Chương 1102: Thiên phú đỉnh cao

.............

Giờ khắc này, Ngọc Diệm Tiên Lân không cần che giấu khí tức nữa. Nó bộc lộ tư thái tiệm cận đỉnh vị Đại Đế, khoác thêm Lôi Khung Lưu Ly Hồn Trang, thực lực tuyệt đối có thể tạm thời nghiền ép bất kỳ Trung Vị Quân Vương nào.

Dù phải đối mặt với Liệt Diễm Thiên Linh nắm giữ lĩnh vực hỏa nguyên tố chủng tộc cường đại, nó cũng hoàn toàn chiếm ưu thế.

“Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt ~~~~~~~~~~~~!”

Lôi khung màu xanh chẳng mấy chốc siết chặt lại, áp chế khí thế của Liệt Diễm Thiên Linh. Khí tức sấm sét đại dương cuồn cuộn trong hang động nhỏ hẹp, khủng bố vô cùng. Lúc này, Tử Lộc đã lấy đủ 50 ngàn vòng chạy, tạo ra động năng hủy thiên diệt địa, khiến không gian cũng phải vặn vẹo.

Ong một tiếng, Tử Lộc ngân vang lên, vô số điểm Thâm Hải Lưu Lôi xung quanh bắt đầu tụ tập, ngưng tụ thành một mũi tên Toái Lôi Lưu Ly khổng lồ. Một cơn cuồng phong bỗng chốc nổi lên, tràn ngập khắp hang động rồi phóng thẳng tới Liệt Diễm Thiên Linh.

“Toái Lôi Lưu Ly Tiễn!!”

Nhìn thấy Tử Lộc thao túng vô số lôi nguyên tố siêu tốc và lưu ly vực một cách nhẹ nhàng như thế, trên mặt Mạc Phàm lập tức hiện lên nụ cười hài lòng.

Không ngờ Ngọc Diệm Tiên Lân lại nâng cao năng lực thiên phú quá nhanh, vừa tăng độ dung hợp Lôi Khung Lưu Ly Hồn Trang lên 40%, vừa lĩnh hội được điểm then chốt của Siêu Tốc đại đạo.

Sự khác biệt của Hồn Trang so với khải giáp ma cụ ở thế giới ma pháp chính là độ thuần thục. Bởi vì hồn trang được huyễn hóa từ Duy Tâm, tựa như một bộ phận kết nối với cơ thể, cho nên nó cần độ tương thích và dung hợp hoàn hảo mới có thể phát huy được sức mạnh chân chính.

Nếu hồn trang và thân chủ không tương xứng về phẩm chất, đừng nói là dung hợp được dù chỉ vài phần trăm, e rằng ngay cả việc huyễn hóa ra để mặc trên người cũng không thể.

Điều này giải thích tại sao khi nhìn thấy Ngọc Diệm Tiên Lân khoác lên Lôi Khung Lưu Ly Hồn Trang, đám ba người Nhật Minh Giáo lại cảm thấy phung phí của trời như vậy.

Bất quá, lý thuyết và thực tế khác nhau ở chỗ thử nghiệm.

Ngọc Diệm Tiên Lân là thần thú tường thụy, huyết mạch cao quý, thiên phú siêu việt chính là khác biệt cực lớn.

Không cần huấn luyện gì nhiều, cả ngày chỉ ăn rồi ngủ, ngủ xong thì chạy vòng vòng, chạy thật nhanh cũng có thể ngộ ra đại đạo, hiểu được áo nghĩa tiệm cận chân chính của thuộc tính, tăng độ dung hợp Hồn Trang.

Theo Mạc Phàm đánh giá, thiên phú lĩnh hội này của Tử Lộc ít nhất cũng bằng phân nửa của bà xã đại nhân Mục Ninh Tuyết rồi.

Nếu so với lão lang thì bằng lão lang nhân 1.000.000.000 lần, bằng Vũ Ngang nhân ∞ (vô cực) lần.

(._.) !?

Nghĩ tới đây, Mạc Phàm đột nhiên khựng lại trong giây lát.

Lát sau, hắn ngao ngán thở dài, vẻ mặt trông rất thất vọng.

“À, thiên phú của Vũ Ngang là không. Coi như nhân vô cực lần thì cũng bằng không, vĩnh viễn chẳng học được cái quái gì.”

Ít nhất, khả năng lĩnh hội của lão lang còn tính được 1 điểm.

“1 điểm... ừm, là 1...”

Haizz, lại một tiếng thở dài.

Được rồi, 0.125...!

Lôi Khung Lưu Ly Hồn Trang sau khi được Nhàn Nhàn “độ” lên quả nhiên hiệu quả rất mạnh, tiền nào của nấy, cực kỳ tương xứng với giá trị của nó.

Chạy vòng vòng suốt gần 10 phút, năng lượng tích lũy trong một khắc duy nhất bắn ra Toái Lôi Lưu Ly Tiễn. Mũi tên siêu tốc nhanh gấp 30 lần tốc độ âm thanh đâm tới, trực tiếp xuyên thủng thân thể Liệt Diễm Thiên Linh, sấm sét nghiền nát mọi thứ mà hầu như không gặp chút lực cản nào.

Không có gì màu mè đẹp mắt, chỉ là một mũi tên siêu thanh, siêu nhanh như vậy, mà không gian và thời gian đều phảng phất chậm lại vài nhịp, không ai kịp cảm ứng được chuyện gì xảy ra. Thẳng đến khi ngọn lửa trên người Liệt Diễm Thiên Linh vẫn còn đang từ tốn đung đưa, thân thể của nó đã bị phá hủy tan tành.

Chạy, chạy và chạy.

Gia tốc đến cực hạn để tích lũy động năng.

Và rồi bùm! Duy nhất một chiêu miểu sát.

Mãi một lúc lâu sau khi nó tan xác, người ta mới nghe thấy tiếng nổ ầm ầm, sóng lửa đập vào các ngóc ngách trong hang. Liệt Diễm Thiên Linh đã bị nổ tan xác, không còn lại gì.

Chiến đấu cứ như vậy kết thúc. Màn biểu diễn quá mức cường hãn của Tử Lộc làm cho đám ba người Nhật Minh Giáo trợn mắt hốc mồm.

Bọn họ bây giờ mới thực sự hiểu cái gì gọi là Tù Đảo Thánh Vương, cái gì gọi là Hàn Hải Thẩm Tước.

Sở hữu một Ngọc Diệm Tiên Lân biến thái đến tột cùng, đây đã là minh chứng hùng hồn cho thân phận thiên kiêu đương đại của Hàn Hải Điện, tuyệt đối không phải hư danh.

Vẻ mặt Lộc Vũ càng đặc sắc thì Nhàn Nhàn lại càng cảm thấy buồn cười. Vốn định cho hắn một phát súng vào đầu, không ngờ thiếu chút nữa mình đã bỏ lỡ màn biểu cảm đặc sắc này.

Thật giống như chủ thượng nói, trên đời này có rất nhiều người, phàm là bình sinh có chút thiên phú, được tổ tông tích đức gánh cho một chút vận may, đạt được một chút thành tựu nhỏ, sau đó lại tự mãn, cho rằng thực lực của mình đã mạnh lắm rồi.

Kỳ thực, đám người này chính là do Thượng Đế lúc nhàn rỗi tùy tiện sáng tạo ra để cuộc sống nhân gian thêm phần phong phú. Bọn họ có cũng được, không có cũng chẳng sao. Điểm dễ nhận biết nhất chính là thích luyên thuyên biện hộ, ghen ăn tức ở, khinh thường người khác, bản thân lại không ngừng ảo tưởng khoe khoang. Không sớm thì muộn cũng bị Diêm Vương đến hốt rác dọn đi mà thôi.

Kết thúc chiến đấu một lúc lâu, ba tên Nhật Minh Giáo mới cực kỳ lúng túng đi tới. Ngoại trừ Lộc Vũ mặt đen như than, không dám nói lời nào, những người khác trong thâm tâm đã đối với Mạc Phàm kiêng dè hơn rất nhiều.

“Ta thu dọn chiến trường, không vấn đề gì chứ?” Mạc Phàm hờ hững hỏi một câu.

“Hàn Hải Thẩm Tước, của ngài, tất cả là của ngài.”

“Chúng ta cũng không làm gì cả, ngài... ngài cứ tự nhiên.”

Lúc trước có lẽ còn có chút nghi ngờ, nhưng hiện tại vừa chứng kiến vị Hàn Hải Thẩm Tước này thể hiện bản lĩnh Thú Hồn Sư cường đại như thế, đám người Nhật Minh Giáo tự nhiên đối đãi bằng thái độ khác hẳn. Dù bản chất có sự ngông nghênh của riêng mình, nhưng tự cao tự đại mấy cũng không phải kẻ đần. Ngay cả Lộc Vũ, lúc này cũng đã thành thật hơn nhiều, lập tức thu lại thái độ ngạo mạn, mỉm cười hết sức thân mật mà đi trước dẫn đường.

Mạc Phàm cũng lười so đo với đám người này, ánh mắt hắn chuyển sang vòng xoáy hỏa diễm lĩnh vực bên trong.

Vòng xoáy hỏa diễm trước mặt chủ yếu được hình thành do thiên hỏa và hồn hỏa. Chúng đến từ vô số Nhiệt Sương Tinh Linh và Liệt Diễm Tinh Linh sau khi chết bị hút về hội tụ lại, tích tiểu thành đại, tạo thành một vùng viêm lãng lĩnh vực cho phép Liệt Diễm Thiên Linh tạm thời đạt được sức mạnh phòng thủ cấp bậc đỉnh vị Đại Đế, còn luận về công kích, chính xác đã đạt tới chuẩn Quân Vương.

Tuy nhiên, để Liệt Diễm Thiên Linh có thể điều động được số lượng lớn thiên hỏa như vậy, tất yếu phải có một thứ trọng yếu hơn ở phía sau làm vật chứa để gắn kết các hỏa chủng.

Lúc nãy Mạc Phàm thấy Liệt Diễm Thiên Linh chết, tinh phách và hồn phách đều không xuất hiện, mà vẫn như những tinh linh khác, hóa thành một sợi hỏa hồn dung nhập vào vòng xoáy trung tâm.

Nhìn một màn này, Mạc Phàm trong nháy mắt đã hiểu ra.

Hắn để Nhàn Nhàn và Tử Lộc rời đi trước, sau đó tự mình dùng thân thể nhục thân cấp Quân Vương đi vào vòng xoáy hỏa diễm kiểm tra.

Ở chính giữa vòng xoáy, hắn nhìn thấy một khối cửu giác Thiên Hoàng hỏa mạch. Thứ này chính là hạt nhân cho phép chồng chất, tích hợp các loại hỏa chủng về chung một mạch, tương tự với thuyết trăm sông đổ về một biển.

“Quả nhiên là hàng khủng, thứ này có thể thai nghén được thánh hỏa.” Mạc Phàm có thể cảm nhận được trái tim mình đang đập rộn lên, như thể hưởng ứng với mệnh lệnh của hỏa diễm.

..................

Đề xuất Voz: Giọng hát của một thiên thần
BÌNH LUẬN