Chương 1108: Mệnh Liễu Vương Linh Đan
.............
Đỉnh Lãnh Hà Phong lồng lộng gió gào, hàn phong buốt thấu xương tủy.
Xuyên qua đường hầm duy nhất dẫn lên núi, nhóm ba người của Nhật Minh Giáo gồm Tuân Đỗ, Lộc Vũ và Ngọc Hiền cuối cùng cũng đến được địa điểm đã định sẵn trong lộ trình.
“Tuân Đỗ, các ngươi làm tốt lắm. Sau khi trở về, chắc chắn sẽ có ban thưởng.”
Một nữ tử vận thanh y váy dài, được giáo chúng gọi là Mệnh Liễu Vương Linh Đan, đang an tọa tịnh tu trên đỉnh núi. Vừa thấy Tuân Đỗ xuất hiện, nàng liền mở miệng khen ngợi.
Lộc Vũ đứng phía sau nhếch môi cười khẩy, vẻ mặt dương dương đắc ý vì vừa hoàn thành nhiệm vụ.
Vận khí của bọn họ rất tốt. Dù gặp phải biến cố bất ngờ ở Thiên Hoàng Hỏa Mạch, đột nhiên đụng phải con Liệt Diễm Thiên Linh kia khiến họ có chút bối rối, nhưng cuối cùng vẫn an toàn thoát thân. Ngay khi rời khỏi tầm mắt của Mạc Phàm và Nhàn Nhàn, bọn họ đã lập tức triệu hồi chủ sủng, chạy thật nhanh vào sâu trong hang động để đến đây tập hợp.
Thậm chí ban nãy, Tuân Đỗ vẫn còn sợ hãi Mạc Phàm phát giác điều gì đó mà truy lùng, nếu chuyện đó xảy ra thì bọn họ chắc chắn phải chết không chút nghi ngờ.
Một lát sau, từ đỉnh núi bên kia thung lũng, Chu Điên để lại hai tên bộ hạ tiếp tục khai thác quặng thiên tinh, còn mình thì túm đầu Quách Hồ, cưỡi lên Lôi Đình Kiếm Sí Sư Quân Vương bay thẳng qua khe vực, đáp xuống đỉnh Lãnh Hà Phong để hội quân.
Sở dĩ hắn dám cả gan bay thẳng qua khe vực giữa hai đỉnh núi như vậy là vì một lý do rất đơn giản: hắn đã nhận được tín hiệu Địa Môn Kỳ từ Hộ giáo pháp vương Mệnh Liễu Vương Linh Đan. Kỳ hiệu này mang ý nghĩa Lãnh Hà Yêu Chủ đã bị xử lý.
Trên thực tế, kể từ khi nhận được chỉ thị của thành chủ Quách An, Nhật Minh Giáo đã lập tức cử người đến Lãnh Hà Thung Lũng từ hai ngày trước để giải quyết mọi việc. Mặc dù Lãnh Hà Yêu Chủ có phần khó nhằn và phức tạp, khiến tiến trình của bọn họ bị trì hoãn không ít, nhưng kể từ khi vị kia đến, mọi chuyện liền kết thúc.
“Linh đại nhân, xin hỏi Huỳnh đại nhân đang ở đâu?” Chu Điên nhìn quanh quất nhưng không thấy bóng dáng vị Nhật Minh Tả Hữu Sứ trong truyền thuyết đâu, bèn thắc mắc hỏi.
“Huỳnh Nguyên đại nhân đi rồi,” Hộ giáo pháp vương Linh Đan khoát tay nói.
Trong nội bộ Nhật Minh Giáo, dưới Giáo chủ tối cao chính là hai vị đại năng Nhật Minh Tả Hữu Sứ, kế đến là bốn vị Hộ Giáo Pháp Vương, sau đó mới tới Ngũ Tán Nhân và Lục Hoang Kỳ.
Chu Điên là một trong Ngũ Tán Nhân, còn Linh Đan dĩ nhiên có bối phận cao hơn, thuộc Tứ đại Hộ Giáo Pháp Vương.
Nàng nói tiếp: “Cũng chỉ có cấp bậc như Huỳnh Nguyên đại nhân mới có thể nhanh chóng bắt sống Lãnh Hà Yêu Chủ. Nhưng ngài có việc gấp đã rời đi, hiện tại ta cũng phải đi. Các ngươi hãy sắp xếp kéo Lãnh Hà Yêu Chủ về tổng giáo đợi lệnh. Nó đang bị giam trong Địa Khung Bát Quái.”
Trước đó, Nhật Minh Giáo đã cử một đội hơn mười người do Mệnh Liễu Vương Linh Đan lãnh đạo để đối phó với Lãnh Hà Yêu Chủ. Đáng tiếc là bọn họ đánh không lại, chín người nhanh chóng thiệt mạng. Cuối cùng không còn cách nào khác, Linh Đan đành phải phát tín hiệu cầu cứu Tả Hữu Sứ đang du ngoạn ở Đơn Dương Thành.
Nghe vậy, mấy người bất giác nhìn theo hướng tay chỉ của Mệnh Liễu Vương Linh Đan, tức thì thấy một con Bàn Côn Thiên Sứ Long rực rỡ sí quang đang bị giam trong pháp trận Địa Khung Bát Quái. Nó gầm lên một tiếng kinh thiên động địa, tựa như muốn xé toạc cả bầu trời, chấn cho bọn họ suýt ngã nhào xuống đất.
Mà thật vậy, Quách Hồ và Lộc Vũ đã trực tiếp lăn ra đất, trong con ngươi vẫn còn run rẩy vì sợ hãi.
Lộc Vũ ấp úng nói: “Đại… đại nhân, con… con Yêu Chủ đó là… là… Bàn Côn Thiên Sứ Long sao?”
Tuấn dật bất phàm, cao quý tựa Thiên Sứ giáng trần, rõ ràng là một con Cực Cổ hộ mệnh thần long, sao lại biến thành Lãnh Hà Yêu Chủ tác oai tác quái hàng chục vạn năm?
Hơn nữa, con Bàn Long này dù bị thương nặng như thế nhưng vẫn giữ được khí tức khủng bố thuộc cấp sử thi, uy áp ngột ngạt đến mức khiến người ta không dám mạo phạm nhìn thẳng.
Ngay cả kẻ như Chu Điên cũng chỉ dám lướt mắt qua một vòng rồi lập tức quay đi, tránh để Bàn Côn Thiên Sứ Long nhớ mặt mình.
Bất quá, đây không phải là tin tức chấn động nhất. Điều khiến bọn họ rung động nhất chính là thực lực của Tả Hữu Sứ trong truyền thuyết. Vẻn vẹn xuất hiện có mấy giờ đã có thể bắt giam vua của Lãnh Hà vào lồng, quả thực danh bất hư truyền.
Nhiệm vụ trước mắt là phải di chuyển con quái vật này về tổng giáo ở Nam Thổ Thần Châu.
May mắn là có đại trận Địa Khung Bát Quái của Tả Hữu Sứ để lại trấn áp, bằng không có cho bọn họ mười cái mạng cũng không dám động vào Bàn Côn Thiên Sứ Long.
Tạm dời ánh mắt đi, không nghĩ đến con Yêu Chủ Bàn Long kia nữa.
Chu Điên cố hít một hơi thật sâu, dốc dược tề vào cổ họng như mưa để nén cơn đau do hồn ước bị phá vỡ. Hắn cũng vận khí quyết, ổn định lại tinh thần và nội tâm.
Ngẫm nghĩ một lúc, hắn đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lập tức nhanh tay mở túi trữ vật không gian của Ngô Hiền. Thi thể Ngô Hiền đã tan thành tro bụi, không còn sót lại mảnh nào, nhưng trong lúc tìm kiếm, người của Nhật Minh Giáo may mắn thấy được túi trữ vật của nàng rơi ra. Bây giờ có thể kiểm tra xem bên trong có thứ gì tốt không.
Một lúc sau.
“Hừ, tiện nhân! Nha đầu này chỉ cất giữ vài loại dược tề dùng khi chiến đấu ngoài hoang dã, chẳng có thứ gì đáng giá. Xem ra bảo vật thật sự hẳn là giấu trong Hàn Hải Điện rồi.” Chu Điên tức giận nhổ một bãi nước bọt xuống đất, chửi ầm lên.
“Ngay cả hồn trang của nàng ta cũng bị hủy diệt, con tiện nhân chết tiệt này!” Chu Điên bị hủy mất ba cái Duy Tâm hồn ước, đến giờ vẫn chưa nguôi giận, vừa mắng vừa đá một cước vào người Quách Hồ.
Quách Hồ lại chẳng dám làm gì, chỉ có thể ôm lấy chân Chu Điên, cúi gằm mặt xuống cầu xin tha mạng.
Bất quá, hắn cũng không cần quá lo lắng.
Nếu Quách Hồ biết được rằng, dù trước mắt bị đánh đập như thế, nhưng bản thân hắn hiện tại lại là một con bài chiến lược của Nhật Minh Giáo. Ngay từ đầu, cao tầng Nhật Minh Giáo đã ra lệnh không được giết, chỉ có thể bắt sống để thu phục.
Nếu Chu Điên chẳng may giết chết hắn, vậy thì Chu Điên có mười cái mạng cũng không đền nổi. Có thể khẳng định, so với Chu Điên, mạng sống của Quách Hồ đáng giá hơn rất nhiều.
Ngô Hiền là con gái của một vị điện chủ Hàn Hải Điện, địa vị tự nhiên rất cao. Người bình thường căn bản không dám động đến một sợi tóc của nàng, chứ đừng nói là đoạt mạng, dù sao thì Hàn Hải Điện tuyệt đối không phải là thế lực dễ trêu chọc.
Nhưng nếu có Quách Hồ ở đây, rất nhiều chuyện có thể tiến hành một cách trơn tru. Vừa có thể dùng hắn làm nhân chứng để đổ mọi tội lỗi lên đầu Lãnh Hà Yêu Chủ, vừa có thể dùng Lãnh Hà Yêu Chủ làm mồi câu để bắt Ngô Việt Hùng. Thậm chí, nếu làm khéo léo một chút, sau đó giết chết Phong Thanh Dương rồi đổ tội cho Hàn Hải Điện cũng là điều có thể.
Trong vòng xoáy này, Nhật Minh Giáo đã sắp đặt tất cả. Một khi Quỷ Cốc Tông và Hàn Hải Điện đối đầu nhau, Nhật Minh Giáo sẽ lập tức phát động chiến tranh.
Đương nhiên, đó chỉ là dự tính. Trên thực tế, Quỷ Cốc Tông lại rất khó nhằn, không dễ gì lừa được bọn họ. Cho nên lần này, Nhật Minh Tả Hữu Sứ mới đích thân ra tay, hy vọng có thể nâng cao xác suất thành công lên một chút.
Nếu không, Nhật Minh Giáo trước tiên phải trì hoãn việc bắt Ngô Việt Hùng, lật lại chuyện của Ngô Hiền, ép Quách Hồ đứng ra làm mồi nổ để cả Hàn Hải Điện và Quỷ Cốc Tông đều lâm vào thế khó xử. Sau đó, Nhật Minh Giáo sẽ dồn toàn quân tiêu diệt Quỷ Cốc Tông trước. Đây là phương án cuối cùng, cũng là tình huống mà Tả Hữu Sứ không muốn thấy nhất.
Lúc này, Mệnh Liễu Vương Linh Đan khoát tay áo ra hiệu cho những người khác tập hợp lại, nàng nói:
“Xử lý cho xong chuyện nơi này trước đã. Việc còn lại ở đây giao cho các ngươi.”
..................
Đề xuất Tiên Hiệp: Hồng Mông Thiên Đế