Chương 1114: Vây Đánh
...................
Bên dưới đại địa, Mạc Phàm đứng trên một vùng núi đá đổ nát. Thác nước lạnh lẽo đã bị hỏa diễm thiêu đốt, bốc hơi thành một hồ nước nóng nghi ngút, sương khói giăng mịt mù.
“Gào gào gào ~~~~~~~~~~~”
Bàn Côn Thiên Sứ Long cũng truy sát đến cùng, không hề buông tha, chiếc vảy nhỏ nhất trên người nó cũng đã gần bằng cả thân hình Mạc Phàm. Mỗi khi nó xuất hiện, cảm giác như một dãy núi màu vàng đỏ đang sụp đổ ập xuống.
“Bành bành bành bành~~~~”
Thiên Sứ Bàn Long không dùng vuốt, bởi vuốt của nó chủ yếu dùng để thi triển long thuật. Đối với kỹ năng cận chiến, mười sáu chiếc cánh sau lưng nó mới là vũ khí đáng sợ nhất.
Chỉ thấy mười sáu chiếc cánh của Bàn Long trút xuống, dưới sự gột rửa của huyễn thuật hóa thành mười sáu thanh Thiên Sứ Trường Đao sắc bén, thánh quang rực rỡ. Bất kể là tốc độ hay sức mạnh đều khủng bố đến cực điểm, tuyệt đối muốn tru diệt Mạc Phàm.
Nó khóa chặt chính xác vị trí của Mạc Phàm trong biển lửa hừng hực, rồi tung ra mười sáu đợt quét Thánh Dực liên tiếp xuống mặt đất.
Đối mặt với thần thông khủng bố này, Mạc Phàm cũng không dám che giấu thực lực. Trùng Minh Tà Diễm trên người hắn bùng lên, chuyển từ màu đỏ rực sang màu xám khói tà dị.
Toàn thân Mạc Phàm đã bị ngân liệt cuồng diễm đốt sáng rực. Hắn hiến tế một nửa thần huyết trong cơ thể, máu tươi ác ma lập tức cuộn trào, kích hoạt các đạo huyệt, đốt cháy hỏa tâm, dẫn động Trùng Minh Thiên Kiếp Ngân Viêm, cuộn thành một cơn bão ma diễm lấy Mạc Phàm làm trung tâm, khuếch tán những đợt sóng lửa cuồng bạo ra bốn phía!
Hóa thành Ngân Dị Ác Ma, trên cơ thể Mạc Phàm xuất hiện chi chít những thần văn cổ xưa. Hai tay hắn đan chéo hộ thân, ngay lập tức một tấm ác hỏa sơn thuẫn với vô số xà văn uốn lượn hiện ra trước mặt.
Ầm ầm ầm ầm ~~~~~~!
Lực lượng của Bàn Long nện vào tấm ác hỏa sơn thuẫn, phát ra tiếng kim loại chói tai đến cực điểm, tựa như đang oanh tạc một ngọn núi khoáng thạch.
Chưa dừng lại ở đó, man lực Chân Long bàng bạc và khủng bố gầm thét trấn áp xuống. Toàn bộ mặt đất bên dưới sức ép của mười sáu chiếc cánh lập tức hóa thành bột phấn đen kịt, sau đó nổ tung thành một hố sâu trăm trượng.
Tiếng nổ kinh thiên động địa, lực xung kích đột ngột đè bẹp Ngân Dị Ác Ma xuống miệng hố. Mạc Phàm sắp không chịu nổi, lập tức hét lớn:
“Tiểu Dạ, Lonna, lão Lãnh, Tô Lộc, Austin, hộ giá!"
Bầu trời bỗng lóe sáng, đại địa đã sớm bị Lonna cắm rễ, vô số dây leo Bạch Ngân mọc ngược lên, hóa thành một tòa pháo đài tinh khiết. Theo Thập Bát Cung Trận do Lonna và Lãnh Liệp Vương thiết kế, chúng chia thành mười tám khu vực, mỗi khu vực là vô số tầng tầng lớp lớp dây leo Bạch Ngân, phụ trách ngâm xướng các loại pháp tắc khống chế khác nhau.
Trong nháy mắt, một thế giới tù lung được hình thành. Mê trận dây leo bạch ngân tựa như thiên binh vạn mã ập đến, quấn chặt lấy khắp nơi trên người Bàn Long, từ long thân, long dực, long vĩ cho đến long trảo, tất cả các bộ phận đều bị trói buộc một cách hung hãn.
Chưa hết, Tô Lộc mở ra một vòng khuyết Hắc Ám trên bầu trời. Bên trong tiểu động thiên của vòng khuyết Hắc Ám, dây leo cũng xuất hiện, từ trên trời điên cuồng đâm xuống, siết chặt lấy long giác và cổ của Bàn Long.
Dạ Hoàng Kim Quân Long gầm lên một tiếng, đáp thẳng xuống đầu Bàn Long, hai vuốt ghì chặt thái dương của nó, vỗ cánh bay lên trời, dường như muốn giật đứt đầu của Bàn Long ra.
Mà Tiểu Dạ vốn bị Bàn Long ném đến một không gian xa xôi, rất lâu sau mới tìm được đường về. Vừa trở về, nó liền hóa thành hình thái khổng lồ của Vĩnh Dạ Ma Kiếm, trực diện công kích thân rồng, trở thành trung tâm bảo vệ các hồn cách khác.
“Gào gào gào ~~~~~~~~~~~~~~~”
Bàn Côn Thiên Sứ Long nổi giận, lập tức xoay mạnh cánh, cả người uốn lượn xoay 360 độ mấy vòng, quạt ra một cơn phong bão đánh bay Lonna, Austin, Tô Lộc. Thân hình nó cong vút như một bánh xe đang chuyển động, bất thình lình mười sáu chiếc cánh luân chuyển xoay vòng, Bàn Long hung hăng dùng một vuốt hất văng tên ác ma bay xa tít tắp vạn dặm.
Bị văng đi với tốc độ cực cao như một viên đạn pháo, Mạc Phàm đâm sầm vào không biết bao nhiêu thâm sơn bí cảnh, máu tươi tóe ra. Lưng và hông của hắn bị đục thủng nhiều lỗ lớn, vô số bộ phận trọng yếu trong cơ thể đã tan nát sau một đòn này. Hắn phải cắn răng chịu đựng, để thánh chủng Trùng Minh Tà Diễm không ngừng thiêu đốt tái tạo, mới có thể khiến phần thân dưới hoàn chỉnh trở lại.
May mắn là vào thời điểm đó, Vĩnh Dạ Ma Kiếm tạm thời đảm nhận vai trò thủ lĩnh, một mình ngạo nghễ dùng kiếm khí Hắc Ám bàng bạc chém thẳng vào Bàn Côn Thiên Sứ Long, ngăn cản nó giết những hồn cách khác, bằng không thì... hậu quả thật khó mà lường được.
Wyyy yyyyy ~~~~~~~~~!
Hắc ám buông xuống, thân kiếm bỗng tỏa ra hắc quang mịt mù. Trời đổ mưa, giữa cơn mưa dầm dề xuất hiện một cái máy chém tựa như bánh răng xoay vòng, không gian gần như bị tách làm đôi, tùy ý xé nát vùng trời này!
Không sợ kẻ luyện trăm ngàn cú đá, chỉ sợ kẻ luyện một cú đá trăm ngàn lần.
Vĩnh Dạ Ma Kiếm không có nhiều phép thuật thần thông. Mặc dù nó đã luyện qua vô số tuyệt kỹ kiếm pháp, nhưng tuyệt kỹ chân chính mạnh nhất chỉ có một. Nó chỉ chuyên tâm rèn luyện một kiếm, một kiếm chém vạn lần, một kiếm chém cho bầu trời từ ban ngày trở về đêm tối, chém cho trời đất phải say ngủ, chém cho pháp tắc phải đảo lộn, một kiếm phá vạn pháp, một kiếm phân chia Nam Cực thành sáu tháng Vĩnh Dạ và sáu tháng ngày dài.
Bí kiếm của Thập Uyên Chúa Tể Vạn Niên Ma Kiếm chính là hướng tới uy lực của một kiếm duy nhất.
Nghiền ép thiên địa – Nhất kiếm bổ pháp tắc!
Một tiếng ngân nga vang lên, Vĩnh Dạ Ma Kiếm hướng mũi kiếm về phía đỉnh đầu Bàn Long, đơn giản chém xuống, hung hăng khắc vào khu vực đỉnh đầu nó.
Thân hình Bàn Côn Thiên Sứ Long thon dài mà linh hoạt, nó lướt đi trong tầng mây, vỗ mười sáu chiếc cánh thiên sứ. Dáng người nó có thể biến ảo với biên độ cực lớn, thân pháp hoàn mỹ né tránh từng đạo kiếm khí lăng lệ kình thiên của Vĩnh Dạ Ma Kiếm.
Linh xảo, hư ảo, Bàn Côn Thiên Sứ Long dường như có thể đoán trước được vị trí kiếm ý rơi xuống, luôn luôn vừa đúng lúc né tránh, không lãng phí một chút khí lực nào. Điều này càng khiến Vĩnh Dạ Ma Kiếm bị chọc điên, phát ra lời thề phải diệt cho bằng được đầu Chân Long này.
Một phen công kích hung hãn nhưng không thể làm Bàn Long bị thương dù chỉ một chút. Ngược lại, Bàn Long phảng phất như đang tích tụ một loại lực lượng nào đó, lớp vảy đỏ ửng trên người nó đột nhiên lấp lánh hào quang lăng lệ, trở nên chói lóa đến không gì sánh được!
Ào ào ào ào xoạt xoạt ~~~~~~~~~~!
Bất thình lình, Bàn Long quật mạnh cái đuôi thật dài, trong thoáng chốc long vĩ hóa thành một món vũ khí tương tự Thương Long Chi Kích, sắc bén mà cuồng bạo, trực tiếp xoay người dùng long vĩ giao đấu với Vĩnh Dạ Ma Kiếm.
Không gian xung quanh vì cuộc huyết chiến giữa kiếm và kích mà rung động dữ dội, cảm giác như bầu trời sắp bị đè sập, sắp bị chấn vỡ!
Đám hồn cách của Mạc Phàm lúc này không dám xen vào, chúng lựa chọn biện pháp an toàn là theo dõi, chỉ can thiệp khi Vĩnh Dạ Ma Kiếm rơi vào thế hạ phong và gặp nguy hiểm tính mạng. Bằng không, nếu chúng nhào tới, kẻ chịu thiệt chính là chúng.
Trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết. Các hồn cách của Mạc Phàm muốn ra tay, ít nhất phải có cả Mạc Phàm và Tiểu Dạ liên thủ, một người thuần công trực diện, một người vừa hỗ trợ tấn công vừa bảo vệ đồng đội thì mới có cơ hội.
Ở một nơi khác, Mạc Phàm đang bò lên từ miệng hố sâu, sắc mặt nhăn nhó, có chút cáu kỉnh. Hắn không cam lòng yếu thế, phun ra một ngụm máu ngay giữa không trung, ngưng tụ lại trong lòng bàn tay. Sau khi điều chỉnh lại thân hình, hắn giẫm lên sơn hà lấy đà nhảy lên, bùng nổ ra tốc độ gần như xé rách không gian, tiếp cận Bàn Long.
Ngay khi nhận được tín hiệu từ Mạc Phàm, đám hồn cách liền nhập cuộc, một lần nữa hỗ trợ Tiểu Dạ vây khốn Bàn Long, để lộ ra lồng ngực trống trải của nó.
Mạc Phàm thừa cơ hội tung một quyền cực mạnh vào lồng ngực Bàn Long.
Phần ngực bụng của Bàn Long có không ít dấu vết vỡ vụn, vết thương kia rõ ràng mang dấu tích của Huyền Vực, bảy loại nguyên tố vẫn còn luân chuyển ở đó không cách nào tan biến. Mạc Phàm liếc mắt một cái liền biết đây chính là do vị Minh Nguyệt Thần Cơ kia gây ra.
Không thể phủ nhận, cũng nhờ vết thương này mà đến giờ Bàn Long vẫn khổ không thể tả. Mỗi khi nó triển khai những long thuật phức tạp, đều bị cơn đau đớn làm gián đoạn, cho nên trong thời gian ngắn, nó cũng không cách nào đánh bại được Tiểu Dạ.
Tà Diễm bao bọc trên nắm đấm của Mạc Phàm bùng nổ dữ dội. Mạc Phàm lúc này tựa như một Bạo Quân Ma Vương, đôi mắt bốc lên lửa xám, nghiến răng nghiến lợi, minh văn chảy dồn về cánh tay, hình thành một quả cầu lửa khổng lồ quanh nắm đấm, ngay sau đó bắn tung tóe thành một màn pháo hoa liệt diễm, hoàn toàn giống hệt cảnh tượng một quả bom nguyên tử rơi xuống, tạo thành cột khói hình nấm bốc lên.
Chỉ là, nếu bom nguyên tử nổ ở Siêu Duy Vị Diện, thì cơ bản cũng không khác gì một quả bom thông thường có phạm vi vài chục mét, bởi cấp bậc vị diện khác nhau. Mà Mạc Phàm trong trạng thái Ngân Dị Ác Ma lại phảng phất như một tồn tại cấp sử thi, một quyền của hắn tung ra có sức công phá mà mấy chục quả bom Sa Hoàng cộng lại cũng không sánh bằng.
Một trọng quyền này của Mạc Phàm, nhìn thì đơn giản, không cầu kỳ rườm rà, nhưng lại là phản phác quy chân, tinh túy thâm sâu khó lường.
Cái gì cấm chú hay không cấm chú, cái gì đế vương hay không đế vương.
Một Liệt Quyền này của Mạc Phàm nhắm thẳng vào lồng ngực Bàn Long, trông tựa như một chiêu Liệt Quyền trung giai, nhưng lại mang theo sức nặng của toàn bộ áo nghĩa cấm chú hỏa hệ tích tụ qua suốt chiều dài lịch sử. Cứ cho là Đế Vương đến đây xếp thành một hàng, thử xem một quyền này của hắn có thể đấm xuyên qua bao nhiêu cái bụng?
Liệt của ác ma, hỏa của ác ma, diễm của ác ma, vì sinh cơ của thần huyết ác ma, vì sinh cơ của hỏa tâm trùng minh, một quyền khiến không gian vỡ nát, lực lượng ngân dị tà diễm nổ tung trên lồng ngực Bàn Long. Chỉ một quyền, uy lực phất phơ đủ khiến đại dương khô cạn, vạn vạn sinh linh bị thiêu đốt.
Trong biển tà diễm màu bạc, lồng ngực của Bàn Côn Thiên Sứ Long khi bị chạm đến cũng có kết cục như bức tường kia, có thể thấy rõ nó đã hóa thành tro bụi trong khoảnh khắc năng lượng ập tới, nổ tung thành một lỗ thủng xuyên vào bên trong.
“Gào gào gào gào ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~”
Bàn Côn Thiên Sứ Long vốn đang trong trạng thái cuồng loạn, giờ đây bị quyền hỏa đánh trúng liền phát ra tiếng gào thét hoảng loạn. Vết thương càng thêm đau đớn, sóng nhiệt tà diễm lan tràn tứ phía, độc tố ác ma vô tận thấm vào tận xương tủy nó. Thậm chí, một vài lớp vảy vốn đã bị Huyền Vực làm tê liệt trước đó, nay lại bị ma diễm ở trung tâm Liệt Quyền thiêu đốt, nổ tung thành tro tàn!
Bàn Côn Thiên Sứ Long cuối cùng cũng bị đẩy lùi lại một khoảng.
Chỉ tiếc rằng, mặc dù một mảng vảy rồng đã bị vỡ vụn, nhưng muốn tiếp tục tạo thêm vết thương trên đó cũng vô cùng khó khăn, uy lực của đòn tấn công này vẫn còn thiếu rất nhiều. Mạc Phàm thấy ngân dị ma diễm của mình đang bừng bừng tràn vào bên trong, nhưng ngoài những tiếng kêu rên đột ngột như bị ong chích kiến cắn, Bàn Long cũng không có biểu hiện bị thương nghiêm trọng.
Sức sống của nó cường đại đến mức nào chứ, chỉ có vết thương trên vảy ngực do Huyền Pháp để lại mới đủ tư cách gọi là trọng thương nó, còn những đòn đánh khác, không chừng vừa đánh thủng đã tự nó khép lại.
Mạc Phàm ước lượng một phen, đầu Bàn Côn Thiên Sứ Long này trước khi bị trọng thương, thực lực ít nhất cũng phải đạt đến nửa bước Đế Hoàng cảnh.
Hô~!
Bàn Long dang rộng mười sáu cánh vỗ mạnh, tốc độ của nó cũng đáng sợ đến cực điểm, có thể thấy luồng khí lưu xung quanh nó trực tiếp hóa thành một cái phong huyệt có lực thôn phệ ngược!
Soạt một tiếng, nó đã xuất hiện trước mặt Mạc Phàm. Mạc Phàm đang phải nhanh chóng bay lên, kéo dài khoảng cách với Bàn Long. Xung quanh còn có rất nhiều vệ tinh như Tiểu Dạ, Dạ Hoàng Austin, Bạch Ngân Lonna, Tô Lộc, Lãnh Liệp Vương vây khốn, nhưng luôn cảm giác Bàn Long gần trong gang tấc, khiến Mạc Phàm không có chỗ để né tránh.
“Oành ~~~~~~~”
Thiên sứ chân long long hồn đột nhiên hóa thành tàn ảnh bay ra ngoài trong ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người. Nhận thức của Mạc Phàm bị một màn này phá vỡ, hắn chỉ kịp nhìn thấy một mảnh long hồn mờ ảo trong hư vô quét tới một trảo. Hắn chỉ kịp giơ tay lên đỡ, cả người đã như một viên thiên thạch xẹt qua không trung, bay vụt về phía đại địa xa xăm.
Ngay sau đó, long hồn trở về thân thể Bàn Long. Nó cuồng hống lên một tiếng, bay thật nhanh phá vỡ vòng vây của đám Tiểu Dạ, trực tiếp đâm vào Mạc Phàm, gần như đẩy hắn chạm đến tận cùng của vân nhai đại trận này, nhìn thấy từng tầng mây khói dày đặc như những dãy núi liên miên, che kín cả thành thị phía dưới.
Mạc Phàm bị long giác móc ngược vào cuống họng, máu tuôn như suối, khuôn mặt từ cằm trở lên bị đục một lỗ thật lớn. Nếu hắn không phải là cấp sử thi, một kích này, chắc chắn là tắt thở tại chỗ.
Wyyyy ~~~~~~~~~~~~!
Tiểu Dạ tiếp tục vung kiếm, nhân lúc Bàn Long tấn công Mạc Phàm, nó cũng chém một kiếm chặt đứt cùng lúc hai chiếc cánh sau của Bàn Côn Thiên Sứ Long, khiến nó chỉ còn lại mười bốn cánh. Long huyết màu vàng cam đổ xuống đại địa, biến mặt đất thành một dòng sông hoàng hà chảy xiết, hùng vĩ mà tráng lệ.
........................
Đề xuất Voz: Dòng đời nổi trôi