Chương 112: Chỉ mới bắt đầu

“Ra vậy, thế giới đã thay đổi rất nhiều trong thời gian qua, ta cho ngươi xem chút này.” Bee thân thiện nói.

Hắn không chần chừ, lấy ra một chiếc điện thoại di động hiện đại, truy cập vào kho thông tin khổng lồ trên mạng, lướt lướt chọn lọc rồi đưa cho Mạc Phàm xem.

“Đó là một đại dịch, bắt nguồn từ Trung Quốc của các ngươi, tại thành phố Tam Dương Thị!” Bee nói.

Cuối xuân đầu hạ năm nay, một loại khuẩn trùng không rõ nguồn gốc đã xuất hiện, có khả năng tấn công vào hệ hô hấp của con người, đặc biệt là phổi.

Nó bài tiết ra một lượng lớn dịch nhầy bám vào thành phổi, nhưng kỳ lạ là da dẻ người bệnh không có mùi bất thường. Khuẩn trùng từ trong cơ thể người bệnh thông qua dịch tiết lại nhanh chóng tái tạo vòng đời trên một vật chủ khác.

Điều đáng sợ chính là, cơ thể nạn nhân sẽ sản sinh ra nhiều túi dịch nhầy. Những túi này hoặc sẽ trực tiếp làm vỡ phổi ngay trên thi thể, hoặc sẽ từ từ nuốt trọn huyết dịch cho đến khi cơ thể khô héo lại. Vì vậy, triệu chứng thông thường có thể sốt hoặc không, nhưng cảm giác khó thở và trời đất quay cuồng thì cực kỳ đáng sợ.

Dịch bệnh lần đầu tiên bùng phát ở Phượng Hoàng cổ trấn, thời gian tử vong kéo dài trong vòng 10 ngày, và thường xảy ra nhất vào ngày thứ 10. Đặc tính và tốc độ lây lan của nó chỉ có thể được hình dung bằng hai từ “kinh hoàng”. Chỉ trong vòng nửa tháng sau đó, toàn bộ Trung Quốc, dù đã được báo động từ rất sớm, vẫn không kịp phòng bị, hàng trăm ngàn người đã thiệt mạng.

Một trận dịch bệnh quy mô như thế không sớm thì muộn cũng sẽ tràn ra khỏi biên giới. Không ngoài dự đoán, vài ngày sau, lần lượt Nhật Bản, Đức, Ý, Anh, Pháp, Hoa Kỳ đều công bố tình trạng khẩn cấp. Cuối cùng, nó bùng phát trên toàn thế giới. Theo đó, các tuyến thương mại đường biển, hàng không ngay lập tức bị đình chỉ, không còn nơi nào là khu vực thương mại toàn cầu nữa.

Khắp các nẻo đường, đâu đâu cũng thấy cảnh người dân lăn lóc, cào cấu cơ thể mình vì não bộ không kiểm soát được cơn đau đầu. Có người ho khản đặc, có người sốt cao, một số ít thì ôm cổ cố gắng rướn người lên để thở.

Đừng nói người thường, ngay cả Ma Pháp Sư chuyên nghiệp, cường giả Cao Giai, Siêu Giai trong danh sách nạn nhân cũng ngày một dài thêm. Ở Anh quốc xa xôi thậm chí còn ghi nhận trường hợp một lão pháp sư Cấm Chú lớn tuổi qua đời do đại dịch.

Thảm họa này đã giáng một đòn chí mạng xuống phương Tây, giăng lên một đám mây chết chóc, cướp đi sinh mạng của hàng triệu người, không chừa một ai.

May mắn thay, trí tuệ của nhân loại đã giúp họ định vị, khoanh vùng được bệnh nhân, và cuối cùng đã chiến thắng dịch bệnh.

Mạc Phàm đọc xong đoạn tin tức này, trong lòng dâng lên một trận bần thần, biến cố xảy ra trong thời gian qua thực sự quá thê thảm. Lòng hắn trĩu nặng, và trong giờ phút ấy, Mạc Phàm lại không ngừng nghĩ đến người thân, bạn bè. Hắn thực sự lo lắng cho họ.

Vợ hắn, Mục Ninh Tuyết, cơ thể được tẩm bổ kỹ lưỡng, lại có Huyết Mạch Băng Thể bảo hộ, đến cả thuộc tính xâm lược ở Nam Cực Chi Địa còn chẳng làm gì được nàng, thì chắc chắn loại khuẩn trùng này cũng không có khả năng gây hại.

Về phần Diệp Tâm Hạ, sau sự kiện Hắc Giáo Đình ở Athens, cả quốc gia của nàng đã quyết tâm chấn chỉnh, sớm đóng cửa giao thương với bên ngoài, nên khẳng định không ghi nhận ca nhiễm nào. Càng tốt hơn là hắn nhận được tin cha nàng từ lâu cũng đã ở tại Thần Miếu.

Nhắc tới Asha Corea, Mạc Phàm càng tự tin hơn. Nàng vốn là kịch độc trong thiên hạ, ngay cả hắn nhiều lúc cũng cảm thấy không thắng nổi. E rằng nếu nàng không muốn chết, dù cho Hắc Ám Vương dưới kia cũng chẳng có cách nào giết được nàng.

Trong đám bạn, Mục Bạch sở hữu thần lực do Hắc Ám Vương ban tặng, một Liệp Sát Giả từ địa ngục không có lý nào lại chết vì bệnh tật được.

Cuối cùng, người hắn lo lắng nhất là đám người Linh Linh, Mục Nô Kiều và Triệu Mãn Duyên. Đặc biệt là Triệu Mãn Duyên, cái tên này có lối sống vốn rất không lành mạnh, rất có khả năng đã chết mất rồi cũng nên.

“Nhân loại đối với thế giới này quả thực quá nhỏ bé, tư tưởng cũng chỉ lo sợ trước yêu ma xâm lấn. Đối với bệnh dịch, thái độ chưa từng có sự phòng bị. Nhưng thôi, cuối cùng cũng đã dừng lại rồi.” Mạc Phàm nói, vẻ mặt lộ rõ sự bất an khó tả.

“Ồ, huynh đệ, chúng ta chưa từng chiến thắng!” Bee đột nhiên đặt ly rượu xuống, nói.

“Lẽ nào dịch bệnh vẫn còn lây lan, chưa chấm dứt?” Mạc Phàm có chút khó hiểu.

“Đúng là đã chấm dứt. Nhưng ngược lại, chúng ta đang giết hại lẫn nhau, ngươi không thấy vậy sao?” Bee thẳng thắn đưa ra quan điểm của mình.

“Giết hại lẫn nhau?” Mạc Phàm cũng dừng miếng thịt nai hảo hạng đang gắp, buột miệng hỏi.

“Lucifer huynh đệ, trong bài báo ngươi vừa đọc, có phải là không hề đề cập đến việc đã tìm ra phương thuốc đặc trị không?” Bee thở dài nói.

“Phải!! A…”

Mạc Phàm lập tức hiểu ra vấn đề cốt lõi nhất, nói: “Ý của ngươi là những người bị bệnh đều đã chết hết?”

“Kết giới ngoài thành kia rõ ràng không phải được xây dựng để bảo vệ người dân, mà là để nhốt họ lại, mặc cho họ chết dần chết mòn!” Bee chậm rãi nói.

“…”

Khu kết giới này… Haiz, ra là vậy, cũng chẳng muốn nói thêm nữa.

Rơi vào trầm tư, lam quang trong mắt hắn bắt đầu biến đổi. Mạc Phàm nhớ rất rõ lăng viên hoa ở thành Tây Hải, nhớ đến từng đám trẻ với khuôn mặt nhợt nhạt đang quỳ lạy. Ấn tượng này đã khắc sâu trong tâm trí hắn, e rằng sẽ không dễ dàng quên được.

Bee nhìn thoáng qua Mạc Phàm rồi tiếp tục nói: “Ích kỷ vốn là bản tính của con người. Vào thời điểm mấu chốt, bảo vệ chính mình mới không phải chịu thiệt.”

Nghe những lời này, Mạc Phàm có chút không thoải mái, thậm chí còn nảy sinh một tia ác niệm mãnh liệt đối với Bee.

“Có vẻ ngươi đã hiểu lầm rồi, Lucifer. Lời ta vừa nói là trích từ Kinh Thánh Phản Tự. Người dân châu Âu chúng ta ai cũng có tín ngưỡng riêng, đó là môn học bắt buộc.” Bee bình thản giải thích.

Là Kinh Thánh Phản Tự… bảo sao nghe quen thuộc như vậy, cái giọng điệu này, hóa ra có thể xem như rất giống với một trường phái nào đó của Thánh Thành. Sắc mặt Mạc Phàm mới dần giãn ra.

“Không có gì, tự nhiên ngươi làm ta nhớ đến mấy gã đáng nguyền rủa thôi. Ai làm người đó chịu, vẫn nên tìm ra hung thủ trước đã.” Mạc Phàm nói.

“Những cánh đồng vắng bóng nông dân, những thị trấn không còn người mua bán, và một thế hệ bị hủy diệt ngay từ khi còn trẻ. Những điều đó đã làm thay đổi nhân khẩu học cuối thời cổ đại, gây ra những tổn hại nghiêm trọng cho đại lục. Hầu hết đều do lòng tham của con người mà ra. Giáp sĩ La Mã, chiến binh Hy Lạp, quân đội Ba Tư, kỵ sĩ Mông Cổ, quá khứ tranh đoạt lẫn nhau, trận chiến nào không nhuốm máu, trận chiến nào không để lại vết sẹo hủy diệt cho vị diện này?” Bee một lần nữa khẳng định quan điểm của mình.

Sách cổ ghi chép thì vẫn là sách cổ ghi chép…

Chiến tranh, bất luận là giữa con người với yêu ma hay giữa con người với nhau, chỉ cần nhắc tới hai chữ này là ngay lập tức có thể liên tưởng đến hai chữ khác: ‘Tàn khốc’.

Yêu ma và nhân loại song song tồn tại. Hai chủng loài như tương sinh tương khắc, cùng nhau phát triển mà cũng không ngừng đấu đá, với một tham vọng duy nhất là trở thành bá chủ của tinh cầu này.

Nhưng trong thời kỳ yêu ma tạm thời yên vị với đế quốc và cương thổ của mình, âm thầm sinh sôi mạnh mẽ, thì loài người lại tự xung đột với nhau bằng những cuộc chiến máu chảy thành sông, thây chất đầy đồng. Thật giống như con người đang cố tự làm mình suy yếu đi vậy.

Những lời này có phần chí lý, khó mà bắt bẻ được. Nhưng Mạc Phàm nào có để tâm, hắn cứ thế gió cuốn mây tan, xử lý sạch sành sanh đống thịt trên bàn.

Việc này, xưa nay hắn không bận tâm!!!

“Món bít tết Kim Ngưu này tuyệt thật. Mềm, thơm nức, cay xé lưỡi, lại còn đặc biệt ngon, đúng là mỹ vị! Bee, ngươi thật biết ăn, trong thế giới của ta, về khoản này xem như ta bái phục ngươi nhất!” Mạc Phàm lờ đi những vấn đề quá nhiều triết lý, chuyển chủ đề sang chuyện ăn uống.

Bee liếc nhìn hắn một cái, rồi cũng nhanh chóng thở dài, cười nói: “Chúng ta thi ăn uống, có thể coi như hòa. Ngươi quả thực ăn tốt hơn ta tưởng!”

Ăn no, rượu ngon, có bạn hiền tâm sự, các đĩa thức ăn đều được dọn sạch sẽ, nhìn chung đều để lại cho người ta một tâm trạng vô cùng phấn chấn.

Cả hai người đều thuộc tuýp người thích kết giao bằng hữu, không bàn về tuổi tác nhưng xét về ngoại hình cũng không quá cách biệt, liền trao đổi số điện thoại.

“Đa tạ khoản đãi, có cơ hội lại cùng nhau uống!” Mạc Phàm hài lòng đứng dậy rời đi.

“Khoan đã, sao ngươi không đợi thanh toán?” Bee chớp chớp mắt hỏi.

“Ngươi nói ngươi mời ta, sao lại bắt ta thanh toán?” Mạc Phàm hơi kinh ngạc.

Bee trầm giọng, ngượng ngùng nói: “Huynh đệ, ta đồng ý là người mời ngươi, nhưng ban nãy ngươi cũng thấy đấy, ta vội đưa ngươi ra khỏi khách sạn nên quên béng mất ví tiền. Hay là ngươi cho ta mượn lần này?”

Khóe miệng Mạc Phàm giật giật, chán chường nói: “Ta thấy hay là sau hôm nay chúng ta đừng liên lạc nữa. Cũng may ta có cầm theo cái thẻ lừa được của vợ…”

Đó là một chiếc thẻ tín dụng màu đỏ, loại được phát hành với số lượng cực kỳ có hạn, chỉ dành cho khách VIP của ngân hàng. Trên thẻ ngoài tên chủ thẻ, còn in thêm một dòng ký nhận. Lướt qua tầm mắt, Bee nhìn thấy dòng chữ “Phàm Tuyết”.

“Lucifer, vợ của ngươi đến từ Phàm Tuyết Sơn à?” Bee sửng sốt hỏi.

“Phải, là Phàm Tuyết Sơn.” Mạc Phàm mặt mày sa sầm, không vui vẻ gì đáp lại.

“Ngươi xem ngay cái này đi!” Bee nắm lấy tay Mạc Phàm, kéo hắn xoay người lại, rồi giơ màn hình điện thoại lên. Trên màn hình, nổi bật là hình ảnh một tòa tháp khổng lồ đang bị đóng băng, phía trên một chút là tiêu đề: “Phàm Tuyết Sơn, kết thành từ băng”.

“Có phải là vợ ngươi….” Bee định nói thêm gì đó.

Chỉ là trước mắt hắn, từ lúc nào chỉ còn lại một tinh lạc đồ hình bát giác màu trắng đang không ngừng lóe sáng. Không một hơi thở, không một dấu vết, không ai có thể nhận ra người vừa biến mất là ai.

“Thưa quý khách, chúng tôi trả lại thẻ cho ngài…” Người phục vụ đi ra trả lại thẻ sau khi thanh toán xong.

“Cứ đặt xuống đây đi, ta giữ tạm cho cậu ấy!” Bee nói.

Phàm Tuyết Sơn sao…

“Vội vàng như vậy, làm sao ta kịp nói phần quan trọng nhất đây? Đại dịch chỉ mới bắt đầu thôi, Mạc Phàm à…”

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Tại Tu Tiên Giới Siêu Nghiêm Túc Dời Gạch
BÌNH LUẬN