Chương 108: Tháp Ninh Bàn Thống Khổ

...

Sau khi tường tận về quá trình vận hành của pháp cụ nhận biết mầm bệnh, tâm trạng ai nấy đều phấn chấn hẳn lên. Tình hình đại dịch vốn đã bế tắc cả tháng nay, không cách nào phòng ngừa, không cách nào khoanh vùng hiểm họa, nay đã bị công trình nghiên cứu của Trần Khương và Linh Linh phá vỡ, đạt được thành tựu mỹ mãn.

Mà vui mừng hơn cả chính là nhóm Thánh Ảnh Thiên Sứ đã không quản ngại đường xa đến đây. Dành nhiều thời gian như vậy, bọn họ đã xem như đặt cược toàn bộ vào chuyến đi tới Phàm Tuyết Sơn lần này. Chính xác hơn, từ khoảnh khắc nhìn thấy Trần Khương ngự trên lưng Hải Đông Thanh Thần, Farl đã cảm nhận được niềm tin thắng lợi dâng trào.

“Bên Thánh Thành, tình hình thế nào rồi?” Mục Ninh Tuyết hỏi.

“Rất tệ, chúng ta không có nổi nửa giây nghỉ ngơi. Một mặt đang tái thiết pháo đài, thanh lọc nội bộ, xử lý phần tử của Lucifer. Mặt khác, do bệnh dịch từ Trung Quốc đã bị thất thoát, vượt ra ngoài biên giới, chúng ta liên tục nhận được rất nhiều lời cầu cứu từ khắp các nơi trên lục địa, phải không ngừng cử nhân lực đi ổn định tình hình. Ngoài ra, cuộc chiến dư luận cũng vô cùng căng thẳng, gần như chẳng còn chút ổn định nào. Điều đáng mừng duy nhất là tại địa phận Cổ Thành Quang Minh, bao gồm cả cư dân bản địa, chưa từng ghi nhận bất cứ trường hợp đáng tiếc nào.” Farl thở dài đáp.

Tổng giám đốc Mục Lâm Sinh nghe xong mà cảm thấy trọng trách của toàn bộ Phàm Tuyết Sơn còn không bằng một phần nghìn. Miệng thì nói cuộc sống của cư dân là gốc rễ, gia tộc tiên tiến làm chủ đạo, nhưng đến khi họa lớn ập xuống đầu mọi người, đội ngũ của tháp Ninh Bàn ngày qua ngày thậm chí cứu lấy bản thân còn muốn kiệt quệ, hoàn toàn bất lực, là một sự thất bại đáng hổ thẹn.

Sống trong an nhàn quá lâu, thường sẽ như vậy. Bọn họ chỉ quan tâm việc có thể ngồi một chỗ thoải mái lướt điện thoại, kiểm tra dòng tiền đổ về, thấy nơi nào xảy ra chuyện gì cũng trước hết mắng chính quyền địa phương vô năng rồi cho cơ hội sửa chữa.

Và giờ, ác mộng đã bao trùm.

Phàm Tuyết Sơn bất lực, quân đội bất lực, hiệp hội ma pháp bất lực, Trung Quốc chìm trong chuỗi ngày kinh hoàng nhất. Bao gồm cả liên minh của rất nhiều chính phủ các quốc gia thành trì cũng chung một cảnh vỡ trận.

Nhưng đổi lại, họ rất bình thản trước dư luận, hiếm ai đi chỉ trích họ. Hầu hết những cụm dân cư cực đoan nhất, sợ hãi nhất chỉ biết trút giận, chửi rủa Thánh Thành.

Có thể là vì tín ngưỡng, tôn giáo, cũng có thể là vì cả hy vọng và niềm tin!

Con người chung quy vẫn rất nhỏ bé, nhỏ bé đến mức yếu ớt, tội nghiệp. Thường ngày thì chẳng sao, một số thậm chí còn không biết Thần Điện Quang Minh bên trời Âu do những ai lãnh đạo, nhưng đến khi bản thân khủng hoảng, rơi vào đường cùng, họ lại theo một thói quen vĩnh hằng mà cầu nguyện, vô vọng cầu nguyện những đấng tối cao trong nhân loại. Và đơn giản, nếu không được đền đáp, họ sẽ thẳng thừng chà đạp, quay ngược lại phỉ nhổ lên đền thờ thần vị.

Đó là trách nhiệm mà Thánh Thành đã mang vác từ khi sinh ra, tổ chức quyền lực nhất luôn có nghĩa vụ phải là ngọn núi cao che chở cho tất cả. Họ không có quyền bất lực, không có quyền thờ ơ hay trốn tránh khi đại họa ập tới, khi cán cân đã hoàn toàn nghiêng lệch.

Thấy Mục Ninh Tuyết chưa phản ứng, còn Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên thì sắc mặt có mấy phần ảm đạm, Farl chợt mỉm cười, cất lên giọng nói trong trẻo:

“Đây chính là Thánh Thành mà các ngươi đã giúp chúng ta đoạt lại!”

Nghe được câu nói này của nàng, lòng họ mới phấn chấn trở lại.

Lão sư Trần Khương thoải mái gật đầu, hẳn là ông cũng đã nghe qua trận chiến ở Thánh Thành, bèn nói:

“May mắn là nguyên liệu cấu thành đều là những thứ phổ thông có sẵn. Bản thảo chế tác cùng cách thức sử dụng ta đã nhờ người in ra để phổ biến, chẳng bao lâu nữa sẽ đến tay các hiệp hội, tổ chức trong và ngoài nước, tin rằng nay mai sẽ có thể được bày bán ở khắp các thị trường.”

“Ngài nghĩ vậy thật chu đáo, ta sẽ viết một lá thư xác nhận công trình của ngài, như thế sẽ hiệu quả hơn rất nhiều.” Farl hài lòng nói.

Theo nàng hiểu, đối với nhân loại hay bất cứ hiệp hội ma pháp nào, cho dù là quân đội đi chăng nữa, sức ảnh hưởng của một mình Trần Khương chắc chắn không thể tạo ra niềm tin tuyệt đối. Nhưng nếu là một Thiên Sứ của Thánh Thành, lại còn là một Hình Thiên Sứ có trọng trách, chắc chắn sẽ mang ý nghĩa bảo hộ hơn rất nhiều.

Có một lá thư của nàng, mang ý nghĩa chuyển lời đến Đại Thiên Sứ Trưởng của Thánh Thành, chắc chắn sẽ tạo ra một lực tác động mạnh mẽ đối với tất cả mọi người, trên mọi quốc gia.

Đó cũng chính là kế hoạch của Linh Linh. Trước đó tại thành phố Tam Dương, Linh Linh đã nói chuyện này với Mục Ninh Tuyết, để nàng liên lạc với Saga. Mặc dù cuối cùng Saga bận việc không thể đến, nhưng Hình Thiên Sứ Farl hoàn toàn có khả năng thay thế.

“Các vị, mọi việc không thể chậm trễ, ta xin phép đi trước, cần phải đưa những bệnh nhân đến vành đai cách ly kịp thời.” Tống Phi Dao nói một hơi.

Nói rồi nàng đến chỗ Hình Thiên Sứ Farl, mượn lại ma cụ kính mắt, rồi nhanh chóng leo lên lưng Đồ Đằng Thánh Thú rời đi.

“Phàm Tuyết Sơn chúng ta có 15 mẫu đầu tiên, ngoài Tống Phi Dao sở hữu ra, còn lại đã phân chia cho Du Sư Sư, Chước Vũ, Liễu Như cùng nhóm người của Mộc Tượng. Tất cả đang đồng lòng khẩn trương bắt tay truy quét khắp các ngõ ngách trong thành phố. Ước tính chỉ khoảng hai đến ba ngày, hoặc ngắn hơn, kế hoạch sẽ hoàn thành!” Mục Ninh Tuyết mạch lạc trình bày.

Tất cả những người tham gia quét thành đều là những người tài ba nhất của tháp Ninh Bàn, hiệu suất của họ phi thường cao. Thêm vào sự trợ giúp của Hải Đông Thanh Thần và Nguyệt Nga Hoàng, tốc độ di chuyển được tăng cường tối đa. Đem lên bàn cân đánh giá, diện tích tòa thành cũng không quá khủng bố, xem như rất khả thi.

Bản thân Mục Ninh Tuyết, trên cương vị thành chủ, ngay từ lúc đón Linh Linh tới, trong đầu đã có kế hoạch. Chính nàng đã tự mình vây quét mấy chục dặm xung quanh sân bay Phi Điểu.

Ra lệnh toàn bộ khu vực đứng yên, dừng mọi hoạt động, sau đó sắp xếp mọi người thành từng nhóm nhỏ, bắt đầu tiến hành phân biệt sắc cam phát ra từ bệnh nhân, rồi giữ cự ly đủ an toàn, điều động họ đi đến một khu vực riêng lẻ. Cứ như vậy lặp đi lặp lại, khoanh vùng một cách có hệ thống.

Quá trình này không quá phức tạp. Lại thêm việc cầm trên tay thẻ xanh của tháp Ninh Bàn, mang ý nghĩa đại diện cho toàn bộ Phàm Tuyết Sơn, tự nhiên sẽ nhận được một sự kính nể đặc biệt, cực kỳ tin tưởng. Nàng có thể điều động bất kỳ đội bảo an, hộ vệ, cảnh sát hay tổ chức, cá nhân nào trong thành.

Rất nhiều phi cơ trinh sát của tháp chủ đã được thả ra để thăm dò các điểm nóng, cùng với đủ loại thiết bị tốt nhất để hỗ trợ, bảo vệ tính mạng bệnh nhân. Tất nhiên, họ không thể chữa được, chỉ là duy trì một cách mong manh, giúp nỗi đau đớn giảm đi đôi chút mà thôi.

“Những người có sắc cam phát ra thì phải làm gì với họ?” Triệu Mãn Duyên không nhịn được hỏi.

Mọi người nhìn nhau một hồi, Mục Ninh Tuyết mới chậm rãi trả lời:

“Ta muốn… đưa họ đến tháp Ninh Bàn.”

Hả…?

“Ngươi nói là tòa tháp trung tâm điều hành toàn bộ Phàm Tuyết Sơn mà chúng ta đang đứng đây ư?” Triệu Mãn Duyên kinh ngạc, cơ mặt co cứng lại.

“Ừm. Vì vậy, Triệu Mãn Duyên, ngươi hiện là chủ tịch hội đồng, hy vọng ngươi sẽ đồng ý với đề nghị này của ta!” Mục Ninh Tuyết không chút do dự nói.

Tháp Ninh Bàn là một mô hình phức hợp, là trung tâm thương mại tài chính, là bộ mặt kinh tế lớn nhất của Trung Quốc trong vài năm tới, tương lai có thể thu hút lợi nhuận không gì sánh nổi. Nghe tin toàn bộ tòa cao ốc sắp sửa thành một ổ dịch khổng lồ cần cách ly, mặt mày Triệu Mãn Duyên lập tức xám xịt.

Đối với một người làm kinh doanh như hắn, đây thực sự là một cú đấm trời giáng…

“Không có nơi nào khác tốt hơn sao?” Triệu Mãn Duyên hơi sững người hỏi lại.

Mục Ninh Tuyết lắc đầu: “Không thể xây kịp, thêm vào đó, công tác chuyển giao nhu yếu phẩm cũng quá phức tạp.”

“Những người này rốt cuộc có bao nhiêu khả năng sống sót?”

Lần này Mục Ninh Tuyết không trả lời, nàng vẫn lạnh lùng như băng mà nhìn về phía Linh Linh và lão sư Trần Khương.

“Chưa thể điều chế được thuốc giải. Trong vài tháng tới cũng không có khả năng, họ chắc chắn đều sẽ chết…” Linh Linh thẳng thắn nói ra sự thật.

“Từ trước đến nay đều là phân tranh với yêu ma, đối mặt với bệnh dịch thế này, chúng ta chưa từng có sự chuẩn bị, mọi thứ đều chậm chạp hơn rất nhiều…” Mục Bạch đặt tay lên vai Triệu Mãn Duyên an ủi, tâm trạng ai cũng cực kỳ nặng nề.

Mà chính Mục Bạch đã sớm kết thúc bế quan, sưu tầm được một ít manh mối liên quan đến sự việc. Hắn thậm chí đã lần theo manh mối ở thành phố Tam Dương, ở các tuyến sân bay, thâm nhập vào hệ thống quân đội… Gần như mọi cách có thể để lần ra thủ phạm gây ra đại dịch này. Nhưng kết quả vẫn là một sự bế tắc không thể phá vỡ.

“Đây đã là biện pháp tốt nhất có thể rồi. Nếu đổi lại là chúng ta xử lý, e rằng cũng chỉ có thể nhốt họ cùng với những tên tử tù trong ngục giam, hoặc nhanh hơn… là trực tiếp trảm sát!” Hình Thiên Sứ Farl nói với vẻ mặt có chút thất vọng.

Linh Linh đột nhiên trừng mắt nhìn Farl, bao nhiêu phẫn nộ, oán hận tự động trỗi dậy. Hễ cứ là thủ đoạn của Thánh Thành, nàng lại không ngừng bị ám ảnh bởi cái đêm ở Song Thủ Các hôm đó. Đêm mà Sariel vì muốn diệt trừ mầm họa mà bất chấp tất cả, tàn nhẫn và sẵn sàng thủ tiêu người vô tội.

Ánh mắt của nàng vừa khéo lại được Farl bắt gặp.

“Ta có tra qua rất nhiều tài liệu về vụ án Sariel ở Song Thủ Các. Ta biết ngươi là ai, ta cũng biết kết quả sự kiện đó thế nào. Vì vậy, cứ giữ lại ánh mắt đó đi, cứ oán hận chúng ta nếu muốn. Không phải ai cũng giống như ngươi, có chút trí tuệ, có chút liều lĩnh, liền tưởng mình có thể giải quyết tất cả. Đôi lúc, cách tốt nhất để kết thúc một chuỗi sự việc kéo dài, chỉ đơn giản là đặt một dấu chấm hết cho nó. Thánh Thành không thể cứu độ tất cả mọi người, bọn ta chỉ có thể chấp nhận lựa chọn phần lớn hơn để sinh tồn. Cố gắng cầu toàn ngược lại có khả năng dẫn đến diệt vong.” Farl kiên định thừa nhận trước mặt Linh Linh.

“Đó chỉ là lời xảo biện cho hành động phi pháp của các ngươi. Kẻ nắm giữ luật pháp mà lại không tuân thủ pháp luật, thì vốn đã mất tư cách rồi!” Linh Linh đanh thép đáp trả.

“Đó là lý do tổ chức Thánh Ảnh của chúng ta tồn tại, đứng ngoài vòng pháp luật để chưởng khống pháp tắc và đạo đức. Như vậy, ngươi không phục sao?” Farl nhún vai, ngông cuồng nói.

“Hừ, vô vị…” Linh Linh ngoảnh mặt đi chỗ khác, không thèm đôi co nữa.

“Được rồi… dù sao cũng không thể để họ chết ngoài kia như vậy. Tháp Ninh Bàn sau sự kiện này không chừng còn có thể trở thành một địa danh lịch sử…” Triệu Mãn Duyên cuối cùng vẫn mang vẻ mặt cam chịu, đành gật đầu đồng ý.

Hắn sao có thể không hiểu được chứ? So với hắn, Mục Ninh Tuyết trên cương vị thành chủ còn phải chịu đựng sự mất mát này đến mức nào.

Cổ phiếu của tháp Ninh Bàn tụt dốc, nhưng Triệu Mãn Duyên còn có Triệu Thị chống lưng. Còn những lãnh đạo cao tầng của Phàm Tuyết Sơn, họ đã dành vô số thời gian ở đây, đã chào đón từng nhóm dân cư di dời đến cái thôn trang nhỏ bé này để cùng nhau kiến thiết, xây dựng nên nó. So với những giá trị kinh tế, những thứ giàu sang kia, tình cảm này đơn giản là không thể đong đếm nổi.

“Cảm tạ…” Mục Ninh Tuyết nói.

✼ Vozer ✼ Dịch VN hay

Đề xuất Linh Dị: Chuỗi sự kiện không tên bất bại
BÌNH LUẬN