Chương 1074: Đế Quốc Côn Trùng Tập Kích

Tất cả mọi người ngồi bên ngoài Hàn Hải Đô Thành đều bị chấn động bởi màn đối đáp về đạo pháp vô tiền khoáng hậu. Từ tận đáy lòng, đạo tâm của mỗi người đều có một sự lĩnh ngộ riêng.

Sự lĩnh ngộ này không chỉ đến với đám tiểu bối, mà ngay cả những vị trưởng bối lão thành cũng không ngoại lệ.

Tu đạo không khó, tu tâm mới khó. Tu vi dù mạnh đến đâu, nhưng nếu tâm đã không còn là chính mình, sa vào con đường ma đạo, thì linh hồn ấy cũng chẳng còn ý nghĩa tồn tại. Hoa Đà truyền nhân quả nhiên danh bất hư truyền, Thu Ly đã giúp bọn họ mở rộng tầm mắt, lĩnh ngộ sâu sắc hơn về con đường đạo tâm với nhân, nghĩa, lễ, trí, tín.

“Xoẹt!”

Đột nhiên, màn sáng bị bóng tối bao trùm, màn hình phản chiếu trên phiến đá bỗng hóa thành một màu đen kịt như mực, tựa như một khối đá hắc ám, không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Ngay cả một tia khí tức cũng không còn.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

“Hai người họ xong rồi sao? Chẳng phải đại sư Thu Ly đã thắng ư?”

Tiếng xì xào bàn tán bắt đầu lan rộng khắp quảng trường.

Tuyệt đại đa số mọi người đều không nghĩ có chuyện gì to tát. Tâm trí bọn họ vẫn còn đang lâng lâng, chỉ hận không thể lập tức chạy về nhà chép lại những thánh ngữ vừa nghe, từ từ lĩnh hội, chậm rãi tu tâm.

Chỉ có vài vị cao nhân như Kiếm Quân Phong Thanh Dương là đã phát giác được điều bất ổn, đôi mày lập tức nhíu chặt.

Dù chính Phong Thanh Dương cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng trực giác của một cường giả cấp sử thi mách bảo hắn rằng có điềm chẳng lành. Thanh kiếm trong tay bất giác rung lên, báo hiệu nguy hiểm sắp ập đến.

“Mau, hộ giá Điền nông Đường chủ!” Một đám người Điền gia thấy Phong Thanh Dương đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, bọn họ cũng náo động đứng lên, bất chấp lính gác của Hàn Hải Điện, lập tức xông về phía đình viện, muốn phá vỡ kết giới Cấm Viên.

Nhưng đúng lúc đó, từ khắp bốn phương tám hướng bên ngoài, một cảnh tượng không thể tin nổi, chấn động lòng người ập vào Hàn Hải Đô Thành.

“Tại sao?” Ngô Hiền thấy Phong Thanh Dương đang rời đi bỗng đứng khựng lại với sắc mặt tái mét, nàng lập tức đến bên cạnh khó hiểu hỏi, thuận thế dõi mắt nhìn ra xa.

Phong Thanh Dương giơ tay chỉ về phía đám mây đen nơi chân trời, nhẹ giọng nói:

“Các ngươi có cảm nhận được luồng khí tức rất khác thường không?”

“Khí tức khác thường?” Đám người Điền gia lúc này cũng đã dừng tay.

Trong quảng trường, các vị trưởng bối bắt đầu bị vẻ mặt lo âu của Kiếm Quân Phong Thanh Dương trong truyền thuyết làm cho kinh hãi. Từng người mặt mày tái nhợt, căng mắt quan sát đám mây đen, thần niệm được đẩy lên mức cao nhất.

Đám mây đen vốn ở tít tận chân trời, nhưng giờ đã tiến lại gần hơn, rõ ràng đang bay về phía này.

Đám mây đen vô cùng quỷ dị. Ban đầu, bọn họ chỉ nghĩ đó là một đàn quạ đen khổng lồ đang di cư. Nhưng bây giờ, khi cẩn thận quan sát, họ mới nhận ra sự tình không hề đơn giản. Vẻ hoảng sợ tột cùng dần hiện lên trên mặt mỗi người.

Ông ông ông ông!

Sấm sét vang dội, bóng tối tựa như quỷ môn quan tạm thời bao phủ toàn bộ Hàn Hải Đô Thành. Đột nhiên, một hồi âm thanh ông ông vang lên, từ một tổ trùng đen khổng lồ tuôn ra vô số điểm đen. Những điểm đen ấy che lấp cả đất trời, toàn bộ không gian lập tức bị nhuộm đen. Biểu cảm của Phong Thanh Dương trở nên ngưng trọng, cuối cùng ông cũng đã hiểu ra vấn đề.

Trong lúc mọi người phát hiện ra sự việc bất thường, gia chủ Ngô Việt Hùng cũng đang lo lắng nhìn về phía đám mây đen, sắc mặt cực kỳ trầm trọng.

“Nguy to rồi, là trùng tộc Trung Châu tập kích! Đây là thiên tai thường xuyên xảy ra ở Nông Vực, lũ trùng chuyên phá hoại mùa màng!” Một vị lão sư từng giảng dạy ở học viện Trùng Khánh thuộc địa phận Nông Vực hét lớn.

“Hả? Trùng tộc Trung Châu tại sao lại tập kích đến tận Cổ Vực?”

“Hỏi làm gì, sao ta biết được! Mọi người mau chạy thôi!”

Đám mây đen này căn bản không phải là đàn chim hay quạ đen kết bầy, mà là một tập hợp vô số sinh vật côn trùng có hại đang bay tới, khí thế kinh thiên động địa, nhìn thôi đã thấy rợn người.

“Ào ào ào ào ào!”

Càng lúc càng có nhiều người phát hiện ra cảnh tượng quỷ dị này. Tất cả đều quay người lại, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời ban ngày đã hóa thành đêm tối, ai nấy đều kinh hãi đến không nói nên lời.

“Đây là…” Ánh mắt của vị Lục Trang Đường Chủ nhà họ Điền bắn ra tia sáng thâm thúy, khuôn mặt đầy nếp nhăn co giật liên hồi, vẻ mặt như không dám tin vào những gì mình đang thấy.

“Điện chủ, đã xảy ra chuyện gì?” Một vị quan lớn Tư Khấu của triều đình khó hiểu hỏi.

“Quá nhiều côn trùng, quá nhiều khí tức đáng sợ. Bấy nhiêu đây đã có thể xưng là một đế quốc rồi.”

“Mọi người mau đi ẩn nấp trước đi, thật ra ta cũng không biết chuyện gì đang xảy ra. Đợi ổn định lại rồi tính tiếp, trước tiên phải đến nơi an toàn đã!” Ngô Việt Hùng khẩn trương thúc giục.

Vị Lục Trang Đường Chủ kia gật đầu, đỡ lấy vài tên thuộc hạ bên cạnh, cố ý liếc nhìn Phong Thanh Dương với vẻ chờ đợi.

Sau khi thấy sắc mặt của Phong Thanh Dương cũng vô cùng bất ổn, hắn mới không còn do dự mà bỏ chạy.

Ngoại trừ con Trùng Mẫu khổng lồ ở trung tâm đạt cấp bậc chuẩn Quân Vương, mỗi một con côn trùng vây quanh bình quân chỉ có cấp Thống Lĩnh, thỉnh thoảng mới xuất hiện một vài sinh vật cấp Quân Chủ. Nhưng bởi vì đặc tính bầy đàn, khi chúng tập hợp với số lượng hàng ức vạn con, lực lượng thôn phệ được cộng hưởng, đủ sức gặm một cường giả cấp Đế Vương đến trơ xương chỉ trong vài phút.

Cuồng phong lạnh thấu xương, đám mây đen côn trùng tựa như bàn tay ma vương tà ác đang từ từ chụp xuống đầu bọn họ. Đám thiếu niên vừa mới được khai sáng đạo lý, đạo tâm còn chưa kịp vững vàng đã lập tức sụp đổ nhận thức, ba chân bốn cẳng chạy trốn như chó nhà có tang, hướng về phía các thủ vệ của Hàn Hải Điện để tìm đường thoát thân.

Cảm giác áp bức cường đại gần như nghiền nát mọi phòng tuyến nội tâm, nỗi sợ hãi khiến hơi thở cũng trở nên khó khăn, thật sự là một sự đè nén tàn khốc không gì sánh được.

Mặc dù đoàn yêu vật Trung Châu này vẫn còn cách đám người một khoảng khá xa, nhưng cảnh tượng kinh hoàng ập vào mặt vẫn khiến cho tâm thần mọi người không thể nào yên tĩnh nổi.

Cũng không phải là không có cường giả đứng ra chống lại. Trên thực tế, nếu tất cả cường giả ở đây đồng lòng đứng ra mũi chịu sào, thực sự có thể thử tiêu diệt toàn bộ đế quốc côn trùng kia.

Nhưng đó chỉ là lý thuyết. Thực tế, khi bị tập kích bất ngờ bởi một đại quân hàng ức vạn con như thế, cho dù có thể chống lại được, cũng tuyệt nhiên không mấy ai đủ can đảm đứng ở hàng đầu chiến tuyến.

“Chạy, mọi người chạy mau, vào hầm trú ẩn!”

“Tất cả mau vào hầm trú ẩn!” Ngô Việt Hùng lần nữa gầm lên.

Đám mây đen khổng lồ đến thế, rốt cuộc có bao nhiêu sinh vật Trùng tộc? Chúng giống như một quốc gia di động, ngay cả mặt trăng, sao sáng cũng dần bị nuốt chửng. Nơi đám mây đi qua chỉ còn lại một màu đen chết chóc. Tất cả mọi thứ đều bị phá hủy sạch sẽ, từ sơn mạch, sông ngòi, đến đồng cỏ, rừng cây… tất cả đều biến thành hư vô.

Đừng nói là Đế Vương, dù cho Trùng Mẫu không ra tay, chỉ riêng bầy thuộc hạ của nó cũng thừa sức xé xác một vài cường giả cấp Quân Chủ.

Ngô Hiền vừa đi tới chỗ ngồi liền dừng bước, quay đầu nhìn về phía cảnh tượng đáng sợ kia, vẻ bình tĩnh thường ngày thoáng chốc biến mất.

“Hiền Hiền, nàng mau theo bọn họ đến nơi an toàn.” Lúc này Phong Thanh Dương lên tiếng, không do dự đưa cho Ngô Hiền một thanh đoản kiếm phòng thân của mình.

“Ca, huynh định làm gì?”

“Yên tâm, ta dẫn mọi người đến nơi an toàn rồi sẽ quay lại tìm nàng. Tin ta, chúng không làm gì được ta đâu.”

Dứt lời, Phong Thanh Dương ngưng thần, ánh mắt sắc như dao găm ghim chặt về phía bầu trời nơi bầy trùng tộc đang bay đến.

Đây chính là nguyên nhân khiến Phong Thanh Dương cảm thấy run rẩy. Dù hắn là một đại năng cấp sử thi, nhưng muốn một mình ngăn cản cả Đế Quốc Côn Trùng này, e rằng cũng có chút cuồng vọng.

Nhiều nhất, hắn chỉ có thể liều mạng ngăn cản Trùng Mẫu, con quái vật cấp Quân Chủ to lớn nhất trong bầy. Chỉ cần tìm cách thoát khỏi vòng vây thịt đè người của đám trùng con, miễn cưỡng cầm cự một khoảng thời gian, có lẽ sẽ tạo ra kỳ tích chém giết được Trùng Mẫu.

Bất quá, ngay lúc định ra tay, Phong Thanh Dương đột nhiên nghĩ tới một khía cạnh khác của vấn đề...

Xung quanh, các vị trưởng lão của Hàn Hải Điện cùng những thành viên khác đều lộ vẻ khủng hoảng, tất cả cùng nhau kéo khách quan bỏ chạy.

Trong lúc nhất thời, không ai còn nhớ đến hai vị Thu Ly và Đường Bá Hổ, quên hẳn đi trận chiến mãn nhãn vừa rồi.

Bao gồm cả đám thủ vệ của Đường Bá Hổ và người của Điền gia, tiếng la hét hoảng hốt vang lên bốn phía khiến chiến trường càng thêm hỗn loạn. Tất cả bọn họ đều bị cuốn theo đám đông và nỗi sợ hãi bao trùm, có kẻ còn nhanh chân chạy theo các vị trưởng lão của Hàn Hải Điện để thoát thân, không một ai nghĩ đến chuyện xông vào Kết Giới Cấm Viên cứu người.

Điện tôn Lạc Nhạn cùng thiếu chủ Lê Nam Phước cũng hòa vào dòng người, dẫn mọi người bỏ chạy khỏi nơi này. Chỉ có một điểm khác lạ, trong bóng tối, khóe miệng nàng nhếch lên một nụ cười đầy thâm ý.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thôn Thiên Ký
BÌNH LUẬN