Chương 1079: Không tìm được người
...........
Từ đầu đến cuối, Ngô Hiền vẫn một mực tin rằng mọi hành động của Mạc Phàm đều xuất phát từ tấm lòng chân thành, chưa từng mảy may nghi ngờ.
Mà phải công nhận, lời nói và biểu cảm của Mạc Phàm quả thực quá đỗi chân thật, đến độ ngay cả những người đứng bên cạnh như Nhàn Nhàn, Lạc Nhạn, Ngô Việt Hùng và Lê Nam Phước cũng phải thầm cảm thán, sống mũi cay cay, trong lòng không khỏi dâng lên một luồng khí lạnh.
Lê Nam Phước trong lòng càng thêm bội phục, thật sự muốn mở miệng hỏi một câu:
“Mạc Tước gia, trình độ diễn xuất này của ngài là bẩm sinh hay đã qua trường lớp đào tạo bài bản vậy?”
Tài lẻ thế này, ta cũng muốn học!
Nếu không phải bọn họ đã biết trước sự tình, e rằng khi rơi vào hoàn cảnh của Ngô Hiền, xác suất rất cao cũng sẽ bị lừa gạt như một con cừu non mà thôi.
Sau đó, để tròn vai diễn, Mạc Phàm lập một đội gồm chính mình, Nhàn Nhàn, thiếu chủ Lê Nam Phước và Ngô Hiền đi ra ngoài dò thám.
Dĩ nhiên, ngoài mục đích tìm kiếm Phong Thanh Dương, bọn họ cũng có trách nhiệm xem xét liệu đại sư Thu Ly có an toàn thoát nạn hay không.
Vừa ra đến bên ngoài, quả nhiên họ lại bị trùng quốc công kích.
Mạc Phàm chậm rãi quay đầu, quét mắt nhìn một vòng, chợt phát hiện vô số điểm đen đang di động trong đêm tối với tốc độ cực nhanh, bay thẳng về phía này.
Bất quá, hắn còn chưa kịp làm gì, thị nữ tính nóng như lửa, Nhàn Nhàn, đã khai hỏa.
“Ầm~”
“Tạch tạch tạch tạch tạch ~~~~~~~~~~~~~~”
“Ầm~”
Bất chợt, một vệt lửa rực rỡ như súng liên thanh bắn phá không trung, từng viên thần công dồn dập nổ vang trời, uy lực tựa như một dàn đại pháo liên thanh đồng loạt khai hỏa, lập tức khiến toàn bộ đô thành rung chuyển dữ dội.
Hàn Hải Đô Thành nằm trong Cổ Vực, địa hình núi cao hiểm trở. Hỏa diễm thiêu rụi một đám sinh vật quái dị vừa lao tới, sau đó cuồng phong thổi quét, hất tung đám tro bụi xám đen tản ra khắp sơn nguyên, từ từ rơi xuống vực sâu vạn trượng.
Trong lúc ngọn lửa lan ra bốn phía, tiếng nổ vang không ngừng quanh quẩn bên tai, kỹ năng cực mạnh này khiến cả nhóm người đang lo lắng di chuyển cũng phải thổn thức không thôi.
Rất lâu sau, khói thuốc súng trên bầu trời vẫn chưa tan hết.
Mạc Phàm vỗ trán, vừa cười khổ vừa âm thầm than vãn trong lòng.
Vị thị nữ cận thân này... quá vũ lực, quá thô bạo rồi!
Thiếu chủ Lê Nam Phước kinh ngạc nhìn về phía Nhàn Nhàn, thấy mái tóc nàng tung bay che khuất gương mặt đầy vết khâu chắp vá, toát lên thần thái của một nữ chiến binh tinh nhuệ, lạnh lùng, vô cảm, tựa như một pháo đài hủy diệt giữa mùa đông.
Hắn thán phục nói: “Trời ạ, Nhàn Nhàn mạnh quá, thực lực này không thua kém gì đám trưởng lão ngồi rung đùi ở Hải Châu. Hàn Hải Điện chúng ta trước đây suýt chút nữa đã để mất một thiên tài như ngươi.”
Nhàn Nhàn chỉ hành lễ với Lê thiếu chủ, không biết nên đáp lời thế nào.
Vốn là một Cơ Quan Sư, đôi tay nàng có thể lắp ráp vô số loại hình cơ giới chiến đấu, nhưng dạng thái mạnh nhất chính là hóa thành một khẩu Xích Nhụy Hỏa Công. Bên trong có hơn 400 nòng đạn hình tròn đang không ngừng xoay vòng để tái tạo động năng. Hơn nữa, mỗi nòng đạn này đều là cơ quan giới được tinh chế, nhồi nhét hàng tấn hỏa dược cấp Quân Chủ trong một viên đạn, tích hợp thêm Duy tâm đạo quả giúp gia tốc cơ giới của Nhàn Nhàn.
Vừa rồi nàng chỉ bắn liên thanh loại đạn nhỏ mà thôi, nếu chẳng may để nàng tích đủ năng lượng vòng xoay, bắn ra hỏa lực mạnh nhất là Hạt Nhân Phi Tinh.
Nếu hứng trọn một đòn Hạt Nhân Phi Tinh toàn lực của nàng, e rằng ngay cả Thượng Đế cũng phải vẫn lạc trong một ngày không đẹp trời.
“Ong Ong Ong Ong ~~~~~~~~~~~~!”
Bất chợt, sau vụ nổ, những âm thanh cổ quái càng lúc càng nhiều. Vô số trùng tộc lại tụ tập thành một đám mây đen nghịt trời, lượn lờ trên cao, sẵn sàng ồ ạt ập xuống tấn công nhân loại bất cứ lúc nào.
“Két!” Một tiếng thét thảm từ phía Đông không xa truyền đến. Mạc Phàm lập tức quay đầu nhìn lại, đột nhiên phát hiện một đám côn trùng đen kịt đang bao vây một bầy Đại Điểu bay ngang trời, chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã phanh thây chúng thành từng mảnh nhỏ rơi lả tả xuống.
Xa hơn nữa, Mạc Phàm có thể cảm nhận được trong phạm vi chục dặm, một đàn bò, một đàn dê, một đám gia súc chưa kịp được người chăn dắt vào chuồng đã hoàn toàn biến thành bãi tha ma quạ kêu.
À không, đến cả quạ cũng không dám bén mảng đến những nơi như vậy!
“Nhàn Nhàn, mặc kệ chúng, đừng tấn công nữa, ánh lửa sẽ chỉ thu hút chúng đến đông hơn thôi.” Mạc Phàm nói.
Bọn họ đi một vòng, vừa lẩn trốn vừa tìm cách thám thính khắp khuôn viên Hàn Hải Đô Thành suốt hai ngày trời. Cả Ngô Hiền và Lê Nam Phước đều phải xuất lực hỗ trợ mọi người ngăn cản đám trùng tộc tập kích, nhưng tuyệt đối không tìm thấy tung tích của Phong Thanh Dương và Thu Ly, cuối cùng đành phải từ bỏ và quay về.
“Ta đoán có lẽ Phong Thanh Dương đã dẫn Thu Ly rời khỏi nơi này rồi.” Mạc Phàm nói.
Vừa dứt lời, hắn thấy trong mắt Ngô Hiền thoáng hiện một tia lo lắng.
“Sao thế?” Thấy thần sắc nàng không ngừng do dự bất an, Mạc Phàm liền hỏi.
“Phàm ca, huynh nói xem, có phải đám trùng quốc này đã...” Ngô Hiền thấp thỏm đáp.
Nàng vừa nói đến đó, Mạc Phàm suýt nữa thì phì cười.
Hắn nhớ ra cái tên Phong Thanh Dương kia đâu có yếu đuối đến mức cần nàng phải lo lắng. Chính hắn từng lĩnh giáo một tia kiếm ý của Phong Thanh Dương, đến giờ vẫn còn ê ẩm, làm sao có thể bị đám trùng tộc cỏn con này làm thịt được.
“Yên tâm, về thôi. Ta lấy danh dự bảo đảm với muội, nếu Phong Thanh Dương có thể chết, thì đám trùng tộc này hẳn đã bị diệt sạch cả đế quốc từ trước rồi, chứ không còn bu nghẹt trời thế kia đâu.” Mạc Phàm an ủi.
Nữ thiếu chủ Ngô Hiền cắn nhẹ môi, vẫn không đành lòng nghĩ đến cảnh Phong Thanh Dương một mình đối mặt với vô tận sinh vật đáng sợ kia.
Nhưng nàng vừa định bước ra, một đám Hắc Trùng trên trời đã phun nọc độc như mưa sa bão táp, che kín đất trời. Không khí cũng bị thứ chất dịch tởm lợm này làm vẩn đục, mặt đất bắt đầu bốc lên vô số làn khói xanh kỳ dị.
“Ngươi không tin tưởng hắn sao? Phong Thanh Dương có lẽ chỉ đang cứu trợ đại sư Thu Ly rồi rời đi thôi.” Thiếu chủ Lê Nam Phước lên tiếng.
Ngô Hiền còn muốn nói gì đó, nhưng tình hình bây giờ quá cấp bách. Nếu nàng liều mạng xông ra, chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu của quân đoàn Hắc Trùng, không những không giúp được gì mà còn liên lụy đến đồng đội.
Hai ngày qua chống chọi với trùng quốc, nếu không phải nhờ thanh thần kiếm mà Mạc Phàm giành được ở buổi đấu giá quá mức cường đại, có lẽ mọi người đã chết ít nhất tám, chín lần, tuyệt không phải nói đùa.
Cuối cùng, cả nhóm chỉ có thể miễn cưỡng quay về mật thất nghỉ ngơi.
Mạc Phàm và Nhàn Nhàn có một gian mật thất riêng.
Sau khi để Nhàn Nhàn bố trí cơ quan cách âm xong xuôi, đảm bảo không ai có thể nghe lén, Mạc Phàm mới lấy túi trữ vật của Điền nông Đường chủ Đường Bá Hổ ra.
Tên này tính tình vậy mà cẩn thận, trong túi trữ vật có đặt cấm chế. Mạc Phàm hiện tại chưa khôi phục được ma pháp, tổng tham mưu Tô Lộc cũng ngủ say chưa tỉnh, nên có rất nhiều việc hắn không thể tự làm.
May mắn là Nhàn Nhàn, vị thị nữ này quả đáng đồng tiền bát gạo, không việc gì là không làm được. Cơ Quan Sư quả nhiên là một kẻ toàn năng, ngay cả cấm chế nhỏ trên túi trữ vật cũng bị nàng phá giải.
“Chủ thượng, bên trong chứa rất nhiều túi trữ vật và hòm lương trữ vật khác.” Nhàn Nhàn nói.
“???” Mạc Phàm nghe mà hơi sững sờ.
Một lát sau, hắn mới hỏi: “Ý của ngươi là, bên trong túi trữ vật của hắn lại cất giữ những túi trữ vật và hòm trữ vật khác?”
Nhàn Nhàn nhẹ nhàng gật đầu, sau đó bày ra sàn nhà hàng chục cái túi và hòm trữ vật không gian.
Mạc Phàm thầm mắng một tiếng quái lạ, đoạn chìm vào trầm tư.
Với hạng người như Đường Bá Hổ, chắc chắn sẽ cất giấu bao nhiêu đồ tốt trong túi trữ vật để phòng thân, nhưng tại sao lại phải tốn công dùng nhiều đồ trữ vật như vậy làm gì?
Một bên khác, Nhàn Nhàn không đợi hắn nhắc nhở, trực tiếp bắt đầu giải khai cấm chế, lần lượt mở từng chiếc túi ra.
Đại khái qua vài canh giờ, trong lúc Mạc Phàm còn đang minh tu, cố gắng phục hồi ký ức ma pháp của bản thân, Nhàn Nhàn bỗng lên tiếng:
“Chủ thượng, bên trong có một lượng lớn kim nguyên bảo.”
“A, vậy à?” Mạc Phàm thả lỏng cơ thể, hỏi: “Có bao nhiêu?”
............................
Đề xuất Voz: Khoảng lặng không tên