Chương 1080: Gom kho hàng hai thế lực
...............
“Hơn 21.200 vạn kim tệ.” Nhàn Nhàn lên tiếng.
Mạc Phàm hài lòng gật đầu: “Không tệ.”
Đường Bá Hổ không hổ là nhân vật lớn thứ hai trong Điền gia. Mặc dù thành viên toàn bộ đều thuộc tầng lớp bần nông, nô lệ, ăn mày dưới đáy xã hội, nhưng hắn vẫn tham ô được một khoản tiền khổng lồ. Trong túi hắn có khoảng 21 kim nguyên bảo, số tiền này đã nâng tổng tài sản của Mạc Phàm và Nhàn Nhàn lên 60 kim nguyên bảo.
Ám sát thành công Đường Bá Hổ, Hàn Hải Điện đã thưởng cho hắn một khoản hậu hĩnh ngoài định mức, đồng thời thăng phẩm quan Hàn Hải Thẩm Tước của hắn lên một bậc, vượt qua tất cả cung chủ và nguyên lão. Có thể nói, bây giờ ngoại trừ sáu vị điện chủ và chúa công tối cao ra, Mạc Phàm đã có thể nghênh ngang đi lại, dưới một người trên vạn người.
Với chức vị thẩm quyết tối cao của Hàn Hải Điện, việc hắn giết trưởng lão Tai Không chẳng là gì cả, đây hoàn toàn nằm trong quyền hạn của hắn. Các điện chủ cũng sẽ không vấn tội hắn. Thậm chí, nghe Lạc Nhạn nói, nếu theo đúng quy trình, trong một số trường hợp hắn còn có thể trảm cả Điện Chủ.
Về phần lĩnh thưởng, Mạc Phàm nhận được thêm 20 kim nguyên bảo từ Ngô Việt Hùng. Đây đã là một con số cực kỳ lớn. Đừng nhìn màn đấu giá lạm phát ở Cổ Thành mà hiểu lầm, 20 kim nguyên bảo đủ sức quét ngang toàn bộ Siêu Duy Thần Hành, cũng chẳng có mấy tông môn thế gia có thể gom đủ số tiền này. Kỳ thực, số tiền này đã đủ để mua sắm hồn trang cấp Quân, thậm chí là vật liệu tu luyện cấp Thượng Quân!!
Tính đến hiện tại, tổng tài sản của Mạc Phàm đã là 80 kim nguyên bảo, hắn để Nhàn Nhàn giữ 40, chính mình giữ 40, cảm giác rủng rỉnh đầy túi vô cùng thoải mái.
“Trong đống đó còn gì nữa không?” Mạc Phàm liếc nhìn đống túi trữ vật, cảm thấy bên trong không thể nào chỉ chứa mỗi kim nguyên bảo được.
“Kho lương thực nuôi thú nhiều lắm, còn có du hồn, thú hồn tinh, mộc hồn tinh cũng nhiều vô cùng, cấp bậc còn chưa xem kỹ, thậm chí hồn hạch cũng phải tới bảy, tám khối.”
Mạc Phàm nghe xong trong lòng liền khẽ động.
Siêu Duy vị diện so với thế giới ma pháp quả thực thích hợp hơn để nuôi dưỡng sủng thú và hồn cách, nhất là hồn cách.
Ở tinh cầu Trái Đất, tài nguyên vô cùng khan hiếm. Mạc Phàm phải thường xuyên dựa vào lão lang huy động bộ hạ đi tìm kiếm du hồn từ Triệu Hoán Vị Diện mới đủ thức ăn cho hồn cách. Nhưng từ khi đến Siêu Duy Vị Diện, thức ăn du hồn không cần phải đi đâu xa tìm kiếm, ra ngoài săn bắt một chút là có, ngoài chợ đen cũng bán, thị trường giao dịch giữa các thế lực lớn lại càng dồi dào phong phú.
Bởi vì thế giới này lấy Duy tâm làm gốc, đạo quả tràn ngập, vạn vật có linh, du hồn được thai nghén nhiều vô số kể, năng lượng thậm chí còn tinh khiết hơn một bậc so với Triệu Hoán Vị Diện.
Chẳng phải vậy mà Bạch Ngân Lonna và Lãnh Liệp Vương không ngừng ăn no rồi thăng cấp vèo vèo, Lục Niên nắm giữ Thần Nhãn đang ở Tù Đảo cũng trong tình trạng no căng bụng đến ná thở đó sao.
Vũ Ngang cũng đang ở Tù Đảo..., ừm, ừm, bỏ qua thằng này!
Du hồn dùng để tẩm bổ linh hồn, hầu hết cường giả từ cấp Quân trở lên đều cần du hồn để cô đọng và cường hóa linh hồn cho mình.
Về phần Hồn Hạch, số lượng ít nhất, chỉ có bảy, tám khối đủ loại, nhưng đều là phiên bản cao cấp của du hồn. Có thể xem như là một loại Đại Địa Chi Nhụy khổng lồ dành cho hồn cách vậy.
Mặt khác, thú hồn tinh, mộc hồn tinh thì lại khá tương tự như tinh phách, khác biệt ở chỗ chúng là tập hợp của số lượng lớn linh hồn tụ lại thành tinh thể, theo thời gian dài không những không phân rã mà còn kết tụ lại, dựa theo tiêu chí vạn vật có Duy tâm của thế giới này, dần dần hấp thu tinh hoa, tích lũy thành hồn tinh, giá trị vô cùng đắt đỏ.
Mạc Phàm lúc ở Hải Châu từng nghiên cứu qua, thú hồn tinh và mộc hồn tinh là dinh dưỡng cơ sở để tu bổ, cô đọng và tích lũy năng lượng đột phá cho yêu thú, tinh quái thực vật, được Nhật Minh Giáo sẵn sàng trả giá cao để thu mua.
Nhật Minh Giáo được toàn bộ Thần Châu Thần Hành biết đến là thế lực sở hữu đội Thú Hồn Sư mạnh mẽ nhất, sở trường Duy tâm đạo quả của bọn họ chính là lĩnh vực này.
Mà nhìn vào túi trữ vật của Đường Bá Hổ, Mạc Phàm phỏng đoán, có lẽ đúng như Lạc Nhạn đã nghi ngờ.
Đường Bá Hổ sử dụng số tài nguyên này để làm gì? Chẳng lẽ hắn ăn du hồn, hấp thụ thú hồn tinh, hồn hạch? Tuyệt đối không phải.
Thành viên Điền gia lại càng không. Điền gia là tầng lớp lao động dưới đáy, lo cho bản thân còn chưa xong, làm gì có chuyện giàu có đến mức muốn chơi hệ nuôi thú.
Cho nên, kết luận chuẩn xác nhất ------- Điền gia và Nhật Minh Giáo xác thực đang đi đêm với nhau.
Đường Bá Hổ chính là trung gian liên lạc, hắn lợi dụng số lượng đông đảo thành viên Điền gia trên khắp thiên hạ để vơ vét thú hồn tinh, du hồn, hồn hạch các loại từ khắp Đông Thổ, Bắc Thổ, Tây Thổ..., nhất định là muốn đem đi trao đổi cho Nhật Minh Giáo.
Còn may là bị Mạc Phàm hốt trọn.
Lượng hàng hóa khổng lồ này được chia ra nhiều túi trữ vật, giá trị đủ cho một lượng lớn thành viên Nhật Minh Giáo sử dụng trong thời gian dài, ước tính tối thiểu cũng hơn 150 kim nguyên bảo, thậm chí có thể lên đến 200, tuyệt không phải nói đùa.
Còn về lý do phải chia nhỏ ra từng túi, Mạc Phàm suy luận rằng, một trong những túi đó có lẽ được phân loại để giao dịch với những thành viên cấp cao của Nhật Minh Giáo. Dù sao người ta cũng là một tổ chức khổng lồ, không thể nào các bô lão chí cao vô thượng lại ngồi chung mâm, sử dụng chung tài nguyên với đám đệ tử tập sự được.
Bây giờ thì hay rồi, Mạc Phàm giết một gã Đường chủ nông dân Đường Bá Hổ, một tay cuỗm sạch kho hàng giao dịch ngầm của cả hai tổ chức. Lượng lớn du hồn và hồn hạch có thể đem đi tẩm bổ cho hồn cách của mình, chắc chắn sẽ giúp nó tăng vọt, cảnh giới bành trướng.
Mà thú hồn tinh, có thể dùng để chuẩn bị cho Ngọc Diệm Kỳ Lân tương lai tiến vào cấp Quân.
Tử Lộc quả nhiên khí vận đầy mình, nằm không cũng hưởng được đồ tốt.
Có lẽ nó không cần mất ngàn năm, vạn năm để đột phá lên cấp Quân Vương như chu kỳ bình thường. Lấy hết số hàng này nện vào người nó, đợi nó chậm rãi tiến vào kỳ trưởng thành, lại được huấn luyện và rèn giũa đầy đủ, tuyệt đối sẽ có thực lực cấp Quân Vương.
Để Nhàn Nhàn xử lý phân chia đống tài nguyên, Mạc Phàm cảm thấy rất an tâm.
Bất quá, Nhàn Nhàn có một chuyện rất đáng trách.
Đột nhiên nàng hỏi có nên ghi chép lại chuyện này thành văn bản để báo cáo cho Hàn Hải Điện không, Mạc Phàm liền nhảy dựng lên, nghiêm khắc khiển trách nàng một trận.
Đùa à, bao nhiêu đây hắn hưởng một mình còn thấy không đủ, làm sao có thể nộp lên cho bọn tham lam kia được?
Đây là chiến lợi phẩm ngoài định mức khi giết địch rơi ra, không cần phải báo cáo!
Khiển trách xong xuôi, Mạc Phàm tiếp tục minh tu.
Hôm nay trong lúc minh tu, Mạc Phàm đột nhiên nhận được một tin vui bất ngờ, khiến hắn cảm giác như mình một lần nữa trở lại tư thái vô địch, khóe miệng bất giác cong lên thành một nụ cười.
....................
“Nhàn Nhàn, ta đã minh tu bao lâu rồi?” Mạc Phàm hỏi.
“Khoảng nửa tháng.” Nhàn Nhàn đáp.
Nhắm mắt minh tu một cái đã gần nửa tháng trôi qua.
Tu vi càng cao, con đường tu hành quả nhiên càng gian nan vất vả.
Linh hồn và thân thể cường đại có thể nhịn ăn nhịn ngủ rất lâu. Ở thế giới ma pháp, Cấm Chú pháp sư sau khi có được linh hồn cường đại, lúc minh tu thậm chí có thể dựa vào linh hồn để hô hấp cùng không khí mà tuyệt thực vài ba năm không thành vấn đề, có chăng chỉ là thân thể bên ngoài sẽ không thích nghi được, trở nên gầy gò xơ xác, tiều tụy còi cọc, chỉ còn da bọc xương mà thôi.
Còn trường hợp thân thể đã đạt tới cấp Thống lĩnh trở lên, giống như người ở Siêu Duy Vị Diện này, thì càng không cần phải nói. Hồi ở Tù Đảo, Mạc Phàm từng gặp một nhân loại Vương giả đã tuyệt thực 8000 năm, hắn cho rằng ăn uống sẽ làm cơ thể mình buồn ngủ...
“Trùng tộc rút đi chưa?” Mạc Phàm nhớ là lúc trước vị Đại Học Sĩ của triều đình kia đã dựa vào kiến thức uyên bác của mình mà nói rằng cuộc tấn công của Trùng Quốc sẽ kéo dài khoảng năm ngày, nhưng bây giờ đã qua một tuần lễ rồi mà mọi người vẫn còn ẩn náu trong thạch thất.
“Lần này hoang tộc Trùng Quốc tấn công tương đối mạnh.” Nhàn Nhàn nói.
.............................
Đề xuất Tiên Hiệp: Lạn Kha Kỳ Duyên (Dịch)