Chương 1089: Nhân chứng tỉnh lại

.........

Mấy ngày sau, Mạc Phàm nương theo tốc độ của Tử Lộc, một mạch thẳng tiến về Hàn Hải Đô Thành để xem xét tình hình của Hàn Hải Điện. Mọi người đã sớm thoát khỏi thạch thất trú ẩn. Điện tôn Lạc Nhạn, Lê thiếu chủ và điện chủ Ngô Việt Hùng đang cùng triều đình hợp tác, tranh luận nảy lửa với Điền gia.

Không ngoài dự đoán, tất cả thành viên Điền gia sau khi không thấy Đường chủ Điền nông Đường Bá Hổ và Thu Ly đâu, lập tức đùng đùng nổi giận, đòi một lời giải thích.

Bọn họ hy vọng Hàn Hải Điện sẽ cho họ một lời công đạo.

Nhưng đáng tiếc, Hàn Hải Điện năm lần bảy lượt đẩy trách nhiệm ngược lại cho họ, rằng chính những thành viên Điền gia này ham sống sợ chết, không bảo vệ tốt Đường chủ của mình. Hàn Hải Điện phủi sạch mọi liên quan, với tư cách chủ nhà đãi khách, họ chỉ thừa nhận trách nhiệm bảo vệ an toàn chung cho tất cả quan khách. Nhưng khi thảm họa ập đến bất ngờ thì không thể bảo vệ được tất cả mọi người, một người dân thường vô tội cũng có giá trị ngang với Đường Bá Hổ, cho nên việc Đường Bá Hổ mất tích chỉ là sự cố ngoài ý muốn.

Triều đình đứng một bên dĩ nhiên là bênh vực Hàn Hải Điện, họ còn châm dầu vào lửa, nhấn mạnh rằng rất có khả năng Đường chủ của Điền gia đã vĩnh viễn về với suối vàng, bị trùng tộc ăn thịt.

Mạc Phàm trở về đúng lúc diễn ra màn đấu khẩu này, hắn cũng không tiện xen vào, chỉ báo tin Ngô Hiền bình an cho Ngô Việt Hùng, chứ không kể chi tiết về việc mình điều tra được dấu hiệu đám người Phong Thanh Dương bị thế lực khác hãm hại giữa đường.

Xong xuôi mọi việc, Mạc Phàm rời đi, nội trong ngày trở về trạm dịch.

Chậm rãi đi xuống hầm ngầm trú ẩn bên dưới trạm dịch, Mạc Phàm bước vào một gian phòng le lói ánh nến. Ngô Hiền đang ngồi trên ghế đá, thẫn thờ ngẩn người, thần thái cho thấy tâm tình nàng đang vô cùng lo lắng cho an nguy của Phong Thanh Dương.

“Ta vừa nghe được tin tức về Phong Thanh Dương, hắn cùng Thu Ly đại sư đang di chuyển về hướng Duy Vực. Có người ở Vụ Thành nói đã nhìn thấy bọn họ trên đường rời đi.” Mạc Phàm lựa lời kể lại.

Điều này hắn nói cũng không sai, tin tức từ người qua đường ở Vụ Thành đúng là có đề cập, chỉ là những thông tin hắn điều tra được từ đám thi thể và nơi sủng thú của Thu Ly bỏ mạng thì hắn sẽ không nói ra, để tránh Ngô Hiền bị kích động.

Ngô Hiền định thần lại trong chốc lát rồi chậm rãi đứng dậy. Giác quan của nàng rất nhạy bén, cảm thấy mọi chuyện hẳn không đơn giản như vậy.

Nàng dĩ nhiên hiểu rõ tính cách của Phong Thanh Dương, với nguyên tắc hành động thường ngày của hắn, nhất định sẽ cẩn thận để lại ám hiệu cho mọi người. Nhớ ngày xưa khi ở Trung Châu bị hai đầu Yêu Đế cấp sử thi truy đuổi gắt gao, hắn vẫn có thể bình tĩnh để lại ám hiệu cho đồng đội né tránh.

Vậy mà lần này có thêm Thu Ly đại sư với thực lực đỉnh cấp Quân chủ đi cùng, thế nhưng lại không thấy bất cứ dấu vết gì.

“Tên nhóc kia sao rồi, tỉnh chưa?” Mạc Phàm liếc sang thiếu niên đang hôn mê, hỏi Nhàn Nhàn.

Bây giờ chỉ có thể tìm kiếm manh mối từ thiếu niên này, nhưng hắn lại cứ hôn mê mãi không tỉnh.

Nhàn Nhàn thấp giọng đáp: “Sắc mặt đã dần hồi phục, chắc là sắp tỉnh lại rồi.”

Mạc Phàm gật đầu.

Hắn ngồi sang một bên bắt đầu tĩnh tu, chậm rãi trò chuyện với các hồn cách của mình. Khoảng chừng nửa ngày trôi qua, Mạc Phàm nghe thấy giọng nói khẩn trương của Ngô Hiền truyền đến.

“Ngươi tỉnh rồi sao, tốt quá rồi. Đừng lo, đây là trạm dịch, rất an toàn.” Ngô Hiền nhẹ giọng trấn an thiếu niên vừa tỉnh dậy đã rơi vào hoảng loạn, thần kinh vô cùng căng thẳng.

Ánh mắt thiếu niên vẫn còn vẻ dại ra, cuối cùng phải nhờ Nhàn Nhàn giúp đỡ mới gượng dậy nổi. Hắn thở dốc một hơi, uống ngụm nước cho đỡ khô cổ, sau đó ngơ ngác nhìn Ngô Hiền đang đối diện mình. Một lúc sau, tinh thần dần hồi phục, thiếu niên dùng giọng nói yếu ớt hỏi: “Các vị tỷ tỷ, tại sao ta lại ở đây?”

“Chúng ta đã quét sạch sào huyệt Hắc Trùng trong nội thành và cứu ngươi ra ngoài.” Ngô Hiền kiên nhẫn giải thích.

Khi thiếu niên nhắc đến cha mẹ và anh chị em mình, Ngô Hiền lập tức khựng lại, vẻ mặt đầy áy náy. Nhàn Nhàn đứng bên cạnh mới khéo léo lựa lời nói cho hắn biết tình trạng của họ.

Thiếu niên lập tức siết chặt bàn tay, đôi mắt đỏ ngầu. Có thể thấy tâm tình hắn đang ngập tràn đau đớn và tan vỡ, nhưng cặp mắt ảm đạm đỏ rực kia lại không chảy một giọt lệ nào, trông như người mất hồn.

Mọi người đành tạm gác lại chuyện của mình, dành chút thời gian an ủi thiếu niên.

Mãi đến khi Mạc Phàm đi tới, thấy thiếu niên đã có thể nói chuyện, hắn mới kéo cậu ra một góc hỏi riêng.

“Ngươi có muốn báo thù cho gia đình và người thân không?” Mạc Phàm không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề.

“Có.” Thiếu niên ngẩng đầu, dõng dạc nói: “Tất nhiên là có!”

Mạc Phàm gật đầu, vỗ vai cậu.

“Sức của ngươi thì không làm được, nhưng ta có thể. Tuy nhiên, ta cần biết kẻ nào đã gây ra chuyện này, và ngươi có quen một nam thanh niên mặc lam y cùng một nữ nhân có hai sủng thú là Hắc Ưng và Thỏ Ngọc không?”

Thiếu niên trợn trừng hai mắt, vẻ mặt đầy ám ảnh, hơi thở trở nên dồn dập, toàn thân run lẩy bẩy.

Mạc Phàm phải giữ vai cậu ta lại để trấn an: “Bình tĩnh, không cần vội, ngươi từ từ nhớ lại. Ta là Hàn Hải Thẩm Tước, ngươi có nghe qua chưa? Là vị chuyên phụ trách thẩm phán hung đồ ác bá của Hàn Hải Điện. Tin tưởng ta, hít thở đều, hít thở đều...”

Xoa xoa hai vai thiếu niên một lúc cho đến khi hơi thở cậu ổn định lại, Mạc Phàm mới làm cử chỉ động viên, nói thêm:

“Thiếu niên, mạnh mẽ lên, đừng sợ gì cả. Có ta và các vị tỷ tỷ ở đây, không kẻ nào trên đời này dám ức hiếp ngươi.”

Một lúc lâu sau, ước chừng một canh giờ hai người đứng đó.

Thiếu niên mới chậm rãi mở miệng: “Mấy tuần trước, có một đám Báo Thiểm và Phong Lang không biết từ đâu kéo đến tàn phá nội thành chúng ta. Sau đó, có hai vị đại hiệp tình cờ đi ngang qua, họ ra tay chớp nhoáng, tiêu diệt cả Báo Thiểm Vương và Phong Lang Vương, đánh lui bầy dã thú. Sau đó, chúng ta đã mời họ ở lại trong viện nhà ta tá túc vài ngày.”

“Khoảng ba ngày họ ở lại không có chuyện gì xảy ra. Ca ca và tỷ tỷ đều rất tốt, ca ca còn dạy ta một vài tiểu thuật để phòng thân khi gặp kẻ xấu. Nhưng đột nhiên vào đêm thứ ba, trên trời xuất hiện hiện tượng quỷ dị, cả bầu trời biến thành màu nâu sẫm tựa như mặt đất. Ngay sau đó, ca ca dường như ý thức được điều gì, vội vàng thu xếp để tỷ tỷ dẫn gia đình chúng ta xuống hầm trú ẩn. Ca ca để lại một thanh phi kiếm bảo mệnh cho mọi người rồi rời đi, còn tỷ tỷ ở lại cùng chúng ta nấp trong hầm ngầm. Chúng ta ở trong hầm không thấy gì bên ngoài, chỉ biết trời đất như quay cuồng, tựa như có một trận ác chiến kinh thiên động địa.”

“Sau đó thì sao?” Ngô Hiền lúc này đã chạy ra lắng nghe, đôi mắt đỏ hoe khẩn trương hỏi.

Nói đến đây, cảm xúc của thiếu niên bắt đầu dao động mãnh liệt, khuôn mặt nhăn nhó co rúm lại, dường như đang cố gắng hết sức để kìm nén, khổ sở nói: “Mãi cho đến khi có một kẻ đi xuống hầm, chậm rãi phá tung cửa hầm ra. Ban đầu ta còn tưởng là ca ca, nhưng không phải. Trời rất tối, chúng thường dân này không thấy gì cả, chỉ biết trên người kẻ đó mang theo khí tức đẫm mùi máu tanh. Hắn không nói một lời, dẫn theo một đám ma quỷ xông vào, ngay cả tỷ tỷ mạnh như vậy cũng bị hắn khống chế, bắt sống mang đi...”

“Gia đình ta... tất cả mọi người trong gia đình ta đều bị giết chết, kể cả ta. May mắn là thỏ ngọc, tiểu ưng và thanh phi kiếm bảo mệnh của ca ca đã hao hết tinh thần lực để kéo dài hơi tàn cho ta, nhưng chính chúng nó lại…”

Ngô Hiền đã che miệng, chực khóc đến nơi, lòng nàng rối như tơ vò, phút chốc đứng không vững, phải nhờ Nhàn Nhàn đỡ lấy.

..................

✶ Vozer ✶ VN dịch nhanh

Đề xuất Voz: Hành Trình Cưa Trai - Phải Lòng Anh
BÌNH LUẬN