Chương 1107: Ngô Hiền hiến tế

..............

Trong lúc trò chuyện, thấy hai tên của Nhật Minh Giáo ngoan ngoãn không động thủ, cả Quách Hồ và Ngô Hiền cũng thu hồi lại pháp thuật, không tiếp tục ngâm xướng triệu hồi vũ khí.

Ngô Hiền bỗng nhíu chặt mày, nàng cảm thấy tình hình có gì đó không ổn, nhưng nghĩ mãi vẫn không ra.

Màn đêm sâu thẳm che khuất cảnh vật, lại càng khó dò lòng người.

Sau khi thu hồi phù ấn, vốn là thủ đoạn công kích của mình, Ngô Hiền, với tư cách là một Phù Thủy, có cảm ứng cực kỳ nhạy bén với dao động năng lượng. Nàng lập tức phát hiện đám người Nhật Minh Giáo vẫn tiếp tục triệu hoán thú hồn, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

“Quách Hồ, mau lên, lấy vũ khí của ngươi ra!" Ngô Hiền tức đến đỏ mặt, quay sang hét lớn với Quách Hồ ở bên cạnh.

Quách Hồ ngẩn ra, còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã cảm nhận được ánh mắt đằng đằng sát khí của đám người Nhật Minh Giáo đang găm chặt vào mình.

Ngô Hiền tuy trước mặt Mạc Phàm còn khá non nớt, nhưng nàng không phải loại nữ tử ngây thơ khờ dại. Nàng lập tức nhận ra tình thế bất ổn, vội vàng niệm chú ngữ, lấy ra bùa chú trên tay.

Linh Y Nhuyễn Giáp!

Một lớp màng bạc óng ánh tựa như vô số hạt bụi li ti bao phủ lấy Ngô Hiền, nhanh chóng hóa thành một tấm linh y nhuyễn giáp ôm trọn thân thể nàng. Cộng thêm hiệu quả cường hóa của phù thuật, lực phòng ngự của nàng được đẩy thẳng lên cấp bậc Đế Vương chính thống.

“Xoẹt! Ầm!”

Không có thời gian phản kích, ngay khi Ngô Hiền vừa hoàn thành thủ đoạn phòng ngự, hai con Lôi Đình Kiếm Sí Sư của Chu Điên đã đột ngột xuất hiện sau lưng nàng, liên tiếp tung ra Lôi Trảo, sấm sét hung hăng cào rách một đường dài trên tấm linh y.

Lôi Đình Kiếm Sí Sư cực kỳ mạnh mẽ, dù là sinh vật cấp Á Đế Vương, nhưng một pháp sư cấp Đế Vương chính thống không có năng lực phòng ngự nổi bật như Ngô Hiền cũng hoàn toàn không chịu nổi một kích bất ngờ của nó.

Ngô Hiền đau đớn hét lên một tiếng, cố gắng nén đau niệm chú thuật, bắt đầu lấy ra những lá bùa giấy cứng màu xanh có khắc phù văn.

Quách Hồ phản ứng nhanh hơn Ngô Hiền một chút, hắn lập tức tạo ra một tấm huyễn thuẫn hồn trang trước mặt để tăng cường phòng ngự, sau đó lập tức dùng Duy Tâm lực để ngưng tụ thần khí Rìu Búa của mình.

Bất quá, phản ứng của hai người đều nằm trong dự liệu của Chu Điên. Hắn đã lệnh cho hai tên thuộc hạ Nhật Minh Giáo triệu hồi chủ sủng của chúng để phong tỏa lối ra hang đá, không cho hai người có cơ hội chạy trốn.

Còn chính mình thì ung dung ở đây vờn hai con cừu non này.

Rống! Gào!

Lôi Đình Kiếm Sí Sư gầm thét rung trời, tiếng gầm của Thú Vương Sơn Lâm mang theo công kích huyền âm cực mạnh, đánh vỡ quá trình ngưng tụ vũ khí bằng Duy Tâm lực của Quách Hồ.

Ngay sau đó, một chiếc cánh sắc bén mở rộng, chém thẳng về phía ngực Quách Hồ, đồng thời tung ra một chiêu lôi trảo đánh văng hắn bay xa hàng trăm thước, đập mạnh vào vách đá, giữa ngực tóe ra một vết thương rách da thịt.

Trên mặt Chu Điên nở nụ cười tàn nhẫn. Một khi Thú Hồn Sư đã triệu hồi thú sủng, các hệ phái khác nếu phản ứng chậm chạp, chắc chắn sẽ bị áp đảo đến không ngóc đầu lên nổi, hiển nhiên là nhường cho Thú Hồn Sư chiếm cứ ưu thế tuyệt đối.

“Không chịu nổi đâu, Hiền nhi à, rất xin lỗi, hôm nay ngươi phải táng thân ở nơi này rồi.”

Chu Điên lạnh lùng cười nhạt.

Tên Ngũ Tán Nhân này thậm chí còn không thèm triệu hồi chủ sủng cấp Quân Chủ của mình, nhưng hắn nắm lợi thế tiên cơ, ba con Lôi Đình Kiếm Sí Sư cấp Á Đế Vương này cũng không phải huyết mạch tầm thường, đều là thú vương sơn lâm, khi chiến đấu cùng nhau sẽ bộc phát ra sức mạnh kinh khủng tột độ.

Mặc dù Ngô Hiền đã dùng phù ấn phản kích, phóng ra hàng loạt phù ấn hỏa đạn bắn về phía kẻ địch để tạo khoảng trống, việc này giúp nàng tạm thời lùi ra xa khỏi hai con Lôi Đình Kiếm Sí Sư, có được một chút thời gian thở dốc.

Nhưng chẳng được bao lâu, con Lôi Đình Kiếm Sí Sư thứ ba lập tức ập đến, quấn lấy nàng, một lần nữa đẩy Ngô Hiền vào thế hạ phong, trong lúc nhất thời hoàn toàn bị động phòng ngự.

Phải biết rằng, hệ phái Phù Thủy một khi bị áp sát tấn công phủ đầu thì nguy cơ mất mạng sẽ ập đến trong sớm tối.

Nếu không bị đánh lén, Ngô Hiền tuyệt đối có lòng tin cầm cự được với ba con Lôi Đình Kiếm Sí Sư này, đương nhiên, đó là dưới điều kiện Chu Điên không triệu hoán chủ sủng cấp Quân Chủ của hắn.

“Ầm!”

Lôi Đình Kiếm Sí Sư tùy tiện tung ra một cú vồ mang theo uy lực kinh thiên động địa, bàn trảo khổng lồ cuồn cuộn sấm sét hạ xuống khiến toàn bộ động quật run rẩy kịch liệt, một góc đỉnh núi chao đảo như muốn sụp đổ.

Linh Y trên người Ngô Hiền lúc này đã rách nát tả tơi. Cú vồ này của Lôi Đình Kiếm Sí Sư lập tức đánh bay nàng đi, thân thể va nát mấy cột thạch nhũ rồi mới nặng nề rơi xuống đất.

“Không giãy giụa nữa thì ta sẽ cho ngươi một cái chết nhẹ nhàng.” Chu Điên cười nói, khuôn mặt tràn đầy sát khí lạnh lẽo.

Ánh mắt hắn liếc sang bên kia, thấy Quách Hồ đã bị hai tên thuộc hạ còn lại khống chế hoàn toàn, không thể nhúc nhích, trong lòng mới có vài phần thong thả.

“Chu thúc, người... tại sao người lại muốn ám toán ta? Khụ khụ...” Lúc này trên người Ngô Hiền đã dính đầy máu tươi, y phục tan nát.

Nếu nàng là người của thế giới ma pháp, với thân thể yếu ớt của nhân loại ở thế giới đó, đừng nói là chịu đòn nãy giờ, chỉ e rằng một tiếng gầm của con Á Đế Vương kia cũng đủ để hủy dung, nghiền nát xương cốt nàng.

Nàng không ngờ Chu Điên lại tàn nhẫn hạ độc thủ như vậy, dù sao hai bên cũng có giao tình không cạn.

“Gào gào gào!”

Ba con Lôi Đình Kiếm Sí Sư thoáng cái đã lao đến gần, hàng chục tia điện từ móng vuốt của chúng găm sâu vào bả vai Ngô Hiền. Cứ việc nàng nhanh chóng niệm thuật tung ra phù ấn bảo hộ, nhưng lực xung kích quá mạnh, nhanh hơn tốc độ niệm chú của nàng rất nhiều, hết lần này đến lần khác đánh nàng bay thẳng vào vách đá phía sau.

“Ha ha, Hiền Nhi, yên tâm đi, cái chết của ngươi đã được Tả Hữu Sứ đại nhân an bài ổn thỏa rồi. Cha ngươi, Phong Thanh Dương, cũng sẽ sớm xuống suối vàng tìm ngươi thôi. À mà Hàn Hải Điện của các ngươi cũng sẽ nhanh chóng đi theo, cái chết của ngươi chính là mồi lửa, sớm muộn gì toàn bộ cũng bị Nhật Minh Giáo chúng ta san bằng. Sau Hàn Hải Điện sẽ là triều đình Thanh Vũ, các ngươi cứ an tâm chết trước đi là được.” Chu Điên cười phá lên, bộ dạng đắc ý như vừa hoàn thành một kế hoạch hoàn mỹ.

Thật sự cho rằng Nhật Minh Giáo có thể hòa thuận đi săn cùng Hàn Hải Điện sao?

Phong Thanh Dương chỉ là mồi câu, kéo lưới được Ngô Hiền, cuối cùng mổ con cá lớn Ngô Việt Hùng mới là kết cục mà Hàn Hải Điện không thể gánh nổi.

Trên thực tế, Nhật Minh Giáo vốn có thể rời khỏi Thành Đơn Dương từ sớm, nhưng bọn chúng cố tình nán lại, chủ yếu là để đợi Ngô Hiền. Ngô Hiền thì cho rằng nhờ lá thư của Tương Thiểu Nhứ mới giữ chân được bọn chúng, nhưng sự thật tất nhiên không phải vậy. Ngoài ý muốn chính là, thành chủ Quách An lại tặng cho Nhật Minh Giáo thêm một Lãnh Hà Thung Lũng đầy tài nguyên, tiện tay tóm thêm một con mồi non là Hàn Hải Thẩm Tước, thuận tiện nhúng xuống nước luôn một thể.

Chuyến làm ăn này, Nhật Minh Giáo dường như chỉ có lời chứ không có lỗ!

Ngô Hiền đầu tóc rũ rượi, mất hết dáng vẻ tiểu thư đài các cùng nhan sắc kiêu sa vốn có, nàng cắn chặt hàm răng dính đầy máu tươi, ánh mắt cơ hồ muốn phun ra lửa. Nhưng vô dụng, lúc này nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn thú sủng của Chu Điên hành hạ mình, chật vật chống cự.

“A!”

Một tiếng thét thảm chói tai vang lên, tấm thuẫn phép bảo hộ cuối cùng bị đánh nát, phần bụng nàng bị lôi trảo của Lôi Đình Kiếm Sí Sư xé toạc, thân thể lập tức mềm nhũn ngã xuống trong vũng máu.

Nàng không đứng dậy nổi, nhưng ngay lúc này, nàng đã khởi động hiến tế. Một bên mắt của nàng hoàn toàn lụi tàn, bị bóng tối trào ra từ hốc mắt nuốt chửng.

Bóng tối nồng đậm đột nhiên bao phủ lấy nàng. Cùng lúc đó, thân thể nàng như được một lực lượng kỳ lạ nào đó bao bọc, cổ lực lượng hắc ám mạnh mẽ này oanh kích lên người con Lôi Đình Kiếm Sí Sư, đánh nó bay văng ra xa.

“Tế Nhãn Thuật!”

“Mau, giết, giết nó cho ta!” Chu Điên không ngờ Ngô Hiền lại học được loại công pháp tà ác tự hủy có nguồn gốc từ Hắc Ám Vị Diện này, vội vàng rống giận hét lên, điều động ba con Sí Sư cùng lúc ập đến.

“Gào gào gào!”

Ong ong ong ong!

Vật chất hắc ám nồng đậm bao trùm toàn bộ hang động, không gian tối đen như mực.

Ba luồng sấm sét xông thẳng đến chỗ Ngô Hiền, nhưng đột nhiên bị bóng tối cuốn vào, Lôi Đình Kiếm Sí Sư bị hàng loạt năng lượng màu đen thôn phệ.

“Chu thúc, ta chết, ngươi cũng phải gánh chịu hậu quả thảm khốc.” Ngô Hiền nằm dưới đất, một con mắt đã nhắm lại, trăn trối lời cuối cùng.

“Wyyy!”

Tiếng ngân dài vang lên, bóng tối hắc ám bành trướng, sau một loạt tiếng loẹt xoẹt ghê rợn, ba con Lôi Đình Kiếm Sí Sư cấp Á Đế Vương cường đại cứ thế trực tiếp tử vong, thân thể bị hắc ám gọt chém như chặt rau củ, cảnh tượng máu thịt bay ngang vô cùng khủng khiếp.

Thẳng đến khi bóng đen hoàn toàn vụt tắt, tất cả đều biến mất không còn lại gì.

Cùng lúc mất đi ba con thú sủng, thậm chí là thú sủng cấp Á Đế Vương, khế ước Duy Tâm vỡ nát, Chu Điên nhìn thấy cảnh tượng đó mà tim gan co rút, đau đớn tê tâm liệt phế. Cơn tức giận tột cùng khiến tròng mắt hắn giăng đầy tia máu, hai mắt không ngừng trào ra lệ máu, thê thảm vô cùng.

Hắn chỉ ký ước với bốn đầu sủng, ba trong số đó đã chết, làm sao có thể không thê thảm cho được.

Hắn lau vội nước mắt, đi về phía Quách Hồ đang bị giam giữ, hung hăng tát cho hắn mấy cái, in hằn năm ngón tay lên mặt.

Giờ khắc này, nhìn thấy Ngô Hiền chết không còn manh giáp, cũng không có nàng ở đây để hắn phải giữ sĩ diện, Quách Hồ lập tức sợ hãi đến tột điểm, đầu đập sát đất, ba quỳ chín lạy cầu xin Chu Điên tha mạng.

Con người giữa ranh giới sinh tử chưa chắc đã bộc phát ra bản tính, nhưng một khi giới hạn trong tim bị tháo xuống, hắn hoặc là nổi cơn thịnh nộ muốn đồng quy vu tận, hoặc là sẽ bạc nhược trở về bản chất nguyên thủy.

Quách Hồ lúc này mới là chính hắn --- không ai nhìn thấy, hắn mới là tên ngụy quân tử ẩn mình.

“Ngươi muốn làm chó cho chúng ta sao?” Chu Điên lại tát hắn thêm một cái, rồi đem mặt Quách Hồ giẫm xuống đất.

Dù bị làm nhục như vậy, Quách Hồ vẫn gật đầu lia lịa, không chút do dự nhận giặc làm cha.

...............

Ở đầu bên kia thung lũng, đám người Mạc Phàm vẫn đang hướng về đỉnh núi, địa bàn của Lãnh Hà Yêu Chủ.

Đột nhiên, bọn họ cảm nhận được mặt đất dưới chân chấn động khác thường.

“Xảy ra chuyện gì vậy?” Nhàn Nhàn quay đầu lại nhìn vào trong hang động, trên mặt lộ ra vẻ nghi ngờ.

“À, có thể là bên kia thung lũng gặp phải vài con yêu ma mạnh mẽ cản đường nên mới xảy ra chiến đấu. Hang động này có không ít ngã rẽ, khẳng định vẫn còn sót lại vài con dã thú chưa bị dọn dẹp sạch sẽ.” Tuân Đỗ lập tức giải thích.

“Ừm, có lẽ vậy.” Mạc Phàm cũng chỉ tùy ý đáp cho qua, rõ ràng không thèm nghe đám người Nhật Minh Giáo giải thích.

“Đến nơi rồi. Các ngươi ngồi ở đây nghỉ ngơi một chút, chúng ta vào trong đó xem sao. Lỡ như chúng ta có mệnh hệ gì, các ngươi còn biết đường mà đối phó.” Tuân Đỗ cười nói.

“Ừm.” Mạc Phàm vẫn gật đầu như thường, khuôn mặt lạnh nhạt.

Thẳng cho đến khi đám người Nhật Minh Giáo xoay người rời đi, Mạc Phàm mới thay đổi sắc mặt, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười đầy ẩn ý.

..................

Đề xuất Giới Thiệu: Lục Địa Linh Võ
BÌNH LUẬN