Chương 1096: Nhượng bộ

...............

“Quách Hồ, ngươi bắt chúng ta đợi hơi lâu rồi đấy.” Trong nhóm Nhật Minh Giáo, một nam tử mặc y phục xám tro tiến tới, mỉm cười nói với Quách Hồ và Ngô Hiền.

Phía xa, vô số đội lính đánh thuê tụ tập, thậm chí có thể thấy cả lực lượng của Hàn Hải Điện đóng quân tại thành Đơn Dương cũng đến hỗ trợ.

Bọn họ cũng đã chờ ở đây cả buổi trời, vậy mà giờ kẻ cầm đầu là Quách Hồ mới xuất hiện.

“Ha ha, gặp phải một chuyện nhỏ nên trì hoãn chốc lát.” Quách Hồ cũng mỉm cười đáp lại.

“Ba vị này là…?” Gã nam tử mặc y phục xám tro rõ ràng là kẻ cầm đầu, ánh mắt gã lướt qua Mạc Phàm, Ngô Hiền và Nhàn Nhàn, dò hỏi.

“À, để ta giới thiệu một chút, vị này là Nhàn Nhàn, vị này là...”

Quách Hồ đang định giới thiệu tên của Ngô Hiền và Mạc Phàm, nhưng rồi lại nghĩ Nhật Minh Giáo hẳn đã sớm biết thân phận của họ, câu hỏi này chỉ là cho có lệ. Nếu trả lời, chính hắn cũng cảm thấy vô cùng khó xử.

Vừa gặp mặt đã rơi vào thế khó xử thì thật không hay, thế nên hắn bèn im lặng.

“Chu Điên, chúng ta qua một bên nói chuyện được không?” Quách Hồ do dự một hồi rồi ghé tai nói với gã nam tử mặc y phục xám tro.

Nam tử trung niên tên Chu Điên không chút nghi ngờ, lập tức đồng ý, cùng hắn đi ra một góc thì thầm.

Mạc Phàm chẳng cần nghe lén cũng đoán được đại ý câu chuyện. Kẻ tầm thường như Quách Hồ tuy cũng có chút khôn vặt, nhưng tâm tư lại lộ hết cả ra mặt, quá dễ đoán.

Năm người còn lại của Nhật Minh Giáo cũng qua loa chào hỏi Ngô Hiền, Mạc Phàm và Nhàn Nhàn.

Quả nhiên không có gì bất ngờ, bọn chúng gọi Ngô Hiền là Ngô thiếu chủ, gọi Mạc Phàm là Mạc Thẩm Tước, xem như đã ngầm xác nhận thân phận, đồng thời cũng dấy lên sự đề phòng lẫn nhau.

Đây chính là tình huống mà Mạc Phàm muốn, lá thư tay Ngô Hiền gửi cho Cao Kiên không phải để đả thảo kinh xà, mà là để xác nhận xem con rắn này có thật sự đáng bị đánh hay không...

Nhìn dáng vẻ và điệu bộ có phần gượng gạo của những người này, chẳng hiểu sao Mạc Phàm lại cảm thấy bọn họ có gì đó khác thường, không đơn thuần là sợ hãi hắn, mà dường như còn có chuyện gì đó kỳ quái hơn.

Xem ra, đến nước này đã có thể chắc chắn hơn 90% là Nhật Minh Giáo đã ra tay với Phong Thanh Dương và Thu Ly!

“Chu Điên huynh đệ, có chuyện muốn thương lượng với ngươi một chút.” Quách Hồ kéo Chu Điên ra xa, hạ giọng nói.

“Ừ?” Vẻ phức tạp thoáng qua trên mặt Chu Điên, nhưng gã nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình thường.

Chu Điên là một trong những người có chức vị khá cao trong Nhật Minh Giáo, thuộc hàng Ngũ Tản Nhân. Gã có thể nể mặt thành chủ Quách An, nhưng con trai của ông ta thì chẳng là cái thá gì.

“Nhật Minh Giáo các ngươi có phải mới có người từ Tây Giới Cổ Vực trở về không?” Quách Hồ hỏi.

Chu Điên nghi ngờ hỏi lại: “Ngươi hỏi chuyện này làm gì?”

“Hừ, trả lời ta đi, các ngươi đến Cổ Vực có phải đã bắt giữ Phong Thanh Dương và Thu Ly không?” Quách Hồ nói thẳng.

Chu Điên nhìn Quách Hồ chằm chằm nhưng không nói lời nào.

Ánh mắt của gã khá phức tạp, không phải phức tạp vì phải thừa nhận hành vi, mà là ánh mắt viết rõ năm chữ ‘đầu óc ngươi có vấn đề à’.

Nghĩ cái gì mà hỏi huỵch toẹt như vậy, chẳng lẽ bắt ta phải thú nhận sao?

Quách Hồ mặc kệ phản ứng của Chu Điên. Hắn và Chu Điên không phải chỉ quen biết một hai ngày, mà là chỗ giao tình lâu năm, ngầm hiểu ý nhau, trong lòng hắn đã sớm kết luận chuyện này do Nhật Minh Giáo làm.

“Đừng chối nữa, trước đó ta thấy cả Nhật Minh Tả Hữu Sứ cũng xuất hiện trong thành. Đến cả nhân vật cỡ này cũng lộ diện, e rằng chỉ có thể là các ngươi đang thực hiện nhiệm vụ gì đó cực kỳ khó khăn.”

“Quách Hồ huynh đệ, tại sao bỗng nhiên lại quan tâm đến chuyện này?” Ánh mắt Chu Điên đột ngột lạnh đi vài phần.

Cùng lúc đó, gã cũng quay lại, cẩn thận quan sát sắc mặt của Mạc Phàm.

Không thể tránh được, danh tiếng của Hàn Hải Thẩm Tước máu lạnh gần đây quá mức lừng lẫy, nếu tên Quách Hồ này nói bừa để buộc tội Nhật Minh Giáo, để lộ chứng cứ cho tên điên kia, vậy thì tính mạng của bọn chúng tuyệt đối sẽ bị đe dọa.

“Ta nghĩ bên trong hẳn là có hiểu lầm, ngươi cũng biết, ta và Ngô Hiền muội tình nghĩa sâu đậm, ta đưa nàng đến đây vốn là để đuổi theo các ngươi từ Cổ Vực, hy vọng có thể hóa giải xung đột lần này.” Quách Hồ nói.

“Quách Hồ huynh đệ, đây là chuyện nội bộ của Nhật Minh Giáo chúng ta, thật ra ta không biết gì cả, và ta nghĩ ngươi cũng đừng nên nhúng tay vào.” Giọng điệu của Chu Điên đã có chút không thiện cảm.

“Ta cũng chỉ là bất đắc dĩ thôi. Nếu là người thường ta hiển nhiên sẽ không để ý, nhưng lần này chúng ta lấy Lãnh Hà Thung Lũng ra giao dịch với các ngươi, đến đây chủ yếu là để giúp các ngươi giải quyết sự tình ở đó. Hy vọng các ngươi có thể nể mặt cha ta mà giao người ra.” Quách Hồ nhỏ giọng nói.

Mỗi một câu hắn nói ra, dường như đều đọc được suy nghĩ của Chu Điên, hoàn toàn tin chắc chuyện này là do Nhật Minh Giáo làm.

Chu Điên lộ ra vài phần kinh ngạc, khẽ liếc mắt sang cố ý đánh giá Mạc Phàm cẩn thận hơn.

“Hàn Hải Điện và Nhật Minh Giáo muốn đối đầu thế nào cũng được, nhưng không phải ở thành Đơn Dương. Nếu các ngươi ngoan cố không thả người, vậy thì ta chỉ đành mời các ngươi rời khỏi nơi này.” Quách Hồ nhấn giọng.

“À mà ta nói trước, trong đám người ta phái tới hỗ trợ các ngươi, tuyệt đại đa số là người của Hàn Hải Điện và các tông môn có quan hệ cực tốt với Hàn Hải Điện đấy. Thêm vào vị Hàn Hải Thẩm Tước nổi như cồn kia, các ngươi một khi rời đi, sống chết thế nào thì khó nói.”

Đương nhiên, hắn chỉ hơi nặng lời một chút, âm lượng được khống chế vừa đủ để không lọt đến tai đám người Mạc Phàm ở phía xa.

Chu Điên đảo mắt một vòng, quét qua đám Quỷ Bí giả, Thương Kim giả khoảng bảy tám mươi người đang trải rộng khắp thảo nguyên, rõ ràng là đang chờ lệnh lên núi.

Thấy sắc mặt Chu Điên đã có chút dao động, Quách Hồ đắc thắng thừa thế xông lên, nói thêm:

“Bọn họ cũng rất có thành ý. Thôi thì thế này, đôi bên cùng lùi một bước, ta lấy thân phận thiếu chủ thành Đơn Dương ra đứng giữa bảo đảm, Hàn Hải Điện có thể dùng phương thức khác để bồi thường tổn thất cho Nhật Minh Giáo các ngươi. Các ngươi dứt khoát thả người, được không?”

Những lời này quả nhiên có sức nặng, Chu Điên hoàn toàn im lặng, lắng nghe Quách Hồ hết lời khuyên giải:

“Hơn nữa bọn họ đã đến tận đây, có thể cùng gia nhập đội ngũ để giải quyết vấn đề ở Lãnh Hà. Ngươi nghĩ xem, các ngươi vừa được chúng ta cho phép khai thác tài nguyên ở Lãnh Hà, lại được Hàn Hải Điện chịu ơn bồi thường, còn được bọn họ trợ giúp một tay. Ta cũng sẽ đứng ra cam đoan không để Phong Thanh Dương và Hàn Hải Điện trả thù Nhật Minh Giáo. Nhiều lợi ích như vậy, các ngươi còn không muốn sao?”

Nghe Quách Hồ nói nửa câu đầu, vẻ mặt Chu Điên vẫn còn bình tĩnh, nhưng càng về sau, khi nghe đến những lợi ích to lớn, ánh mắt gã lập tức sáng lên.

“Chuyện này thật sự có thể suy xét, dù sao Tả Hữu Sứ đại nhân cũng muốn sớm có được Lãnh Hà thiên tinh và bắt sống con Yêu Chủ kia.” Chu Điên lập tức gật đầu đồng ý.

Quách Hồ không khỏi ngẩn người, vốn tưởng rằng còn phải tốn thêm nước bọt thuyết phục mới có thể hòa giải, không ngờ Chu Điên lại đồng ý dứt khoát như vậy.

Tốt, thế này thì tốt rồi.

Ngô Hiền sư muội nhất định sẽ vô cùng ngưỡng mộ mình, cảm thấy mình còn lợi hại hơn cả tên Phong Thanh Dương kia.

Cả hai thương lượng xong xuôi, Quách Hồ và Chu Điên đã đạt được thỏa thuận, quay trở lại chỗ mọi người.

Chu Điên liếc nhìn Mạc Phàm với ánh mắt có phần kỳ lạ, thật ra gã chỉ cảm nhận được khí tức của Mạc Phàm ở mức Trung Quân cảnh, ngang bằng với gã, nên cũng rất tò mò làm sao vị này có thể chấn nhiếp toàn bộ Hải Vực Tù Đảo, càng khó hiểu tại sao gần đây nhiều người lại sợ hắn đến vậy.

Bất quá, có một điều chắc chắn là bốn chữ Hàn Hải Thẩm Tước hiển nhiên đại diện cho thân phận cao hơn gã rất nhiều, ít nhất cũng phải ngang hàng với Hộ Giáo Pháp Vương của Nhật Minh Giáo.

“Ngô thiếu chủ, xin lỗi, chúng ta nhất định sẽ thả người.” Chu Điên nhìn về phía Ngô Hiền, giọng điệu khá bình thản.

Hai mắt Ngô Hiền sáng lên, niềm vui đến quá bất ngờ khiến nàng có chút không kịp thích ứng.

Nhưng nàng thật sự rất vui.

“Tạ ơn Chu thúc đã nhượng bộ. Chu thúc, ngài có thể dẫn Thanh Dương ca ra được không?”

❖ Vozer ❖ Kho truyện dịch VN

Đề xuất Tiên Hiệp: Kiếm Lai [Dịch]
BÌNH LUẬN