc.”

“Ngầu vãi, ý của ngươi là loại kính này dùng để nhận biết ngay lập tức người bị sốt hay bị cảm lạnh?” Triệu Mãn Duyên rất tự tin nói.

Vẫn như cũ, lão sư Trần Khương lại làm điệu bộ quay sang Triệu Mãn Duyên, cười một cái, rồi lại ngoảnh mặt đi, không muốn bị gián đoạn, nói tiếp:

“Ta đã tốn gần một tháng trời để nghiên cứu loại khuẩn trùng gây bệnh lần này. Đặc tính của nó là tấn công qua đường hô hấp, bài sinh dịch nhầy bám quanh thành phổi, rồi từ từ bành trướng khắp các cơ quan nội tạng. Chính đặc tính này đã tác động phi thường lên sắc tố thể trạng. Nhưng các ngươi có biết vì sao khuẩn trùng tấn công đường hô hấp mà vẫn có triệu chứng gây sốt không?”

“Tiền bối, người không cần để ý hắn, cứ tiếp tục giải thích là được.” Farl vốn đã chán ghét Triệu Mãn Duyên từ lâu.

“Đó là vì khuẩn trùng tự phát nhiệt. Loại khuẩn trùng này chỉ sống được vỏn vẹn 15 ngày kể từ khi ký sinh. Khi nó hấp thụ mạch máu và các tuyến nội quan của cơ thể, nó sẽ không ngừng tăng nhiệt độ. Mà một khi phát sinh nhiệt độ… chắc chắn sẽ không thoát được kính Vi Nhãn của ta!” Trần Khương nói.

“Khoan đã, ta có thể thắc mắc được không?” Mục Bạch từ nãy đến giờ đều vô cùng tập trung lắng nghe. Nếu bàn về kiến thức trùng độc ở đây, hắn tin rằng chỉ có Trần Khương ở cửa trên. Dĩ nhiên, hắn vô cùng tâm đắc với bài thuyết giảng và cực kỳ tôn trọng vị lão tiền bối này.

“Ngươi nói đi!” Trần Khương không ngại giải đáp thắc mắc.

“Quang mang từ tròng kính chiếu tới sinh vật sống, hiệu quả không thể nghi ngờ. Nhưng theo như lý thuyết ngài đang nói, khuẩn trùng hấp thụ nhiệt lượng từ con người, vì vậy chắc chắn sẽ tỏa ra nhiệt lượng màu vàng nhạt. Vậy xét kỹ một chút, cơ thể bệnh nhân bị sốt nhìn từ bên ngoài sẽ có màu vàng đậm, mà bên trong khuẩn trùng chỉ là màu vàng nhạt, điều này có nghĩa là kính của ngài cũng chỉ thấy được màu vàng đậm như triệu chứng sốt thông thường thôi sao?” Mục Bạch đặt ra một giả thuyết đầy nghi vấn.

“Rất tốt, rất tốt, câu hỏi rất hay!” Trần Khương nhìn Mục Bạch, trong lòng không khỏi thầm khen ngợi, tán thưởng.

Mà Triệu Mãn Duyên đứng bên cạnh, sắc mặt đột nhiên tỏ ra không vui.

Đều là đặt câu hỏi, vì sao mình nói ra thì lão đều quay sang cười một cái rồi lơ đi, còn tên cuồng độc dược này lại được tán thưởng? Chẳng lẽ mấy kẻ nghiện độc dược, độc trùng có thể nhận ra đồng hương ngay lập tức sao?

“Vị đồng đạo, lý thuyết của ngươi không sai, nhưng trên thực tế, có một thứ ngươi đã bỏ qua. Đó là máu người!” Trần Khương vừa nói vừa vuốt vuốt cằm, mặc dù hắn không có lấy một cọng râu.

“Máu người?”

“Phải, khuẩn trùng tỏa ra nhiệt lượng màu vàng nhạt, bên trong lại hút máu người màu đỏ. Vậy khi dung hợp màu vàng nhạt, màu đỏ cùng với màu vàng đậm ở tỷ lệ cao nhất, ngươi nói xem, thông qua kính ma cụ của ta sẽ thấy được màu gì?” Trần Khương cười cợt nói.

“A… đỏ cùng vàng… vậy chính là màu cam!!!”

“Chính xác, bất cứ ai mắc phải đại dịch, khi nhìn qua lăng kính, toàn thân sẽ hiện lên màu cam!!”

Đề xuất Voz: Hồi ức của một linh hồn
BÌNH LUẬN