Chương 109: Thành Phố Băng Giá
…
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm sắc rực rỡ lên thành phố cảng. Nơi đây là sự giao thoa hài hòa giữa những kiến trúc hiện đại tinh tế, núi non sông ngòi hùng vĩ, và nét văn hóa thô sơ được gìn giữ của những làng chài ven bến. Bức tranh ấy tựa như một trang sách tuyệt mỹ, phủ lên mình ánh nắng chiều gay gắt. Dưới những mái vòm gạch đá cổ kính, từng đàn én ríu rít bay về tổ, phảng phất một vẻ đẹp huy hoàng vốn có.
Kể từ khi gây dựng cho đến nay, Phàm Tuyết Sơn đã trải qua một chặng đường phát triển tương đối dài. Tốc độ tăng trưởng của nó thuộc hàng kỷ lục trên cả nước, thu hút ngày càng nhiều cư dân đến đây lập nghiệp. Họ tin tưởng thành chủ, tin tưởng đội ngũ công tác và lực lượng bảo an địa phương, quyết định xây dựng nơi đây thành khu sinh sống, làm việc, mở ra những phiên chợ mua bán, trao đổi các sản vật đặc trưng.
Gần hơn một chút, những tòa nhà lầu này hẳn là vừa mới hoàn thiện không lâu, quy hoạch xung quanh có vẻ đã được chính quyền tính toán kỹ lưỡng. Nhiều gia tộc lớn nhỏ khắp mọi miền cũng đã đến đây khảo sát, hứa hẹn một tương lai với giá trị bất động sản tăng vọt.
Đi thêm về phía Linh Nga Sơn, ánh mắt xuyên qua bóng những con nguyệt nga màu hoàng kim bay lượn, tựa như những vầng trăng nhỏ thánh khiết, liền có thể nhìn thấy hào quang ngời ngợi của tòa cao ốc biểu tượng Hoa Hạ, Ninh Bàn tháp!
Lâu ngày gợi nỗi tha thiết, năm tháng gợi nỗi vấn vương. Trên các tuyến đường, những làng nghề thủ công mỹ nghệ độc đáo vẫn hiện hữu. Cứ vào thời điểm hoàng hôn, nơi đây lại vang lên tiếng xì xầm của các thương nhân dọn hàng, tiếng tan trường của học viện ma pháp. Thỉnh thoảng, có thể bắt gặp vài đội xây dựng đang xử lý những công đoạn cuối cùng.
Đã từng có biết bao âm thanh như vậy… đã từng vui vẻ, thỉnh thoảng là tiếng chim líu lo, nhưng vẫn luôn nhộn nhịp tấp nập. Mấy đám trẻ con nô đùa ở đầu thôn, dân làng chài thu lưới về nhà đoàn tụ cùng gia đình.
Chỉ là, hôm nay trống vắng lắm...
Lặng...
Cuộc sống không thể nào khôi phục lại như ngày thường được nữa, giống như có một thứ gì đó đã đánh cắp đi động lực của người dân, hoặc lớn lao hơn, họ đã dần trơ lì với những cảm xúc tự nhiên.
Mệt mỏi đổ nhoài xuống nệm êm, một vài người thích tựa đầu lên cửa sổ, nhắn những dòng tâm trạng cho người thân đang lâm bệnh nặng. Vài người khác thì thầm, nghẹn ngào từng lời qua điện thoại di động.
Hôm nay là ngày thứ 9.
Ngày thứ 9 kể từ khi sắc lệnh cách ly toàn Phàm Tuyết Sơn được ban bố…
Là đêm cuối cùng, trước khi tử thần bắt đầu cuộc sát phạt.
Tòa tháp phía Đông của Ninh Bàn tháp sở hữu một Phong Đài Tháp cao tầng, là môi trường tu luyện tốt nhất cả nước cho các ma pháp sư, vượt xa cả Minh Bộ Tháp ở Ma Đô. Các tòa tháp còn lại mang ý nghĩa bảo tồn thảm thực vật, là kho dự trữ lương thực quốc gia, đơn vị sản xuất vật liệu, nơi có ban gia công ma cụ danh tiếng lẫy lừng, sàn triển lãm, tụ điểm của hội thợ săn, cùng những khách sạn, nhà hàng cao cấp nhất.
Có rất nhiều người đến đây, tạm trú, thường trú, trao đổi hàng hóa, tái định cư, đặc biệt là các pháp sư chuyên nghiệp. Nhưng chung quy lại, ai cũng có một mong muốn cả đời, đôi khi chỉ là được một lần bước vào không gian bên trong tòa pháo đài hoàn mỹ, mang tính biểu tượng này.
Tại phòng hội nghị trên đỉnh tháp trung tâm, Mục Ninh Tuyết ngửa mặt cảm nhận quang cảnh đã lâu không thấy ở thành phố này.
Gió thổi nhẹ, vài sợi tóc trắng của nàng tựa như tấm khăn voan tân nương, phiêu lãng trong ánh hoàng hôn hồng nhạt, trôi về phía vầng ngân nguyệt trong trẻo. Khí chất của nàng hôm nay vô cùng thoát tục. Nàng chỉ đơn giản chọn một chiếc váy liền thân màu xanh biếc, điểm xuyết họa tiết nhẹ nhàng, tuy mang logo của một hãng thời trang cao cấp nhưng vẫn đủ khiến người ta nhung nhớ khôn nguôi, tựa như vừa trông thấy một vị tiên tử băng giá thức giấc sau ngàn năm say ngủ dưới vực băng sâu thẳm.
Nàng mỉm cười…
Nhìn thấy Phàm Tuyết Sơn phồn vinh trước mắt, Mục Ninh Tuyết cảm thấy một niềm vui dâng trào. Nó giống như đứa con tinh thần mà nàng tâm đắc nhất, là niềm tự hào của nàng và gã Mạc Phàm kia. Từ một vùng đất hoang sơ nhỏ bé, chỉ mang tính tiềm năng, ai có thể ngờ được chỉ vài năm sau nó đã trở thành một đô thị kiểu mẫu, ngày càng phồn hoa, càng tràn ngập sức sống.
Mục Ninh Tuyết khẽ xoay người, vòng hông nảy nở lướt nhẹ, để ánh nắng chiếu ngang qua tà váy, vô tình khắc họa nên một dáng người tuyệt mỹ như tạc tượng. Cái bóng ngược sáng mờ ảo nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp nhuần nhuyễn.
Nhắc cũng lạ, hôm nay nàng không mang tất, cứ thế bước chân trần, thanh thoát chuyển động vô cùng mềm mại. Vừa đi ra đại sảnh, chiếc cổ thon gọn cúi xuống quan sát, lập tức đập vào mắt là cảnh tượng lít nhít, ngổn ngang của hàng ngàn thân ảnh tàn tạ, tràn lan khắp hơn 60 tầng của tòa tháp.
Già hay trẻ, lớn hay bé, nam hay nữ, không phân biệt ngành nghề, không cần biết là dân thôn quê, nhập cư hay bản xứ. Họ… tất cả đều đang vô cùng khổ sở, đang khó khăn hô hấp, đang không ngừng chiến đấu với tử thần. Vài người đã không chịu nổi mà nằm la liệt, có thể đã thiếp đi, có thể đã kiệt sức, hoặc có khi đã ra đi từ trước.
“Chư vị, ta là Mục Ninh Tuyết, thành chủ Phàm Tuyết Sơn…” Mục Ninh Tuyết chậm rãi cất lời qua hệ thống âm thanh của tòa tháp.
Mọi người đều lắng nghe, đều chỉ trỏ về phía nàng. Nàng cao cao tại thượng như thế, tỏa sáng như thế, muốn không để ý cũng khó hơn lên trời.
Nhưng họ không có tâm trạng trả lời, không muốn lãng phí hơi thở. Chỉ vài canh giờ nữa thôi, ai nấy cũng sẽ không còn cơ hội nhìn thấy hoàng hôn thêm một lần nào nữa. Nỗi nhung nhớ tha thiết nhất lúc này, tự nhiên vẫn là những người thân ở nhà, là chồng, là vợ, là cha, là mẹ, hay những đứa con nhỏ, những chiến hữu đang ở đầu dây bên kia.
Chờ đợi một lúc lâu mà không nhận được tín hiệu phản hồi, Mục Ninh Tuyết mới trầm giọng nói tiếp:
“Ta xin lỗi… Nói chuyện đền đáp, kể công, diễn thuyết, ta đều không giỏi. Nhưng, với cương vị thành chủ, hãy hiểu rằng, ta cũng không còn cách nào khác!”
Đột nhiên, tất cả mọi người gần như im bặt. Nghe thấy thanh âm đẹp đẽ kia khắc khoải lời xin lỗi, ai nấy có mặt trong Ninh Bàn tháp đều bất giác im lặng lắng nghe. Thậm chí, những người đang kết nối với người thân ở đầu dây bên kia, dù định nói gì đó, cũng đều tiếp thu rõ ràng giọng nói của thành chủ.
Nàng chưa rời đi sao?
Tại sao nàng lại ở nơi sắp sửa trở thành địa ngục này?
Nhân viên Ninh Bàn tháp, không phải đã sơ tán từ rất lâu rồi sao?
Người khác vẫn không thể nào nhìn ra được tâm trạng của Mục Ninh Tuyết qua vẻ bình tĩnh của nàng. Nhưng Mục Ninh Tuyết là vậy, nàng rất giỏi che giấu, rất rõ bản thân mình vào giờ phút này đang tan vỡ và tuyệt vọng đến nhường nào.
“Thời điểm chúng ta mở thành, thời điểm các ngươi vì chúng ta mà cùng cố gắng, cùng phát triển Phàm Tuyết Sơn, ta chưa bao giờ quên. Trong sổ sách dân cư của Ninh Bàn tháp, từng người, từng người các ngươi ở đây, ta đều cẩn thận ghi lại. Đối với ta, đó là công ơn!” Từng chữ Mục Ninh Tuyết nói ra đều vô cùng kiệm lời.
Chuyện nàng cần làm còn rất nhiều, ví như cốt nhục của mình, trong người nàng đã mang thai nhi của hắn. Khi nói ra những lời này, nàng không ngừng nghĩ tới đứa bé, nhưng sâu trong khóe mắt, lại nhìn thấy vô số những hài nhi sơ sinh khác đang đau đớn dưới hành lang, trong đại sảnh. Thâm tâm nàng như bị dày vò, sao có thể không xót thương cho được.
“Trong suốt thời gian qua, ta nhận ra bản thân mình tu luyện, có một lực miễn nhiễm cực mạnh đối với khuẩn trùng. Nhưng, ta không cách nào dùng ma pháp đó để đẩy lùi dịch bệnh cho các ngươi được. Đến hôm nay, vẫn không có kết quả.” Mục Ninh Tuyết cảm thấy vô cùng áy náy.
“Không sao đâu, tỷ tỷ, người là thành chủ tuyệt vời nhất mà chúng con biết…” Một cậu bé chừng 4, 5 tuổi hét lớn, mặc cho cổ họng đã sưng vù, ngập trong dịch nhầy.
“Phải đấy, thành chủ, người không cần phải áy náy cho chúng tôi nữa, người đã tận tâm hết sức rồi, chúng tôi muốn đền ơn còn không có cơ hội!” Vài người trung niên lên tiếng.
“Cảm ơn ngài đã bảo vệ người thân của chúng tôi…”
Rất đông, rất đông người hưởng ứng, dành cho vị thành chủ mỹ nhân kia sự tôn kính phi thường. Sức khỏe có thể không cho phép họ đồng loạt hô vang tên nàng, nhưng tận sâu trong thâm tâm, trong ánh mắt họ đều hiện rõ tất cả. Thành chủ Phàm Tuyết Sơn, thực sự quá đỗi tuyệt vời.
Thành chủ của bọn họ, trước sau chỉ có Mục Ninh Tuyết.
Phàm Tuyết Sơn, trước sau đều đã như một gia tộc thực sự.
Nàng vẫn đứng trên đỉnh tháp, nhìn kỹ xuống bọn họ, mặc cho ánh chiều tà từ sau lưng chiếu tới, hoàn toàn tôn lên dáng dấp của một quang minh nữ thần, cao quý đến không thể nào với tới.
Lát đát, lát đát.
Mờ nhạt dần, mờ nhạt dần.
Cũng không biết có phải do vạn tia quang mang xế chiều phản chiếu hay không, mà đột nhiên có thứ gì đó lấp lánh lóe lên sau thân ảnh của nàng. Tựa như sương mây bện vào nhau, va chạm lách tách, tạo ra vô số uyên linh nhàn nhạt rơi xuống.
Một tinh tọa màu bạc hoa lệ nở rộ giữa không trung tòa cao ốc, theo sau là vô số dải uyên linh lấp lánh tựa đuôi diều, kéo dài đến tận đỉnh tháp, tựa như có người cố tình vẽ nên một dải ngân hà tráng lệ.
Mục Ninh Tuyết bước ra bên ngoài, lơ lửng giữa đại sảnh với tư thế thoát tục, giọng nói vô cùng dứt khoát:
“Xin hãy tin tưởng ta…”
Từng hơi thở của nàng, có thể thấy không ít mảnh không gian bị đông đặc lại, phảng phất như tuyết đang rơi thật sự ngay trong nhà. Vô vàn mảnh hoa tuyết không xác định bay vào trung tâm tòa Ninh Bàn tháp khổng lồ.
Bên dưới, những đứa trẻ, cả những người trung niên, lão niên, tận mắt chứng kiến một màn ma pháp thần kỳ này, trong lòng dâng lên một trận xao động mãnh liệt.
Nàng không phải Diệp Tâm Hạ, không phải Thần Nữ chí cao của Thần Miếu Parthenon, nàng không có khả năng độ thế cứu chúng sinh. Càng không thể khiến mọi người vì mình mà quỳ gối tôn kính, dâng lên tín ngưỡng cầu nguyện.
Nhưng lúc này, hơn 10.000 dân chúng, hơn 10.000 con người có mặt ở đây, họ đã tuyệt vọng, đã sẵn sàng đối mặt với tử thần. Trong tuyệt vọng, tự nhiên nảy sinh một niềm tin mờ nhạt, tự nhiên họ không tiếc đặt hết niềm tin đó lên người thành chủ của mình. Khuôn mặt ai nấy đều đồng loạt mang biểu cảm gửi gắm tất cả hy vọng lên người nàng.
Mục Ninh Tuyết lần nữa nở nụ cười. Tay nàng khẽ cử động, bàn tay mỏng manh giơ lên cao hơn một chút, một tòa tinh cung đồ sộ hiện ra sau lưng.
Lát đát, lát đát.
Vô số mảnh hoa tuyết không ngừng lay động, tụ lại, trong hư vô lượn thành một vòng xoáy kết giới. Kết giới dần thành hình, và hình thù của nó rõ ràng là một pho tượng Ma Nữ Băng Linh khổng lồ, to ngang tòa tháp.
Hàn phong từ pho tượng khủng bố kéo đến, tỏa ra tứ phía, nhanh chóng bám vào những vách tường, hành lang, gian phòng, đại sảnh, len lỏi vào cả những mạch điện, mạch nước ngầm. Những nơi nó đi qua, băng sương uyên linh dày đặc kết tủa lại.
“Rắc!! Rắc!! Rắc!!”
Một khắc trước, hoàn toàn trống rỗng. Tích tắc sau, không gian vặn vẹo, cái lạnh lẽo tràn vào, nhiệt độ khắp nơi giảm xuống đến cực hạn. Thời gian như ngưng đọng, trực tiếp biến nơi đây thành một thế giới khác, trần trụi, yếu ớt, một thế giới khởi đầu lại từ thời nguyên thủy.
Kết tinh tuyệt đối!
Ma Nữ Băng Linh tựa như màn đêm vĩnh cửu, chí băng chí hàn. Mục Ninh Tuyết chưởng khống nó, không nghi ngờ gì nữa, là muốn đông kết toàn bộ Ninh Bàn tháp này.
Gió cũng bỗng nhiên yên tĩnh. Một khắc trước còn cuồng bạo xâm lấn, thổi qua mọi ngõ ngách, giờ đây đều đã hóa thành băng sương.
Bên ngoài kết giới, người dân đều đã ra khỏi nhà. Họ nghe thấy những âm thanh xào xạc cực kỳ bất an. Đèn đuốc khắp nẻo đường đã sáng lên. Ai nấy đứng đó, nếu có người thân bên cạnh, sẽ nắm chặt lấy tay nhau trong kinh hoàng và sợ hãi.
“Ninh Bàn… Ninh Bàn tháp... đã đóng băng rồi, hoàn toàn đóng băng rồi!”
Một tòa thành thị, rõ ràng có tập đoàn tài chính lớn, rõ ràng là biểu tượng quốc gia, rõ ràng có cảng biển hoàn mỹ, vị trí lại vô cùng đắc địa, cuối cùng đều hóa thành một khối băng đông đặc.
Hoàng hôn và đêm tối lúc này vừa vặn giao thoa, nhật nguyệt như sương lạnh, lẳng lặng rơi trên mảnh phế tích vĩ đại kia, khiến cho những cổng môn, sân bãi, những tòa tháp Đông, Tây, Nam, Bắc của Ninh Bàn tháp trông như một di tích cổ xưa bước ra từ kỷ băng hà.
Là một ngọn thiên sơn khổng lồ trong truyền thuyết mọc lên giữa thành phố hiện đại.
Đám người Bạch Hồng Phi, Chước Vũ đứng bên ngoài theo lệnh của Mục Ninh Tuyết. Ban đầu, nhiệm vụ của họ chỉ là không cho bất cứ ai lại gần. Nhưng khi nghe thấy tiếng cót két tê buốt ấy… chính bản thân họ, từng người một, đều toàn lực xông vào tòa cao ốc.
Chỉ là một cơ hội nhỏ nhoi như vậy, cơ hội được cứu thành chủ của họ, Mục Ninh Tuyết cũng không cho.
Tường xanh, cầu thang xanh, mặt đất màu xanh, bầu trời hoàng hôn vậy mà cũng bị sắc xanh đó khúc xạ..., đủ mọi cung bậc của màu xanh lam nhanh chóng chiếm đóng tất cả.
Dù không thể nào quên được dáng vẻ phồn hoa của nó lúc trước, mọi người cũng đành phải chấp nhận, không thể thay đổi được gì.
Đã có nước mắt rơi xuống, đã nghe thấy đâu đó tiếng nức nở nghẹn ngào…
Vài mầm cây non, tưởng chừng có thể bị một cơn gió thổi bay bất cứ lúc nào, vẫn ngoan cường bám trụ, rồi nhanh chóng hóa thành băng chi.
Thời tiết rõ ràng đang là mùa hạ ấm áp, tại sao lại cho người ta cảm giác lạnh lẽo đến vậy?
Toàn bộ thành thị cả đêm hôm đó không tắt đèn.
Người dân địa phương cũng vậy, họ ở bên ngoài, chống chịu cái lạnh thấu xương, chỉ để ngồi đó, ngắm nhìn tòa băng sơn di tích đang cô đơn hiu quạnh…
Họ biết rằng, khi bình minh ngày mai ló dạng, Phàm Tuyết Sơn sẽ là nơi đầu tiên trên lãnh thổ này có thể công bố hai chữ “Sạch dịch”.
………
………
Xuyên qua vùng bụi lạnh, bên trong Ninh Bàn tháp lộ ra những hiệu ứng kết tinh pha lê vô cùng đẹp đẽ. Thạch nhũ băng rủ xuống từ trần nhà, trên đó chạm khắc những đóa hoa tuyết tinh xảo.
Nhìn kỹ vào hoa tuyết tinh, sẽ thấy phản chiếu của những pho tượng băng màu xanh. Đó chính là hơn 10.000 cư dân đã ở trong tòa cao ốc lúc đó.
Nhân loại thực sự quá nhỏ bé, ngay từ đầu hơi thở của họ đã ngưng tụ thành sương tuyết. Da thịt, thân thể, đều được lớp băng linh kia bao bọc cẩn thận, không một kẽ hở. Ngay cả khuẩn trùng, loài sinh vật đáng sợ gây nên trận đại dịch này, cũng đã mất đi sức sống, chìm vào giấc ngủ đông vô tận.
Nhưng, tim của họ, não của họ vẫn còn hơi ấm. Một hơi ấm rất nhỏ thôi, nhưng đều đặn, yếu ớt duy trì, như đang ngoan cường chống lại, không có dấu hiệu bị băng chi xâm lược.
Và nếu để ý kỹ hơn, 10.000 pho tượng này, mỗi người đều có một sợi dây sương băng rất rõ rệt liên kết với nhau, cùng nối đến một điểm duy nhất.
Đó là Mục Ninh Tuyết!
Bên cạnh pho tượng của nàng, một con bạch hổ khổng lồ đang gầm gừ, không ngừng liếm lên thân thể chủ nhân, ngoe nguẩy cái đuôi làm đủ trò nghịch ngợm.
Rất lâu sau, nó lộ ra vẻ mặt buồn chán, chùi bọt mép, dụi khóe mắt, rồi biến trở về thành một con tiểu bạch hổ mập mạp.
Tiểu bạch hổ mập mạp lủi thủi nhảy lên vai Mục Ninh Tuyết.
Tự mình hóa thành băng khối cùng nàng...
↬ Vozer . vn ↫ Truyện dịch VN
Đề xuất Voz: Tai nạn đáng ngờ