Chương 1115: Cừu Hồn Trở Lại
...............
Một kiếm sắc lẹm không thể cản phá chém xuống đôi cánh, hắc ám tràn vào gặm nhấm thiên sứ long dực. Chỉ thấy Bàn Côn Thiên Sứ Long thống khổ gào thét, đôi long đồng nổi lên tơ máu, phẫn nộ đến cực điểm nhìn chằm chằm Tiểu Dạ.
Vốn dĩ nó đã phát điên ngay từ đầu.
Nhưng thống khổ chồng chất cùng cảm xúc bị kích thích đến vỡ vụn đồng loạt hiện lên trên khuôn mặt Chân Long, khiến cho dung mạo thiên sứ của nó trông ngày một dữ tợn.
“Rống rống rống ~~~~~~~~!”
Vảy lân đỏ rực từ thân Bàn Côn Long bắn ra, mỗi một mảnh đều cường hãn tựa như Định Hải Thần Châm, có thể đâm thủng tất cả. Trong phút chốc, hơn trăm ngàn mảnh vảy bắn ra, càn quét cả một vùng thành thị rộng lớn cùng bầu trời. Ngay cả bình nguyên xa xôi cũng không thể may mắn thoát nạn, một tòa thị trấn chìm trong lầm than, toàn bộ biến thành một bình địa điêu khắc hình tổ ong.
Bàn Côn Long bức lui Tiểu Dạ cùng Austin, nhưng hai chiếc thiên sứ long dực vẫn không cách nào phục hồi. Trên lưng nó chỉ còn lại mười bốn chiếc cánh, mỗi chiếc đều nhuốm máu tươi của chính mình, kể cả lớp hồng lân óng ánh cũng bị tắm trong máu.
Lonna thiện tâm liếc nhìn thành thị phía sau, đã cháy thành một mảnh tro tàn.
Nàng lại lướt qua sơn nguyên phía trước, cũng đã triệt để biến thành phế tích liên miên. Hai chiếc cánh bị bẻ gãy, máu và lông vũ của Bàn Côn Thiên Sứ Long, thứ kiêu ngạo nhất của nó, tuôn đổ xuống tạo thành một dòng sông máu tựa thác nước dài hàng chục cây số, chôn sống hàng vạn sinh linh...
Lonna có chút không hiểu, tính khí bạo lực này của Bàn Côn Thiên Sứ Long rốt cuộc từ đâu mà có? Nhìn qua thì giống như muốn thanh trừng kẻ xâm phạm, báo thù cho đại tộc bị tàn sát. Nhưng trên núi Lãnh Hà vốn dĩ chỉ có một mình nó là Chân Long, làm gì có cái gọi là đồng tộc. Liệt Diễm Thiên Linh kia tuyệt đối không có quan hệ huyết mạch gì với nó cả.
Hơn nữa, đôi mắt phẫn nộ co giật, vừa uất ức vừa sợ hãi kia của Bàn Côn Long, đã khiến nó mất đi sự bình tĩnh và lý trí vốn có suốt hàng chục vạn năm. Toàn bộ tâm trí lúc này chỉ còn lại sự diệt tuyệt, thẳng tay lạm sát tất cả sinh linh trong tầm mắt, không riêng gì Mạc Phàm.
Hống! ! ! ! ! ! !
Bàn Côn Thiên Sứ Long dùng trảo tóm lấy lồng ngực Mạc Phàm, lao vút xuống long giang rồi ném hắn vào đó, đồng thời nhanh tay chụp lấy hai mảnh Thiên Sứ chi dực của mình.
Một mảnh trời hồng sắc xuất hiện trên đỉnh đầu Mạc Phàm. Bàn Côn Thiên Sứ Long nắm hai mảnh cánh đã gãy, hào quang của chúng còn to lớn và thần thánh hơn cả Phương Thiên Họa Kích, xuyên thẳng xuống.
Oanh~!
Chiến kích khổng lồ làm từ thiên sứ dực đè lên ngực Mạc Phàm. Nếu không phải Tô Lộc phản ứng nhanh, đánh vào bên hông Mạc Phàm đẩy hắn lệch khỏi quỹ đạo, có lẽ hắn đã bị xuyên tim. Mặc dù ở cấp độ sử thi, xuyên tim không đồng nghĩa với cái chết, nhưng chắc chắn hắn sẽ suy yếu trầm trọng, khiến trận chiến này rơi vào thế hạ phong, định sẵn tàn cuộc.
Tiếng nổ vang trời, cả thanh chiến kích đâm xuyên qua một mảng đại lục, ghim Mạc Phàm vào đáy biển sâu thẳm bên dưới.
Mạc Phàm bị đánh rơi xuống lòng sông tiên huyết của Chân Long, lồng ngực phải gánh chịu cảm giác bị từng tia long tức phá hoại. Hắn đau đớn như muốn chết, thống khổ đến mức gân xanh nổi đầy mặt.
Nhưng cảnh tượng khắc sâu như vậy, không có nghĩa là hắn sẽ chịu chết buông xuôi.
Mạc Phàm nghiến răng nghiến lợi, hai tay cường hãn nắm lấy hai mảnh vỡ thiên sứ long dực, bứt ra khỏi người, mặc cho thần huyết trên người theo đó tuôn trào như suối, hòa vào dòng sông máu rồng.
Máu của Bàn Côn Long như thánh quang có thể tịnh hóa vạn vật, đối với vạn vật, đặc biệt là hắc ám thuộc tính, tự nhiên sẽ là một loại ức chế mãnh liệt nhất.
Nhưng dường như tình trạng này lại chừa Mạc Phàm ra, hắn không chút nào bị máu của Bàn Côn Long ảnh hưởng. Trong xương tủy hắn, bản chất vẫn là một ác ma đến từ vực sâu hắc ám. Ác ma ngân diễm từ trong huyết dịch sinh ra, lấy máu làm vật cháy, ngọn viêm tà tính lẫm liệt biến đôi mắt hắn thành một cặp ma đồng có thể dung xuyên linh hồn, bày ra cuồng thái của một vị Tà Thần Ngân Dị Ác Ma đã vô cùng thành thục.
“Thiêu đốt đi!”
Huyết chi long giang, giang chi phệ huyết, huyết độc thôn độc, độc chi ngân diễm.
Trùng Minh Tà Diễm của Mạc Phàm ngoại trừ là thánh chủng của hỏa tâm, ở một phương diện nào đó còn có thể coi là thánh chủng của thần huyết.
Máu của Mạc Phàm li ti tràn ra, nuốt chửng máu của Bàn Côn Thiên Sứ Long.
Rõ ràng một trong số hàng chục thiên chủng bị dung hợp có một thiên chủng sở hữu lĩnh vực của Kim Tinh Hỏa Long chân long. Cứ việc Kim Tinh Hỏa Long kia không so được với Bàn Côn Long, nhưng ít nhiều cũng có một phần gen Chân Long Hỏa Long, trợ giúp tăng nhanh đáng kể tốc độ đồng hóa thần huyết.
Cấm giới gặp độc sinh diễm! ! !
Máu từ lúc nào đã trở thành chất xúc tác bùng cháy, huống chi là máu rồng, máu của lửa giận, của sự phẫn nộ cực đoan từ Bàn Côn Long.
Cấm giới gặp viêm tái sinh! ! !
Quá trình sinh sôi này mang đến một lần sáng tạo mới, mang đến vô hạn hỏa tinh khiết, mang đến cho Mạc Phàm một lần tẩy lễ và cải tạo da thịt hung hãn. Trên lồng ngực, hai vết thương xuyên thấu, trên cuống họng, lỗ thủng móc ngược xuyên cằm, tất cả những vết thương trông thấy mà giật mình lại trong nháy mắt hóa thành một đoàn tà diễm, huyết hỏa lướt qua, tất cả vết thương nóng rực dần dần khép lại.
Giống như được Thiên Thần quyến luyến, ngay tại thời điểm hắn sắp bước vào Quỷ Môn quan, thần huyết đồng hóa máu rồng, độc hỏa bừng lên như ngọn đuốc ngân diễm nổ nát Quỷ Môn quan, tâm tình này làm sao có thể diễn tả bằng lời.
Đương nhiên, không cần lý giải Mạc Phàm cũng minh bạch, quá trình này vẫn sẽ có điểm kết thúc, không phải vĩnh viễn, không thể muốn tái lập bao nhiêu lần cũng được. Nó sẽ tiêu hao sinh mệnh lực, sẽ làm hao mòn hào quang hỏa tâm, sẽ có ngưỡng giới hạn.
Điểm này cần hắn phải cẩn thận chú ý.
“Lãnh Tước, không cần chờ đợi ổn định nữa, ra giúp ta một tay.” Mạc Phàm nói, ngữ khí mang theo tà lực cổ xưa.
Còn nhớ trong tiêu thạch mật thất ở Hàn Hải Đô Thành, khi Mạc Phàm tĩnh tu dưới trận pháp của Nhàn Nhàn, lúc hắn tỉnh dậy, khóe miệng lập tức mang theo ý cười, vu vơ nói rằng chính mình đã một lần nữa quay về thời kỳ vô địch. (chương 1106)
Ân, đó không phải nói chơi, cũng không phải cười cho có lệ.
Mà thực sự là nụ cười chân thật theo đúng nghĩa đen, quay về quá khứ oai phong lẫm liệt, thiên hạ vô địch. Một tin tốt ngoài ý muốn, một át chủ bài bất ngờ.
Át chủ bài này, không phải là ma pháp quay lại, mà chính là thần hồn Lãnh Tước đã âm thầm tỉnh giấc, kẻ nắm giữ nguyện lực ác hồn của Tà Thần đã trở về.
“Tuân mệnh, chủ thượng.” Trên mặt Lãnh Tước lập tức lộ ra vẻ tiếu dung ác độc đặc thù.
Suốt một thời gian dài yên ắng không có động tĩnh gì lớn lao, kỳ thực là vì Lãnh Tước đang trong quá trình ổn định căn cơ sau khi được Mạc Phàm cung cấp tài nguyên để hấp thụ. Nhưng giờ khắc này, tạm thời phải gác lại công việc dang dở, thoải mái bước ra ngoài hít thở không khí, luyện tập một trận.
Kinh lịch, cũng là một cách tốt nhất để củng cố sở trường của mình.
Thử nghiệm trình độ của Ngân Dị Ác Ma so với cấp sử thi chân chính cao tới đâu thì đã thử xong.
Lĩnh hội năng lực của Trùng Minh Tà Diễm làm được gì thì cũng đã lĩnh hội rồi.
Còn đưa mặt ra cho người ta đánh nữa, thật sự rất không ổn.
Vẫn là Cừu Hồn trở lại, quy về thân chủ đi thôi.
Dạng này mới khiến Mạc Phàm cảm nhận được phần nào đó cảm xúc mãnh liệt, cái cảm giác chí cao vô thượng, tự tại không thể xâm phạm của một vị Tà Thần giáng lâm.
Ong ong ong ~~! !
Đột nhiên, đang cùng Tiểu Dạ đại chiến trăm hiệp, Bàn Côn Thiên Sứ Long giống như cảm nhận được điều gì đó, từ sâu trong vực thẳm long giang có một cỗ lực lượng cực hạn trỗi dậy.
Ánh mắt Tô Lộc hiện lên một tia ý vị, lộ ra nụ cười nửa vời, thâm thúy nói: “Chủ thượng dùng vương bài rồi, chúng ta cũng lên thôi.”
Oanh~!
Long giang biển lửa tách ra hai bên, giống như bị một vĩ lực đẩy ra, hình thành hai thác nước khổng lồ. Mạc Phàm nhún người một cái đã phi thăng lên.
Ác ma ngân diễm phóng lên trời, liệt diễm màu xám thẫm nhuộm trời đêm thành một cõi Minh Giới thê lương. Màu bạc mộc mạc khô khốc buông xuống thế gian, trong lúc nhất thời cả hồn sơn đều nóng rực bốc cháy. Lãnh Tước không phải là phụ thể, mà hóa thành lưu tinh tăng phúc, che kín bầu trời như từng viên ngân tinh cuồng diễm rơi vào thần ảnh sau lưng Mạc Phàm.
Thật giống như một chiếc Tinh Tú Lăng Tuyệt Phi Phong khoác lên người, Mạc Phàm sắm vai một Bạo Quân Ma Thần. Sau lưng, phi phong trải dài hàng trăm, hàng ngàn mét, mỹ hảo không kém ngân hà, bên trên có tà diễm nồng đậm cùng vạn oan hồn tín ngưỡng gào thét trong đêm đen, kích thích sóng nhiệt phẫn nộ đánh tới.
Mỗi một lần phi phong nhấp nhô trong gió, đều cuốn lên hỏa thao mênh mông, cuồn cuộn lay động đất trời.
“Đến đây!” Mạc Phàm quát lớn.
Giả như trong đêm tối xẹt qua một đạo lưu tinh hỏa mang chói lóa mà tràn ngập hơi thở hủy diệt, đó nhất định là Huyết Hoa Quyền của Mạc Phàm, kinh khủng, dạt dào, dồn dập, chứa cả bầu trời huyết hỏa hoa lệ! ! !
Huyết Hoa Quyền! ! ! ! !
..................................
✺ Vozer — Cộng đồng dịch VN ✺
Đề xuất Đô Thị: Cực Phẩm Thấu Thị