Chương 1090: Ta đã là tiết chế lắm rồi

........

Thiếu niên nói tiếp: “Khi ta tưởng mình đã thoát chết, lũ quái nhân kia đã bỏ đi, ta sợ hãi tìm cách trốn khỏi đây, nhưng lập tức thấy một đám Hắc Trùng ngập trời xông vào. Ta sợ đến mức ngã quỵ bất tỉnh, tưởng rằng cuối cùng mình cũng không thoát khỏi cái chết... nào ngờ...”

“Nào ngờ sau đó, ngươi không bị lũ côn trùng ăn thịt.” Mạc Phàm nói nốt phần còn lại.

Dĩ nhiên hắn phân tích được chuyện này. Trùng tộc ăn thịt những người kia trước, sau khi phát hiện trúng độc thì vội vã bỏ chạy, cũng không để ý đến thiếu niên còn nửa cái mạng này.

Lúc này, thiếu niên ấp a ấp úng, mơ màng nói: “Các vị ca ca tỷ tỷ, có một chuyện ta không rõ lắm, không biết có nên nói không.”

“Không sao, ngươi cứ nói.” Mạc Phàm quả quyết.

“Trước khi bị bắt đi, ta nhìn thấy vị tỷ tỷ kia vẽ ra một đoạn bút pháp giao chiến với đám người đó. Mặc dù động tác rất nhanh, công kích cũng rất tốc độ, nhưng ta nhớ rõ, nét mực đó tỷ tỷ cố ý đánh chệch, không phải nhắm vào đối phương mà là khắc lên tường cho chúng ta thấy. Hình như là bốn chữ ‘hoàng hôn lạnh lẽo’ và ‘minh triều’. Sau đó, một vòng sáng lóe lên, ta không nhớ rõ lắm, hình như là Thu Ly đại sư tung một chiêu lạc hướng đánh trúng ta, một văn tự đánh cho ta bất tỉnh, thần trí vỡ nát như đã chết.”

“Hoàng hôn lạnh lẽo và minh triều?” Mạc Phàm ngơ ngác.

Lúc hắn kiểm tra căn phòng, dường như không hề có những chữ khắc này, toàn bộ đã là một đống đổ nát.

“Chủ thượng, là bọn chúng đã phá hủy, nhất định chúng biết đó là ám hiệu.” Lãnh Liệp Vương nói.

“Nó có nghĩa là gì?”

Mạc Phàm chưa từng nghe qua những thuật ngữ này, hoặc là vì hắn chưa thực sự bước ra khỏi phạm vi của Hàn Hải Điện. Trên đời này còn rất nhiều thế lực nằm ngoài tầm hiểu biết của hắn, vì thế hắn đành phải hỏi Ngô Hiền.

Mà không cần đợi hắn hỏi, ở một bên nghe được thông tin cụ thể này, cả Ngô Hiền và Nhàn Nhàn đều khẽ nhíu mày suy tư, khuôn mặt xinh đẹp của các nàng trở nên cực kỳ nghiêm trọng.

“Hoàng hôn hẳn là Nhật, minh triều ý chỉ Nhật Minh triều, chính là Nhật Minh Giáo. Xét theo ý nghĩa đối lập, Nhật Minh Giáo vốn là một đám tu hành giả Thú Hồn Sư, bọn chúng sử dụng yêu ma quái thú để hỗ trợ chiến đấu. Phàm ca, là Thanh Dương ca bọn họ bị Nhật Minh Giáo tập kích.” Ngô Hiền chấn động nói.

“Là người của Nhật Minh Giáo, cái tà giáo quỷ dị ở phương Nam kia.” Ngô Hiền lại bổ sung.

Mạc Phàm chỉ biết chút ít thông tin về Nhật Minh Giáo từ Nhàn Nhàn và Lạc Nhạn. Thế lực của Nhật Minh Giáo tương đương với Hàn Hải Điện, triều đình Thanh Vũ, Điền gia, cũng là một siêu cấp thế lực chí cao vô thượng trên toàn cõi Thần Hành.

Bất quá, đệ tử và thành viên của Nhật Minh Giáo không trải rộng khắp các giới và lãnh thổ thần châu như những thế lực khác, bọn chúng chỉ tập trung xây dựng thế lực ở Nam Châu, vô cùng thần bí. Hơn nữa, theo lời đồn xa gần, người của Nhật Minh Giáo thủ đoạn cực kỳ tàn độc, bị người đời gọi là tà giáo.

Hàn Hải Điện cùng triều đình liên minh mấy trăm năm gần đây, một phần cũng chính là muốn áp chế Nhật Minh Giáo, ngăn chặn tư tưởng phi nhân của chúng xâm lấn vào Đông Thổ và Tây Thổ của đại lục.

Nhưng chuyện này lại có liên quan gì đến Quỷ Cốc Tông và Thu Ly, vậy thì Mạc Phàm cũng đành bó tay.

Đêm xuống, Mạc Phàm ngồi trong phòng trầm tư, bắt đầu ngẫm lại những hành động trước đó của Thu Ly để xem còn có ẩn ý nào không.

“Hoàng hôn lạnh lẽo, minh triều... cái này chỉ là ám chỉ Nhật Minh Giáo thôi sao?” Mạc Phàm tự hỏi.

Hắn bắt đầu sắp xếp lại mạch sự việc, từ lúc gặp Phong Thanh Dương cho đến nay, cũng đã sơ bộ hiểu rõ con người của y.

Kiếm Quân quân tử kiếm, phong hào cũng như con người, phẩm chất của y không có gì phải bàn cãi.

Nếu đối chiếu cách làm việc của Phong Thanh Dương với Nhật Minh Giáo, quả thực giữa hai bên có sự đối nghịch sâu sắc. Nhật Minh Giáo chắc chắn sẽ rất chán ghét loại người như Phong Thanh Dương.

Nhưng có cần thiết phải ám hại y không? Chẳng lẽ chuyện này cũng liên quan đến Quỷ Cốc Tông?

Nói sang một vấn đề khác, bàn về thực lực.

Phong Thanh Dương là cấp Sử Thi, thậm chí còn mạnh hơn cả Tiểu Dạ, đoán chừng ngang ngửa trình độ của điện chủ Ngô Việt Hùng. Nhật Minh Giáo muốn cử người đến thủ tiêu Phong Thanh Dương, vậy thì thực lực của kẻ ra tay chắc chắn phải từ cấp bậc này trở lên, hoặc là phải có nhiều hơn một vị cấp Sử Thi.

“Khoan đã, đến hiện tại kết luận rằng Phong Thanh Dương bị bắt liệu có sớm quá không? Chẳng có dấu hiệu nào cho thấy y bị bắt cả.”

Mạc Phàm vẫn đặt niềm tin rất lớn vào Phong Thanh Dương. Kiếm đạo — chính là mạnh.

Trong ký ức của hắn, phảng phất có một vị lão bà Kiếm Tiên cũng cực mạnh, mỗi lần bà ấy khua kiếm đều khiến Mạc Phàm sợ vãi linh hồn.

Suy nghĩ một hồi, Mạc Phàm quyết định chuyển hướng sang người Thu Ly đại sư.

Thiếu niên còn sống, hẳn là do Thu Ly bảo hộ.

Thu Ly chắc chắn đã sử dụng một loại phù ấn nào đó, tung một chưởng vào thiếu niên. Bề ngoài là đánh lạc hướng nhưng thực chất là cố ý khiến thiếu niên rơi vào trạng thái giả chết, mục đích là để đánh lừa đám người kia.

Hơn nữa, Thu Ly thừa biết rằng việc nàng khắc chữ lên tường cũng chẳng có ý nghĩa gì. Đối phương không ngu ngốc, trước khi rời đi nhất định sẽ phá hủy toàn bộ chứng cứ để phi tang. Bằng chứng là không lâu sau, trùng tộc đã kéo đến để ngụy tạo hiện trường.

Sở dĩ Thu Ly biết thế mà vẫn cố ý làm, phần lớn không phải là muốn để lại manh mối tại hiện trường, mà chính là muốn thiếu niên này nhìn thấy, để lại manh mối trong đầu hắn.

Đương nhiên, xác suất để trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc đó thiếu niên có thể nhìn ra và nhớ được chỉ có 50% cơ hội, vạn nhất thiếu niên không hiểu được dụng ý của Thu Ly, vậy thì mọi thứ coi như chấm dứt.

Đây tuyệt đối là một ván cược may rủi. May mắn thay, cuối cùng thiếu niên vẫn lĩnh hội được ý đồ của nàng.

Bất quá, cho dù biết đầu đuôi câu chuyện là do Nhật Minh Giáo làm ra, chẳng lẽ hiện tại hắn lại xông vào Nam Châu gõ cửa nhà người ta tìm người? Không nói đến việc có tìm được hay không, nhưng việc bị ăn đòn là không thể tránh khỏi.

Lạc Nhạn nói vị Trương Giáo Chủ kia có khả năng là cấp Thần Thoại Kinh Thế, Mạc Phàm cũng không muốn tìm đến người ta mà mạnh miệng.

Sáng ngày hôm sau.

“Cái gì? Nhật Minh Giáo và liên minh Hàn Hải Điện - triều đình đang căng thẳng leo thang, sắp ở trên bờ vực đại chiến?” Mạc Phàm giật mình hỏi.

“Ừ, rất căng thẳng, chúng ta không tìm được tiếng nói chung. Gần đây hành vi của Điền gia qua lại với Nhật Minh Giáo cũng bị chúng ta phản ứng vô cùng gay gắt. Cha ta nói, các bên đều không ngừng chuẩn bị vũ trang, củng cố thế lực, nếu không thể hòa giải, có lẽ sẽ có đại chiến xảy ra. Phàm ca, có khi nào Thanh Dương ca...” Ngô Hiền bây giờ cũng không biết nên làm gì cho phải.

Mạc Phàm cũng biết Hàn Hải Điện và triều đình là một phe, không ưa gì Nhật Minh Giáo.

Nhưng hắn tuyệt đối không ngờ sự việc lại nghiêm trọng đến mức này.

Đại chiến a, chiến tranh giữa các thế lực.

Ở thế giới của hắn, chuyện này chẳng khác nào chiến tranh giữa các quốc gia, thậm chí có thể gọi là bùng nổ thế chiến.

Cảnh tượng chiến tranh kinh hoàng giữa các thế lực khủng bố nhất của nhân loại... thực sự có chút không dám tưởng tượng cảnh sinh linh đồ thán.

“Ngươi có quen ai ở Nhật Minh Giáo không?” Mạc Phàm hỏi.

“Biết một người, lão tên là Cao Kiên, là một trong các Hộ Pháp Vương của Nhật Minh Giáo, cùng lứa tuổi với cha của ta, trước đây đã từng là huynh đệ. Ở Tây Giới đôi khi cũng nghe được tin tức về lão.” Ngô Hiền chậm rãi nói.

“Nếu ta nhớ không nhầm, phái đoàn Nhật Minh Giáo lần trước mua đồ ở đấu giá hội vẫn đang ở Duy Vực chưa trở về, là điện tôn Lạc Nhạn nói cho ta biết.” Mạc Phàm hỏi.

“Có lẽ vậy, điểm này ta không rõ lắm.” Ngô Hiền lắc đầu.

“Được rồi, vậy ngươi viết một phong thư cho Cao Kiên, nói cho lão biết trong vòng nửa năm mà Nhật Minh Giáo không giao ra tin tức của Thu Ly và Phong Thanh Dương, tất cả những tên sứ giả chúng gửi đến đấu giá hội, mạng nhỏ khó giữ.” Mạc Phàm hung hãn nói.

Ngô Hiền nghe mà tim đập thình thịch.

Vốn biết đại ca này rất cuồng, nhưng cuồng đến mức này thì...

“Yên tâm, ta đã tiết chế lắm rồi.” Mạc Phàm sau đó bổ sung.

....................

✼ Vozer ✼ Cộng đồng VN

Đề xuất Tiên Hiệp: Vô Thượng Thần Đế (Dịch)
BÌNH LUẬN