Chương 1082: Thế giới ma pháp bình ổn
..........
Nam Đế Tiên Lang cốt cách và huyết mạch vẫn không hề thay đổi, chỉ là khí độ trên người đã được thiên đạo pháp tắc của Ymir tẩy lễ, thân thể toát ra hào quang sáng chói của Nam Cực, xứng với danh xưng ‘Tiên Lang’, tựa như Thiên Hoàng Bạch Tuyết ngự trị nơi tận cùng băng giá của thế giới.
Điểm này nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người, ngay cả lão sư Nhật Ánh cũng đành bó tay.
Quả nhiên, sinh vật cấp nóc nhà vẫn là một biến số đầy bí ẩn. Một khi đã đạt tới cảnh giới Thiên Đạo Đế Hoàng, mọi thứ dường như không còn hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của nhân loại.
Thời thế đã đổi thay.
Muốn làm Thập Uyên Chúa Tể, vậy cũng phải hỏi xem Đế Hoàng có phê duyệt hay không.
Trong thời đại của Đế Hoàng, mọi thứ không còn đơn thuần dựa vào thực lực cá nhân, mưu mô trí tuệ hay thế lực hậu thuẫn để so đo nữa. Các Đế Hoàng cấp nóc nhà đã thoát khỏi phong ấn, một khi bọn họ xuất thế, pháp tắc Thần Quyền sẽ tự nhiên do bọn họ chưởng quản.
Bọn họ đại diện cho một phần ý chí của thiên đạo. Không giống như những Đế Hoàng đến từ vị diện khác, ở trong thế giới của chính mình, bọn họ được xem là Thiên Đạo Đế Hoàng. Cho dù đẳng cấp của tam đại nóc nhà chỉ mới thăng lên Kinh Thế lực lượng, nhưng bọn họ tự nhiên có thể nghiền ép bất kỳ Kinh Thế tiền bối nào từ vị diện khác dám đặt chân tới thế giới ma pháp này.
Điều này cũng giống như câu nói ‘sân nhà của ai, người nấy mạnh’. Là chủ nhân của thế giới này, bọn họ sở hữu lợi thế thiên đạo tuyệt đối. Rất nhiều chuyện, các Thiên Đạo Đế Hoàng có thể trực tiếp phân phối bố cục, hoàn toàn khác biệt so với trước đây.
Đương nhiên, Đế Hoàng sẽ không tùy tiện xâm chiếm bất kỳ chủng tộc nào, cũng không phá hủy thế giới này, càng không thể bị tiêu diệt. Bởi vì bọn họ đã trở thành đại diện của thiên đạo, một nhánh của thiên đạo pháp tắc. Nếu bọn họ chết, hậu quả tuyệt đối sẽ còn nghiêm trọng hơn cả việc Mạc Phàm muốn gây trọng thương cho thế giới ma pháp.
Nhiệm vụ của Đế Hoàng là tích lũy công đức, làm thật nhiều việc tốt cho thiên đạo pháp tắc, tu bổ và nâng cấp thế giới của mình, hoàn thành việc thu được gốc rễ Thần Ý Chí.
Chỉ khi có đủ Thần Ý Chí, cộng thêm Thần Hồn và Thần Cách, bọn họ mới có thể mơ đến cơ hội hướng tới Thần Vị.
Cho nên, trong tuyệt đại bộ phận các công việc quản giáo, ba vị Kinh Thế Đế Hoàng cấp nóc nhà sẽ không tự mình ra tay, mà sai khiến một tổ chức dưới trướng Thần chưởng quản. Tựa như Ymir đang sai khiến lão lang vậy.
Mạc Phàm đến Siêu Duy Vị Diện sinh sống được hơn 6 năm, cùng thời gian đó, thế giới ma pháp mới trôi qua gần 4 tháng.
Tuy nhiên, gần 4 tháng này biến động không hề nhỏ, phần lớn là do lão lang gây nên.
Đế quốc lãnh thổ của lão lang cũng khá đáng gờm. Mặc dù không còn đội quân băng uyên tử linh thiện chiến bậc nhất thế giới ma pháp ngày xưa của Vạn Niên Ma Kiếm – đội quân này đã bị Mục Ninh Tuyết thu phục và nằm dưới trướng nàng – nhưng thay vào đó, lão lang đã xây dựng một lực lượng quân đội riêng. Lực lượng này bao gồm ngoại vực Bạch Tuyết Xí Nga (chim cánh cụt), đám lang tử lang tôn thuộc hệ trục Phi Xuyên Ngai Lang, đám Thâm Hải Kình Ngư ở Nam Thái Bình Dương cùng một vài Băng Long Chân Long ở rừng Taiga mà Mạc Phàm từng thu phục.
Trong đó, Nam Hải Phi Long Mã (cá ngựa), Xí Nga Địa Tổ (chim cánh cụt), Ngũ Độc Nam Tinh Đế (sao biển), Băng Nha Bối Hải Sư (hải tượng), Hàn Trảo Quỷ Diện Đế (cua xanh mặt quỷ) là năm thuộc hạ Đế Vương cấp duy nhất trung thành theo sau lão lang. Mà nói cho chính xác hơn, bọn chúng là bị Băng Bích Hạt Chu dùng mưu thu phục, đi theo lão lang cũng là vì Băng Bích Hạt Chu.
Với vị trí cuối bảng trong Thập Uyên Chúa Tể, lão lang thực chất giống một Chúa Tể bù nhìn hơn. Nó là quân bài chiến lược được nhân loại gửi gắm để trao đổi với nóc nhà Ymir, tạo ra một trung gian liên minh. Mặt khác, mọi hành động của nó rõ ràng đều vì Ymir, tuyệt đối đã trở thành một Thập Uyên Chúa Tể dùng làm pháo hôi.
Băng Bích Hạt Chu thực ra sớm đã nhìn thấu điều này, nhưng nàng cũng lực bất tòng tâm. Dù sao đi nữa, chỉ cần lão lang được sống trong điều kiện tốt, lại có thể góp chút sức mọn để bù đắp cho thiên đạo thế giới, thì khi Mạc Phàm trở về cũng sẽ giảm bớt phần nào sự thù địch từ thiên đạo.
.................
Thế giới ma pháp chỉ mới trôi qua gần 4 tháng kể từ lúc Mạc Phàm rời đi. Trên thực tế, ngoài những động tĩnh của lão lang, mọi người khác không có biến động gì lớn.
Tiểu Viêm Cơ mỗi ngày vẫn ở bên cạnh bảo vệ cho Tiểu Thiên Hy. Cả hai cùng sinh sống tại đảo Phú Quốc của lão sư Nhật Ánh. Mỗi ngày, nếu không chơi đùa với ngàn vạn thiên tộc tinh linh tháp ở Phú Quốc thì cũng đến Viễn Hải Thần Đảo thăm hỏi cụ Tuyệt Hải Hoàng Điệp, nô đùa cùng hải tộc ở vùng biển Viễn Hải phụ cận.
Mục Ninh Tuyết thì bế quan tại đảo Phú Quốc. Nàng đã bế quan suốt từ lúc Mạc Phàm rời đi đến giờ, vẫn đang trong quá trình thao lược đồng hóa Khởi Nguyên Băng Tinh, tiếp nhận truyền thừa ý chí của tộc Thái Hư Vạn Cổ Tinh Linh Tháp.
Lão sư Nhật Ánh cùng sư mẫu Minh Vi đã tính toán sơ qua, quá trình đồng hóa áo nghĩa Triệu Hoán Hệ này đòi hỏi Mục Ninh Tuyết phải nắm giữ một khế ước hệ Băng cực kỳ mạnh mẽ, như vậy linh hồn mới không bị hủy diệt giữa chừng.
Cho nên, cấm chú Triệu Hoán Hệ của Mục Ninh Tuyết chính là lĩnh hội để khế ước với một mảnh lục địa băng xuyên Vĩnh Dạ ở Nam Cực, ký kết với tất cả băng uyên tử linh mà Vạn Niên Ma Kiếm để lại. Trên thế giới này, thậm chí tính cả Triệu Hoán Vị Diện, cũng tuyệt không có mảnh đất khế ước băng uyên nào sánh bằng băng uyên tử linh.
Chỉ có khế ước linh hồn với băng uyên tử linh thì Mục Ninh Tuyết mới đủ cường đại để tiếp nhận truyền thừa đồng hóa.
Mà quá trình truyền thừa này có thể sẽ kéo dài mấy năm, điều này thì Nhật Ánh và Minh Vi cũng không thể biết chắc.
Lại nói về thế giới học phủ, dưới sự nghiên cứu chuyên sâu và nền tảng lý thuyết vững chắc của giáo sư Stein, những lứa dung hợp pháp môn đầu tiên đã ra đời. Trong cuộc thi đấu thế giới học phủ chi tranh năm nay, không ít cao giai viên mãn pháp sư đã nắm được dung hợp pháp môn hai hệ, thậm chí có người còn không cần dùng đến găng tay dung hợp, đưa chỉ tiêu và ngưỡng ma pháp của thế hệ trẻ vượt xa trước đây.
Tiếng tăm của cấm chú thực vật hệ Mục Nô Kiều ngày càng lừng lẫy. Nàng trở thành đại diện thủ tịch của toàn bộ Học Viện Liên Hội thế giới, cùng với lão sư Blanc là những người có tiếng nói cực lớn đối với nền giáo dục.
Mặt khác, bối cảnh của các thế lực cao tầng trên thế giới cũng dần có chút biến động.
Thánh Thành Thiên Quốc đã hợp nhất trở lại. Thế hệ thiên kiêu mới, các đại thiên sứ, dần dần lộ diện: Sariel, Raguel, Raphael đã trở lại.
Đứng trên Thánh Điện, Remiel nhìn thấy một cột hào quang của thiên sứ thời đại này bừng sáng. Trong sở học của hắn, hắn vốn không biết Thiên Phụ từng sáng tạo ra thần hồn này, thư viện Thánh Thành cũng chưa từng ghi chép qua. Đó là một đạo hào quang màu hồng trước nay chưa từng có, nó sắp sửa buông xuống nhân gian, tựa như thần quang của thiên đạo, khác biệt hoàn toàn với những thiên sứ chi hồn thông thường.
“Đây... đây rốt cuộc là thiên sứ nào ra đời?” Remiel ngây ngẩn hỏi.
Đứng bên cạnh, đại thánh tể Welbeck không nói một lời, chỉ nhàn nhạt nhìn theo cột hào quang rời đi.
Một lúc sau, hắn mới chậm rãi mở miệng: “Jophiel.”
“Jophiel?” Remiel sửng sốt hỏi lại: “Ngài làm sao biết?”
Welbeck lắc đầu, tỏ vẻ kín đáo về chuyện này.
Hắn chỉ nửa úp nửa mở, thần bí nói ra năm chữ: “Thiên cơ bất khả lộ.”
Nói đến Liên Hợp Quốc.
Kể từ khi Nhật Ánh rút lui khỏi vị trí lãnh đạo, Liên Hợp Quốc vẫn chưa tìm được ai đủ sức kế thừa chiếc ghế mà ngài để lại.
Hình ảnh Nhật Ánh một tay che biển rộng, một lưng gánh cả bầu trời vẫn là một điều gì đó quá sức kinh diễm đối với giới cao tầng thế giới.
Cho đến tận hôm nay, khi những Nakroth, những Perjas đứng đây tâm sự, bọn họ vẫn nhớ như in khoảnh khắc đó.
Khoảnh khắc nhân vương Nhật Ánh một mình, chỉ với một hệ Triệu Hoán, một pháp thuật cấm chú Triệu Hoán duy nhất đã khống chế toàn trường, trấn áp 10 cường giả cao nhất của Liên Hợp Quốc. Ngay cả Quang Chi Tử Aliénor cũng không thể động đậy, vô lực phản kháng.
Nhiều năm sau lặng lẽ trôi qua, vật đổi sao dời, thế hệ cũ đã dần dần đi xuống vì tuổi tác, nhưng lớp trẻ vẫn chưa đủ trưởng thành, chưa có ai xứng đáng để thay thế người tiền nhiệm.
Hiện tại, Liên Hợp Quốc chỉ có thể tạm thời để cho Nakroth chấp trưởng, đợi đến năm năm tiếp theo bầu lại lần nữa rồi tính tiếp.
Mà ở cấp dưới, Vi Nghiễm và Heidy lần đầu tiên lọt vào danh sách Thập Giả Pháp Sư của Liên Hợp Quốc, thực lực đã thăng hạng không ít lần.
Tại một mảnh hoang vắng trên đại lục Nam Cực.
Mỗi một ngày trôi qua, ban ngày Nam Đế Tiên Lang dẫn tộc đàn đi săn hải yêu, phát động khởi nghĩa mở rộng địa bàn. Ban đêm, nó một mình leo lên ngọn núi tuyết cao chót vót Vọng Hàn Sơn. Nó vân đạm phong khinh đứng ở nơi đó, cô độc, tịch mịch.
Lên núi cao không phải để tạo cảm giác uy nghiêm cho người ta ngưỡng vọng, càng không phải vì nó cảm thấy bản thân đã mạnh mẽ vô địch, đứng trên đầu tất cả chúng sinh mà tỏ ra khoái chí hiển hách.
Lên núi cao, chủ yếu là bởi vì khi đứng ở nơi đó, nó mới có quyền ngẩng cao đầu nhìn vào bầu trời đêm đen huyền diệu kia, trông thấy trăng sao, hy vọng tinh nguyệt hóa đỏ, hy vọng Nhật Thực trở lại, cầu mong sẽ nhìn thấy tín hiệu từ chủ nhân của mình.
-------- “Lão lang, cố gắng phát triển, ta biết ngươi làm được mà. Một ngày nào đó khi ngươi mạnh hơn, ta cho phép ngươi nhìn vào bầu trời đêm, nhìn vào Tinh Nguyệt chói sáng. Đến khi nó nhuốm máu, Mặt Trăng Máu giáng lâm, đó chính là ta đang quan sát ngươi.”
-------- “Gào gào rú uuuuu!”
Đến bây giờ lão lang vẫn không quên.
Nó đã mạnh lên ngoài mong đợi.
Nhưng nó không biết phải mạnh đến mức nào mới đủ, nên mỗi một ngày, nó đều đứng ở nơi đó, tại Vọng Hàn Sơn của Nam Cực chi địa, ngắm nhìn trăng sao trên trời.
Vọng Hàn Sơn sầu vương điển tích,
Lăng Tuyệt Vụ Ảnh tuyết bay bay.
Phi phong Vương Giả tái xuất trần,
Nam Đế ngưỡng thiên đợi Nhật Thực.
Mười một năm dài hẹn trùng phùng.
Gràooooo…!
..........................
Đề xuất Voz: [Không thể ngủ] Hình như mới gặp ma trong nhà tắm