Chương 113: Con Mắt Không Gian (Thượng)

Trời quang se lạnh, vầng dương bị mây mù che khuất, không một tia nắng lọt qua. Những đám mây cô quạnh tụ lại thành một khối khổng lồ không thấy điểm cuối, tựa như sương trời ngưng đọng, tạo thành một tòa cung điện lơ lửng giữa không trung.

Bên dưới tầng mây chập chùng ấy, một pháo đài băng bích khổng lồ cao ngàn thước sừng sững đâm thẳng lên trời, ẩn hiện mờ ảo. Bề mặt pháo đài là một khối tuyết trắng khảm nạm, lấp lánh như ánh sao đêm chiếu rọi đỉnh thiên sơn, tạo thành vô số dải cầu vồng nhàn nhạt.

Những ngày qua, rất nhiều nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp đã chụp lại được khung cảnh kỳ vĩ này. Họ đăng tải lên các diễn đàn, các trang tin tức lớn nhỏ, chia sẻ rộng rãi trên mọi mặt trận và đặt cho nó một cái tên vô cùng nghệ thuật: Băng Tích Tháp. Nhưng với người dân địa phương, họ gọi nó bằng một cái tên đơn giản và quen thuộc hơn: Ninh Bàn.

Phàm Tuyết Sơn chia làm hai nửa thái cực. Nửa bên ngoài là cuộc sống thịnh vượng, nào là phơi lưới đánh cá, giao thương, vận tải, dân cư hoạt động tấp nập. Nửa còn lại, trung tâm của Ninh Bàn Tháp, lại bị bao phủ bởi vực băng vĩnh cửu, là một khung cảnh quạnh hiu đúng nghĩa, chìm trong âm lãnh không một tia sinh khí.

Điều đáng sợ nhất của vực băng không phải là sức mạnh đóng băng của nó, mà là phạm vi khuếch tán. Một màu xanh lam mênh mông vô tận bao trùm một vùng đất rộng lớn, biến hàng chục cây số vuông thành một dòng sông băng. Trên bề mặt sông băng ấy, có vài chiếc ô tô bị đông cứng, vài vườn hoa phủ tuyết lam, có những vết nứt gãy chập chùng, và cả những nhũ đá băng rủ xuống từ vách đá.

Đối với người khác, đây là một khu vực ma quỷ vĩnh viễn cướp đi thân xác và sinh mệnh. Không có hơi ấm, không có huyết khí sôi trào để duy trì sự sống, nói thẳng ra, đây chính là địa ngục. Thế nhưng trong mắt hắn, chẳng hiểu vì sao, chỉ khi ở nơi này, huyết mạch trong người mới dần ổn định, tinh thần cũng bớt chấn động. Cảm giác này tựa như tìm về chốn thân thuộc, là nơi duy nhất khiến trái tim hắn có thể bình yên đập trở lại.

“Vù vù vù ~~~~~”

Tuyết sa bị gió thổi tung, không gian xung quanh bỗng chốc chẳng còn nhìn thấy gì. Trong bóng tối không một tia sáng, cũng chẳng có chút cực quang nào, ngoại trừ tuyết sa phủ kín bên trong Ninh Bàn Tháp, chỉ có từng điểm sáng trong suốt lần lượt hiện lên. Ban đầu là một điểm, rồi hai điểm, cho đến khi chúng liên kết thành một pháp trận bát giác hùng vĩ, không ngừng khuếch đại.

Truyền Tống Trận lóe sáng, hóa thành một cột quang trụ khổng lồ bên trong tòa tháp.

Gió xoáy gầm gào, nhưng trên mặt đất màu xanh, cát sỏi và bụi bặm vốn đã bị đông cứng vĩnh viễn không hề lay động. Thế nhưng, mặt đất nứt ra, các lớp băng tách khỏi nhau, bị gió cuốn lên, xoay tròn thành hình dáng một thân thể cao ngạo. Trong cơn gió ẩn chứa hơi thở cuộn trào, mang theo cả sự oán giận và trách móc. Mà phần lớn sự trách móc ấy, lại đến từ chính nội tâm của hắn.

Người đó, chính là Mạc Phàm!

Một thân một mình đặt chân lên đại sảnh của tòa tháp chọc trời, trước mặt hắn là vô số nhũ đá băng giá, là hầm băng, là thang tuyết, trải dài vô tận chẳng thấy điểm cuối. Và ở đó, sừng sững hiện ra không biết bao nhiêu pho tượng đồng xanh, đủ mọi tư thế, đủ mọi biểu cảm lầm than, la liệt khắp nơi.

Không chỉ khi quan sát từ cảng biển bên ngoài, mà ngay cả bầu trời xanh phía trên dường như cũng đã bị đóng băng. Bất luận gió thổi mạnh thế nào, những đám mây hình pháo đài kia cũng không hề thay đổi, lặng lẽ trơ trọi như những cảnh vật, những bút tích bên trong. Chúng phảng phất đã biến thành một phần của pháo đài sông băng thực sự.

Chỉ là hắn không quan tâm nhiều đến thế. Ánh mắt hắn, thủy chung chỉ hướng về một nơi nổi bật nhất. Đôi chân hắn, kiên định bước theo một con đường duy nhất.

Nơi đó, Tuyết Nữ buông thõng hai tay, hóa thành một pho tượng băng mang quang ảnh bạch lam tuyệt đẹp. Trên vai nàng, một thân ảnh thánh thú mũm mĩm thu nhỏ lại đang buồn bã nép vào, vừa muốn được cưng nựng, lại vừa đìu hiu không nỡ rời xa.

Trong thoáng chốc, hắn hiểu được khi nàng tự thân phóng thích ra loại sức mạnh này, nàng đã bất đắc dĩ đến nhường nào, đã phải khổ tâm lựa chọn ra sao. Lẽ ra tất cả những pho tượng nhân loại này, đông nghịt như một đội quân vạn người, đều đã phải chết. Lẽ ra nàng không cần phải làm vậy…

“Ích kỷ vốn là bản tính của con người, lúc mấu chốt phải bảo vệ chính mình, như vậy mới không chịu thiệt…”

Mạc Phàm đột nhiên nhớ lại lời Bee từng nói.

Ích kỷ sao?

Nhưng tình huống này, chẳng phải là một ngoại lệ hiếm hoi hay sao?

Bước vào khu vực trung tâm của Ninh Bàn, trong lòng hắn không tự chủ được dâng lên một cảm giác tự hào. Giá trị nhân văn cao đẹp ấy đang hiện hữu ngay tại nơi cao nhất, nơi thân ảnh kia đã nhuộm băng đôi tay mình để bảo vệ mọi người, không một chút tư lợi cá nhân.

Đây là người con gái hắn yêu.

Nàng, chính là Mục Ninh Tuyết!

May mắn thay, Mạc Phàm lập tức cảm nhận được tâm mạch yếu ớt của nàng vẫn đang duy trì, thậm chí, từ tất cả mọi người ở đây cũng đồng loạt lóe lên những tia hơi ấm đặc trưng.

Bản thân Mục Ninh Tuyết thuộc tính Băng Tuyết, nàng là Thiên Sinh Băng Thể, nên cảm thụ đương nhiên là mãnh liệt nhất. Hoàn cảnh kết tinh ngưng đọng này có nhiệt độ cực thấp, tuyệt đối dưới -100 độ C, thấp đến mức xâm lấn cực hạn. Ngay cả khí lạnh len lỏi ra bên ngoài cũng không có mấy cường giả đủ khả năng xông vào.

Mạc Phàm sở hữu Ác Ma Huyết Mạch, lại có Thánh Hỏa Chu Tước tồn tại bên trong, nên mới miễn cưỡng không bị hóa thành tượng băng. Nhưng những người còn lại thì khác, phần lớn họ thậm chí còn không phải là pháp sư, vậy mà hắn lại ngửi được một tia tâm hỏa nguyên bản nào đó đang tồn tại rõ rệt, tựa như thánh viêm sinh ra giữa băng tuyết.

Tâm trí có chút hỗn loạn, hắn vội vàng tập trung chú ý vào điểm này. Hơn 10.000 pho tượng được nối với nhau bằng một sợi dây sương băng, tất cả đều quy tụ về hai bàn tay của Mục Ninh Tuyết.

Chẳng lẽ nàng đã thức tỉnh Hỏa hệ? Lại còn có thể tạo ra sự liên kết đồng thuận đến vậy sao?

Giống như Dung Hợp Pháp Môn, nhưng không phải, bản chất vẫn là tách rời.

Băng và Hỏa vốn là hai phạm trù bài xích cực mạnh, nói chúng đồng điệu dung hợp là điều không thể. Lucifer có lẽ là nhân vật hiếm hoi có thể đưa cả hai hệ hủy diệt này cùng tồn tại ở cảnh giới cực hạn. Nhưng ai biết được, Mạc Phàm tin rằng với ngàn năm tồn tại, giới hạn của hắn ta ắt hẳn đã phi thường. Ngược lại, Mục Ninh Tuyết từng nói hệ thứ năm của nàng thức tỉnh ở Vĩnh Dạ là Hỗn Độn, vậy chắc chắn không thể nào tồn tại Hỏa hệ được.

Việc đó đợi nàng tỉnh lại giải thích cũng chưa muộn. Mạc Phàm nở một nụ cười dịu dàng, tiến tới, đưa tay sờ lên gương mặt hình hài Tuyết Nữ, cất giọng trầm ấm:

“Là lỗi của ta, để nàng phải khổ tâm rồi…”

Nàng chắc chắn đã có tính toán. Thời điểm thế giới chưa có thuốc giải, việc hóa băng rõ ràng là để cho nhân loại có thời gian nghiên cứu, chờ đợi đến ngày tìm ra cách hóa giải. Mục Ninh Tuyết cố ý khống chế sức mạnh Băng của mình, đưa Ninh Bàn Tháp vào kỷ băng hà. Nhiệt độ không những không tăng lên mà còn có dấu hiệu giảm xuống mỗi ngày, chính là để lại lời gợi ý sâu sắc nhất cho đồng đội.

Không một ai có thể vào đây uy hiếp. Người cứu được nàng hẳn chỉ có Mạc Phàm, trên thế giới này chỉ có hắn được phép cứu nàng. Nếu hắn chết, nếu hắn không trở lại, thì nơi đây cũng xem như là tận thế, là nơi chôn giấu tri âm của nàng.

Hơi thở nóng rực bắt đầu trở nên nồng đậm hơn.

Mạc Phàm lập tức vận niệm, điều khiển hỏa diễm bao bọc lấy cơ thể nàng, từ những tia lửa nhỏ bé ban đầu, cho đến khi ào ạt len lỏi vào từng thớ băng bền vững.

“Tách tách, tách tách ~~~~”

Băng tan ra, rồi lại tiếp tục tan. Mỗi một tia nhiệt hỏa triệt tiêu lớp băng trên người Mục Ninh Tuyết, những giọt nước ấm nhiễu xuống mặt đất. Kỳ dị là, nước ấm vừa chạm vào sàn băng, lập tức đông lại thành hoa băng, minh chứng cho nhiệt độ khủng khiếp nơi đây.

“Khốn nạn…” Mạc Phàm đột nhiên buông lời cay độc.

Hắn nhận ra một loại vật chất độc hại mang mùi cúc tằm đang thẩm thấu cực nhanh vào bên trong những khối băng kết tinh. Vô tình vận dụng ý niệm, đôi mắt Mạc Phàm lóe lên lam quang, nhìn thấy rõ ràng dải sông băng bên ngoài đang điên cuồng bị nhuộm thành màu xanh lục. Dù ở rất xa, nhưng với tần suất xâm lấn không ngừng như vậy, chẳng mấy chốc nó có thể len lỏi đến từng pho tượng băng bên trong. Thể trạng của Mục Ninh Tuyết vốn đã phi thường yếu kém, nếu nhiễm phải loại độc tính này, hậu quả thật khó mà lường được.

Băng mạch vốn không thể tùy tiện xâm phạm, nhưng độc dược thế gian cũng chưa từng có ràng buộc. Hắn không giỏi nghiên cứu về lĩnh vực này, nhưng trí nhớ vẫn còn tốt, đã từng nghe Mục Bạch nói qua nhiều lần. Trăm ngàn hương thảo sẽ có trăm ngàn độc thảo, chúng biến hóa muôn hình vạn trạng, không có một cách thức cố định nào để ngăn cản.

Độc tính không chỉ bắt nguồn từ yêu ma, mà đôi khi một vài hoàn cảnh đặc thù cũng tồn tại độc tính, từ không khí hít thở, từ mùi hoa cỏ, từ sương mù giăng lối, hay từ việc da dẻ tiếp xúc với thực vật. Giống như Kỳ Liên Sơn trên Côn Lôn Yêu Quốc, thời tiết lạnh lẽo như vậy, nhưng càng lên cao, càng tìm thấy không ít loại độc dược cường tính cắm sâu vào địa hình. Bản chất của chúng chính là len lỏi vào băng tảng, tấn công trong nhiệt độ thấp.

Chỉ là nơi đây không phải Kỳ Liên Sơn, cũng chẳng phải núi tuyết Côn Lôn hay bất cứ nơi nào có độc tố sinh trưởng tự nhiên. Sự xuất hiện của nó, chỉ có một ý nghĩa duy nhất: có kẻ địch đang phát tán.

“Rắc ~~~”

Sắc mặt hắn có thể dùng từ “điên tiết” để hình dung. Mạc Phàm siết chặt bàn tay, ngay tại vị trí đang đứng, một lần nữa tỏa ra ý niệm phẫn nộ.

Con Mắt Không Gian được kích hoạt, uy lực đẩy lên đến tột đỉnh! Đồng tử bên phải bùng lên lam quang cuồng liệt, sâu trong nhãn cầu, vô số tinh tử phức tạp nối liền thành một dải thiên hà.

Bắt đầu từ khu vực màu xanh nơi hắn đang đứng, tầm nhìn thu nhỏ lại thành một điểm xanh, nhưng ngược lại bao quát được cảnh vật rộng lớn hơn. Liên tục nhỏ lại, nhỏ hơn nữa, không gian nhanh chóng được kéo dài, mở rộng ra. Trong khoảnh khắc, lam quang hùng vĩ bao trùm một phạm vi có đường kính hàng chục cây số. Hắn có thể mơ hồ chứng kiến một tòa tinh thành màu xanh đang không ngừng bị sắc đen nhuộm lấy.

Vô cùng chi tiết, vô cùng tường tận. Dù là chiếc xe cộ bị băng phủ, dù là bông tuyết đang rơi, hay chuyển động nhỏ nhất của vài cuống lá bị gió biển thổi ngang qua, thậm chí từng đường gân trên phiến lá cũng không thể sai lệch khỏi tầm mắt của Mạc Phàm.

Ở rìa xa, nơi bụi cỏ mang hai màu xanh lục và xanh lam giao thoa, ngay tại đường biên giới mà đám người Du Sư Sư đã niêm phong tòa tháp, Mục Đình Dĩnh che kín mặt, đầu đội một chiếc mũ len hình cáo cũ kỹ. Nàng ta đang lén lút cúi người, cắm rất nhiều loại dị thảo cúc tằm từ Kỳ Liên Sơn xuống đất. Nàng chọn một nơi vắng vẻ, không có camera nào ghi lại, đơn giản là để không dễ bị bại lộ tung tích.

Vẻ mặt nàng ta đang đắc ý, hớn hở khi thấy độc dược phản ứng hiệu quả, lan tỏa nhanh chóng. Nhưng nụ cười ấy lập tức tắt ngấm, chuyển thành vẻ kinh hãi. Mục Đình Dĩnh cảm giác như thể từ trên trời cao đang có một con tà nhãn khủng bố nào đó dán chặt vào sau lưng mình.

Nàng hoảng hồn, bật đứng dậy, trong cơn sợ hãi vội vã lôi hết ma cụ phòng thân ra, loay hoay tìm kiếm mối nguy hiểm xung quanh. Nàng mở to mắt, nhưng vẫn không nhìn thấy gì, chỉ có bóng tối vô tận kéo dài, mang theo cỗ sát khí ngập trời phả vào mặt, khiến người ta gần như nghẹt thở.

Cảm giác này còn đáng sợ hơn cả ánh nhìn của Vĩ Linh Hoàng, khiến người ta chỉ muốn chết ngay lập tức để được giải thoát.

Nhưng... ai cho phép nàng ta được chết?

⟡ Vozer — Nơi hội tụ dịch giả VN ⟡

Đề xuất Voz: [Review] Bị lừa 2 tỷ và Hành trình đi tìm công lý
BÌNH LUẬN