Chương 1083: Tử Tội Cao Nhất

...............

Thu đến, hạ qua đi.

Hạ đi rồi, những thứ khắc nghiệt khó chịu cũng đi theo, không còn những ngày mưa rào xối xả, không còn mỗi đêm thường nghe thấy sấm chớp ì ùng từ xa vọng lại, có lẽ, cũng chẳng còn những ngày nắng chói chang, không khí nóng oi ả.

Mà thu là thế, không sôi động như mùa hè, cũng không ảm đạm lạnh lẽo như mùa đông.

Mùa thu luôn nhẹ nhàng, nhẹ nhàng.

Nhẹ nhàng giống như một nốt trầm, một nốt trầm cuối cùng của bản tình ca những tháng năm rực rỡ.

Từng tia nắng vàng nhè nhẹ pha chút gió heo may rớt xuống mảnh thánh đường này.

Lá vàng xào xạc rơi xuống mặt đường, rớt xuống chân những lão nhân tóc bạc cố chấp, vẫn một lòng ôm lấy chấp niệm về quá khứ vang dội oanh liệt của mình.

Cổ điển thật đấy...

Hoài niệm thật đấy...

Đẹp thật, áo trắng cùng hoàng bào, còn có cả Ngân Long bay trên bầu trời nghiêng đầu nhìn xuống. Mọi người mặc y phục nghiêm trang chỉnh tề, đứng thành hàng, từng lớp từng lớp ngay ngắn đều đặn.

Cảnh tượng này không phải để chúc phúc cho một ngày lễ lớn nào trong năm, mà hôm nay, chính là ngày quốc tang của toàn cõi Âu Châu.

Thánh Thành đã mở cửa suốt bảy ngày nay để đón tiếp khách mời xa gần khắp nơi trên thế giới. Bất kỳ nghi lễ nào được tổ chức ở đây đều có thể so sánh với một quảng trường trung tâm thành phố, mà long trọng nhất chính là giờ phút này, ngay tại đại đạo Thánh Đàn, nơi diễn ra quốc tang của Đại Thiên Sứ Uriel.

Con đường được lát bằng đá cẩm thạch trắng, có rất nhiều người tụ tập, chen chúc, trong số đó có hàng triệu tín đồ, cũng có vài người nhà của Đại Thiên Sứ Uriel. Hơn một nửa thánh tài giả của Thánh Tài Viện cùng Dị Tài Viện cũng ở đó, toàn bộ cao tầng nội viện của Thiên Quốc cũng có mặt, tất cả đều mặc trang phục tang lễ màu trắng, cử hành tang lễ cho Thiên Sứ Uriel.

Thiên sứ Uriel đã không qua khỏi. Hắn đã cố gắng cầm cự hơi thở đến tận cùng, cũng đã hơn bảy năm trôi qua kể từ ngày bọn họ đánh lùi được Cổ Nguyệt Đế. Thế nhưng, vô luận là Diệp Tâm Hạ hay Tiểu Mei, hay là y học phát triển vượt bậc về sau, tất cả mọi sự cố gắng cũng chỉ là kéo dài cho hắn thêm một chút thời gian.

Trúng phải Hắc Ám Quỷ Hồn của Cổ Nguyệt Đế, cái chết của Uriel vốn đã được định đoạt. Những năm qua, những việc cần làm hắn đều đã làm, tài sản đều quyên vào thiện nguyện, cố nhân cần gặp cũng đã gặp. Uriel đã sống một cuộc đời trọn vẹn như thế.

Tất cả di vật của Uriel đều được sắp xếp gọn gàng ở trung tâm buổi lễ. Một đài hỏa thiêu được dựng lên, thi thể Uriel được đặt ở nơi cao nhất, mặt hướng lên bầu trời xanh thẳm, thánh quang từ khắp các đại đạo chiếu rọi vào để tôn vinh long trọng cho vị thiên sứ quá cố này.

Trong tang lễ của hắn, có cả người bạn thân thiết là lão sư Nhật Ánh đến tham dự.

Những người chấp chưởng của Thánh Thành và Thiên Quốc, các quan viên, nghị viên, thánh tài giả, đại hiền giả, tín đồ đều có mặt trong tang lễ này. Mọi người xếp hàng ngay ngắn xung quanh lễ đài, dồn nén sự đau buồn, yên tĩnh trong khung cảnh tráng lệ.

Một vài người đã không cầm được nước mắt mà khóc, cũng có một vài người đem nến và hoa lên dâng, gửi gắm những ghi chú bình an cùng lời chúc tốt đẹp cho Uriel.

Bước cuối cùng của buổi lễ là hỏa táng trên Tịnh Đàn Thiên Sứ.

Nghi thức dài dòng sắp kết thúc.

“Thời đại thái bình, tín ngưỡng không còn, có lẽ không bao lâu nữa thiên sứ sẽ không còn xuất hiện trên thế giới này. Chư vị, chúng ta hãy cùng nguyện cầu những điều tốt đẹp nhất dành cho bằng hữu của ta nơi suối vàng thiên đường.” Chủ tế tang lễ Remiel cất cao giọng.

Mọi người đồng lòng cầu nguyện cho Uriel.

Một vị khách viếng thăm mặc bộ đồng phục màu trắng, đứng ở hàng ngũ tín đồ đi lên tặng một bó hoa phượng vĩ màu tím cho Uriel. Hắn đứng trước ngọn lửa hừng hực thiêu đốt thi thể vị thiên sứ vĩ đại cuối cùng của nhân gian, chắp tay trước ngực hành lễ tưởng niệm.

“Thời đại của Thiên Sứ đã kết thúc, Ác Ma tìm về ký ức, Đọa Lạc Thiên Sứ trở lại, hồi kết của biên niên sử chính thức mở ra.”

..........

Mấy ngày sau, tại thành phố Seville, Tây Ban Nha.

Ở ngoại ô có một thôn xóm nhỏ vắng vẻ, nơi này giống như Bác Thành, cố hương của Mạc Phàm, cũng là một thôn xóm chỉ có mấy chục nóc nhà. Từ nhà đến trường phải đi xe công cộng từ 10 đến 15 km mới tới nơi.

Loại thôn xóm nhỏ này vì vắng vẻ nên đôi khi ngược lại rất an toàn. Yêu ma dù phát động đại quy mô tập kích cũng chưa chắc tìm được, càng không rảnh rỗi xông vào tận chốn này.

Hơn nữa, bây giờ là thời thế thái bình, ai cũng muốn phát triển bản thân, kẻ nào đi chậm hơn, kẻ đó tương lai chết trước.

“Uy, Trí Lão Đầu, vội vã như vậy muốn đi đâu thế, hôm nay lại muốn mở quầy bói toán à?”

Một người đàn ông đội mũ lưỡi trai, vừa đi bộ vừa ăn vội ổ bánh mì que, trên tay còn cầm cốc cà phê Starbucks, đang đi về phía cuối làng thì thấy một lão già tóc trắng buộc đuôi gà, đội mũ rơm, ăn mặc giản dị đang đeo giỏ thảo dược đi bên đường, bèn hứng thú hỏi.

Lão già tóc trắng đội mũ rơm tên là Trí Lương liền phất tay nói: “Nghề kiếm sống của ta, ta không mở thì lão nuôi ta sao?”

“Ha ha ha, đùa một tí, đùa một tí. Ta coi, trong nhà có đứa con gái đến tuổi lấy chồng. Tí nữa ta dắt nó tới để ngươi xem một quẻ thì thế nào?” Người đàn ông bận rộn kia hỏi.

Bên này Trí Lương bình tĩnh trả lời: “Vẫn như cũ, 50 đồng một lượt xem, không quảng cáo, không giới thiệu người lạ.”

(1 đồng ở đây chính là 1 Euro, đơn vị tiền tệ của châu Âu).

“Được được, uy tín luôn.”

Người đàn ông thấy Trí Lương đè thấp mũ rơm, cũng không nhiều lời liền bước nhanh hướng ra khỏi thôn.

Khi Trí Lương đi ra phía sau thôn, hắn nhìn quanh, xác định không có ai, đột nhiên cơ thể xuất hiện bạch quang nhàn nhạt. Ánh mắt Trí Lương lập tức trở nên sắc bén. Hắn nghiêm túc định rõ phương hướng rồi hóa thành một bóng trắng, di chuyển nhanh chóng dưới ánh mặt trời, gần như vô hình.

Trán Trí Lương rịn mồ hôi. Mặc dù không biết vì sao, nhưng giác quan thứ sáu mách bảo hắn rằng, bây giờ mình đang cực kỳ nguy hiểm, nhất định phải nhanh chóng rời đi.

Mãi đến khi chạy về nhà đóng cửa lại, Trí Lương vội vã bày ra cấm chế phong tỏa tất cả các lối vào. Cho đến gần giữa trưa, ăn cơm tắm rửa xong, lão mới dần dần buông lỏng, cảm thấy an toàn trở lại.

Đến chiều, cửa hàng bói toán của Trí Lương mở lại.

Vẫn như thường lệ, đầu giờ chiều luôn có những khách quen thường trực bước vào. Trí Lương xem cho bọn họ một quẻ, giở ra vài thủ đoạn nhà nghề.

Nào là bói cầu cơ, bói quả cầu pha lê, bói bài Tarot, bói chòm sao phương Tây, bói tử vi phương Đông, đủ các loại đều bị Trí Lương đem ra làm ảo thuật che mắt thiên hạ.

Vị khách thứ tư đã rời đi.

Hôm nay hoàn thành chỉ tiêu kiếm được 200 Euro, thêm vào tiền boa của khách, tổng cộng là 290 Euro. Trí Lương cảm thấy như vậy là đủ, định đóng cửa tiệm.

Bỗng nhiên vị khách thứ năm đi đến, giọng khàn khàn nói: “Ông chủ, còn xem bói không?”

Trí Lương theo bản năng quay đầu lại thì thấy một người đàn ông mặc áo trắng, trùm mũ màu trắng quấn quanh người. Gương mặt dù bị che nhiều nhưng vẫn thấy sẹo nổi lên, trông giống như quân nhân từ đơn vị kháng chiến trở về.

À không... còn có một chút mùi là lạ...

Giống như, giống như là...

“Không.” Trí Lương lắc đầu trả lời. Hắn cảm thấy nghi ngờ thân phận người này, lập tức từ chối.

Hơn nữa, người này không phải khách quen trong thôn, Trí Lương tự nhiên không muốn đón tiếp.

Người đàn ông này cười nói: “Sao vậy, hay là, ngươi bói cho chính mình một quẻ trước đi? Nghe nói ngươi bói bài Tarot chuẩn lắm, sao không rút cho mình một lá, thử xem vận hạn thế nào rồi quyết định có bói cho ta hay không?”

Trí Lương đột nhiên trừng mắt nhìn người này.

Càng lúc càng nghi hoặc, mà trong lúc nghi hoặc, hắn lại không cách nào biết được thân phận của đối phương.

“Vẫn là thôi đi, bói toán cần linh căn vững chắc, hôm nay ta rất mệt, có lẽ tháng này đều nghỉ. Ngươi có gì thì hết tháng lại tìm tới đây.” Trí Lương lảng tránh nói.

Hắn vừa định kéo cửa tiệm đóng sập lại thì người đàn ông kia liền dùng tay của mình chặn cửa.

“Uy, ngươi tính làm gì? Ta báo cảnh sát đấy.” Trí Lương quát.

Chỉ thấy người đàn ông kia cười khổ, bàn tay chậm rãi gỡ xuống hoàn toàn chiếc khẩu trang trên mặt mình.

“Ai có thể ngờ được, một lão nhân gia ăn mặc mộc mạc, giả dạng làm thầy bói kiếm sống ở thành phố này, cả người ra vẻ điềm tĩnh kể chuyện tử vi lại chính là tử tội nguy hiểm nhất thế giới này đâu.”

“Đúng không, Cấm Chú Thực Vật hệ Ung Tôn?”

“Sư phụ của Triệu Kinh, bị bốn tòa án quốc tế tuyên bố tử hình, bị Thánh Thành khắc tên lên Hắc Tội Thạch, nhất định phải diệt trừ, bị Parthenon Thần Miếu phán án treo cổ. Ha, hay là, ta giúp ngươi báo cảnh sát thì thế nào?”

Ung Tôn sững sờ, sững sờ đến kinh hãi, không kịp thích nghi, càng không thể nói được lời nào vào giờ khắc này.

“Bài Tarot, tử vi chòm sao các kiểu. Mấy trò đó, sao so được với Thần Mộc Tỉnh của ngươi chứ?” Người đàn ông lại cười, nụ cười của hắn vừa ấm áp, vừa ôn hòa, nhưng lại giống hệt như một vị quân nhân.

Nhưng vị quân nhân đó, lại phảng phất như một vị Chúa Tể Vong Linh đang đứng trước mặt Ung Tôn.

......................

✼ Vozer ✼ Cộng đồng VN

Đề xuất Voz: Chuyện nhà ngoại tôi
BÌNH LUẬN