Chương 1098: Thú Hồn Sư của Nhật Minh Giáo

.............

Mạc Phàm muốn trực tiếp dẫn đội của mình đi nghênh chiến Yêu Chủ, quả thực là có tính toán riêng, hắn dẫn đầu thế cục, mọi chuyện cũng tùy hắn thao túng.

Nếu hắn đến nơi nhưng không tuân thủ giao ước, không gây ra động tĩnh gì để dụ Lãnh Hà Yêu Chủ đuổi theo mình, vậy thì phe Nhật Minh Giáo chết chắc rồi. Chỉ cần khi Nhật Minh Giáo lên sườn núi tiến vào Nham Quật khai thác quặng, phát hiện Yêu Chủ vẫn chưa rời đi, vậy thì đám người bọn chúng khó mà toàn mạng trở ra.

Đây chính là kế hoạch ban đầu của Mạc Phàm, cho nên hắn mới xung phong đi nghênh chiến.

Mặc dù hắn làm vậy, Nhật Minh Giáo có thể sẽ nổi điên, Phong Thanh Dương và Thu Ly cũng khó giữ được mạng sống.

Bất quá, việc này thực tế cũng chẳng liên quan gì đến Mạc Phàm. Hắn không phải Thánh Nhân, càng không tới thế giới này để đóng vai Bồ Tát, gặp ai cũng ra tay cứu giúp, dĩ nhiên lại càng không có ý định cứu Phong Thanh Dương. Phong Thanh Dương nợ hắn một kiếm trí mạng, hắn may mắn sống sót, bây giờ cũng đến lúc Phong Thanh Dương phải trả lại món nợ này.

Phong Thanh Dương sống hay chết cũng không ảnh hưởng gì đến hắn, thậm chí, gã chết đi mới có lợi cho Mạc Phàm.

Người như Phong Thanh Dương quá mức nhiệt huyết và ngay thẳng, đầu óc tuy tốt nhưng lại quá chính trực, mà chính trực quá sẽ trở nên cứng nhắc, sớm muộn gì cũng ảnh hưởng đến Mạc Phàm.

Mạc Phàm đang mang trên mình nhiệm vụ của Thiên Đạo Pháp Tắc, hắn phải sớm thanh toán đám Sử Thi cấp… à không, cả những kẻ Thần Thoại cấp đã đặt chân đến thế giới này. Nhỡ đâu Phong Thanh Dương cũng là kẻ đến từ thế giới khác giống hắn thì sao?

Lại nói, vạn nhất hắn đang đi giết người, Phong Thanh Dương lại từ đâu nhảy ra, mang danh Kiếm Quân chính nhân quân tử thay trời hành đạo, vậy thì thật phiền phức.

Bây giờ có cơ hội tốt mượn tay Nhật Minh Giáo giải quyết chướng ngại này, Mạc Phàm cũng không phải kẻ hoàn toàn vô lý, hắn quyết định để số mệnh của Phong Thanh Dương cho trời định đoạt, bản thân chỉ đứng ngoài không can dự. Nếu Phong Thanh Dương có thể tự tìm được đường sống trong cõi chết, vậy thì chúc mừng gã.

Nào ngờ đâu, Chu Điên không biết vô tình hay cố ý, lại đột ngột thay đổi chiến lược, chia người của các phe đi cùng nhau. Bây giờ Mạc Phàm mà mượn dao giết người, để Yêu Chủ tiêu diệt đám người Nhật Minh Giáo, Ngô Hiền nhất định sẽ đại nạn ngập đầu.

Điều này khiến Mạc Phàm vô cùng phân vân, không biết có nên giữ lại mạng cho Ngô Hiền hay không…

Dù sao đi nữa, nàng thực sự xem hắn như ca ca ruột thịt, điều này khiến hắn có chút rung động, không nỡ xuống tay.

Mạc Phàm giấu kín tâm tư, chỉ “ừ” một tiếng rồi không nói thêm gì nữa, cố ý ngẩng đầu lên quan sát thế núi trên cao.

“Có phải trên đỉnh Thải Khung Dạ Sơn có thứ gì đó đặc biệt không? Ta có cảm giác như có thứ gì đang nhìn chằm chằm mình vậy.” Tuân Đỗ thì thầm nói ra suy đoán của mình.

“Khó nói lắm. Hừ, trong đêm tối thế này, chúng ta vốn đã bất lợi hơn Lãnh Hà Yêu Chủ, bây giờ chỉ có thể đi một bước tính một bước, cẩn thận một chút vẫn hơn.” Lộc Vũ gằn giọng nói, ánh mắt hắn có phần u oán nhìn về phía Mạc Phàm.

Nếu không phải tại Mạc Phàm, bọn họ đã không rơi vào tình thế này.

Con đường này vừa dốc cao cheo leo, lại gập ghềnh khó đi, dài khoảng 700 dặm, nhưng với những cường giả từ cấp Đế Vương trở lên, họ chỉ mất chưa đầy một giờ để đến được địa điểm đã định.

Vô số yêu thú hoang dã xuất hiện trên con đường lớn xuyên qua thung lũng đều do đám người Nhật Minh Giáo giải quyết.

Mạc Phàm cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Nhật Minh Giáo ra tay. Quả nhiên Thú Hồn Sư rất giống với Triệu Hoán Sư của thế giới ma pháp, ba người bọn họ đã triệu hoán từ trong không gian ra gần 50 đầu sinh vật cấp Quân Chủ. Ngoài ra, pháp thuật cấp cao còn có thể khống chế hai con Mãnh Mã Quỷ Vương và một con Ban Lan Quang Hổ cấp Đại Đế, thực lực và thuộc tính cực mạnh, một đường chiến tới vô cùng thuận lợi.

Mạc Phàm tạm thời không nhớ rõ cơ chế của Triệu Hoán ma pháp, hắn quên mất cốt lõi của phép thuật triệu hoán là phải đến từ cánh cổng ở Triệu Hoán Vị Diện, cho nên hắn chỉ có thể đưa ra so sánh sơ bộ.

Ví dụ như Triệu Hoán Sư chỉ có hai khế ước, điểm này Mạc Phàm nhớ rất rõ. Một là khế ước với triệu hoán thú sơ khai, ký kết trực tiếp với nguyên hồn của chủ thể tại Triệu Hoán Vị Diện.

Còn đối chiếu với Siêu Duy Vị Diện, tên Tuân Lộc kia không ngại vừa đánh vừa khoe mẽ, giảng giải cho Mạc Phàm rất nhiều thứ về Thú Hồn Sư nơi đây.

Thú Hồn Sư ở đây tu luyện một thứ gọi là Duy Tâm Hồn Lực. Hồn lực càng lớn mạnh, họ có thể kết giao và dùng diệu ấn pháp thuật cấp cao để ký kết với càng nhiều Yêu Ma, Ma Thú.

Như Tuân Đỗ, kẻ tu luyện được 2.200.000 điểm hồn lực, hắn đã nuôi dưỡng Ban Lan Quang Hổ từ cấp Quân Chủ lên đến cấp Đại Đế. Hiện tại, con Ban Lan Quang Hổ cấp Hạ vị Đại Đế đã chiếm hết 1.850.000 điểm hồn lực của hắn. Mà 350.000 điểm dư thừa còn lại, Tuân Đỗ đang nuôi 5 đầu Tiểu Quân Chủ, 4 đầu Trung Đẳng Quân Chủ, một đầu Đại Quân Chủ, và một đầu Chí Tôn Quân Chủ khác. Nếu Hồn Lực của hắn không gia tăng, vậy thì cả đời này hắn cũng vĩnh viễn không thể ký kết thêm, càng không thể có một sủng thú nào đột phá được nữa, bởi vì đây đã là giới hạn tối đa.

Một điểm khác biệt đáng kể nữa đó là, Thú Hồn Sư có thể dựa vào sủng thú mạnh nhất để thu được khí tức tương xứng, đồng thời gia tăng tuổi thọ bằng gần một nửa tuổi thọ của nó.

Mặc dù nhục thể của họ cực kỳ yếu, so với các hệ tu luyện khác, đây là hệ có nhục thể yếu nhất. Thậm chí ngay cả cường giả cấp Đế như Tuân Đỗ cũng chỉ so được với cấp Quân Chủ thông thường. Nhưng hắn có thể thông qua rất nhiều mật tịch pháp môn, luyện được một chút kỹ xảo đặc thù để tự bảo vệ mình.

Nhật Minh Giáo có bí tịch trấn phái đặc thù là Thú Hồn Ảnh. Nó cho phép người thi triển thu được Thú Hồn của sủng thú phụ thể lên người, giống như một lớp khải giáp, tăng cường độ thân thể lên bằng một nửa so với sủng thú được chọn. Khả năng sinh tồn của chủ thể sẽ cao hơn nhiều.

Phải biết rằng, nói gì thì nói, ở cùng cấp bậc, nhục thể của Yêu Ma, Ma Thú vẫn cường hãn và bền bỉ hơn nhân loại gấp nhiều lần.

Đoán chừng Chu Điên có nằm mơ cũng không thể nghĩ tới, Mạc Phàm ở đây nhờ vào sự khoe khoang tự mãn của ba tên Nhật Minh Giáo mà gã đã bố trí, đã thu được rất nhiều kiến thức cùng tình báo bổ ích.

Nhật Minh Giáo quả nhiên đáng sợ khôn lường.

Bọn họ có cả mật tịch chúc phúc, chế tạo chiêu số cho sủng thú, giúp sủng thú trong chiến đấu càng mạnh hơn so với lực lượng vốn có, lại còn có đủ loại công pháp tà ác quỷ dị để giúp sủng thú đột phá sớm hơn bình thường… Chẳng trách Hàn Hải Điện và triều đình Thanh Vũ lại kiêng dè Nhật Minh Giáo như vậy.

Giáo chủ Trương Hoàng Tuấn kia là một cường giả cấp Thần Thoại.

Điều này đồng nghĩa với việc hắn sở hữu một sủng thú cấp Kinh Thế Đế Hoàng.

Mẹ kiếp, Đế Hoàng mà cũng làm sủng thú được!! Thú vị thật!!!

Tuy rằng phải leo lên sườn núi rất cao, gặp vô số yêu ma mạnh mẽ cản đường, nhưng địa thế tương đối bằng phẳng nên quá trình di chuyển cũng không khó khăn lắm. Thời gian dần trôi, Mạc Phàm chẳng cần động thủ, ba tên Nhật Minh Giáo và Nhàn Nhàn đã dọn dẹp sạch sẽ, kéo mọi người đến gần địa bàn của Lãnh Hà Yêu Chủ.

Nhìn từ ngoài, cửa động vô cùng rộng rãi, giống như một cái hang khổng lồ đâm thẳng vào lòng núi. Đúng như lời Tuân Đỗ đã nói trước đó, hang động hoàn toàn được tạo thành từ nham thạch thuộc tính Hỏa, khi bọn họ men theo vách núi tới gần động quật, rõ ràng có thể cảm nhận được một luồng sóng nhiệt nóng rực ập vào mặt.

Bên trên và dưới cửa động có rất nhiều thạch nhũ trồi ra, giống như những hàm răng sắc bén tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, khiến bản thân động quật trông như cổ họng của một con quái vật khổng lồ đang chờ đợi con mồi tự đâm đầu vào miệng nó.

“Cẩn thận, có lẽ nó sắp tới rồi, chúng ta mau bố trí sẵn sàng.” Tuân Đỗ nhỏ giọng nói.

Nói xong, chính hắn cũng tự mình niệm chú ngữ, trên người lập tức hiện ra một luồng quang mang lượn lờ, từ từ khuếch tán ra bốn phía tạo thành một đồ án mờ ảo.

Hắn triệu hồi Ban Lan Quang Hổ cấp Đại Đế cùng những con thú cấp Quân Chủ khác ra ngoài.

“Vị Hàn Hải Thẩm Tước này, ngươi rốt cuộc có chịu ra tay không hả? Ngươi tu luyện hệ phái nào vậy?” Lộc Vũ thấy Mạc Phàm nãy giờ chỉ đi sau đoàn với vẻ ngưỡng mộ, không chịu giúp một tay, lập tức chán ghét hỏi.

“À, xin lỗi, ta cũng là một Thú Hồn Sư mới vào nghề như các ngươi, nên muốn học hỏi một chút.” Mạc Phàm gãi đầu, lúng túng nói.

“Tử Lộc, ra đây!”

.....................

Đề xuất Tiên Hiệp: Khủng Bố Sống Lại (Dịch)
BÌNH LUẬN