Chương 1120: Thần Long Tổ Huyết, Thiên Sứ Long Hồn

.............

Thần thoại Long Sinh Cửu Tử quả không sai, hóa ra Bàn Côn Thiên Sứ Long chính là mang trong mình dòng máu Thần Long Tổ Huyết, là hậu duệ trực hệ đời thứ chín của vị Chí Tôn Đế Hoàng cao cao tại thượng kia.

Nó không phải Chân Long được Siêu Duy Vị Diện thai nghén, mà trên thực tế, lai lịch của Bàn Côn Long còn vĩ đại hơn nhiều. Nó đến từ thượng tầng thế giới của Triệu Hoán Vị Diện, nơi khởi nguồn vũ trụ độc nhất của Long tộc. Tiên tổ Hư Vô Long Thần chính là phụ thân của nó, và nó là vị hoàng tử cuối cùng của triều đại.

Mạc Phàm nổi cả da gà, nhưng điều khiến hắn tê dại da đầu hơn cả chính là cái tên Austin này.

Bất luận là Hắc Long Đại Đế trước đây, hay Dạ Hoàng Kim Quân Long bây giờ, chẳng phải đều thuộc dòng dõi bộ hạ của Long Thần hay sao? Cớ sao lại ăn gan hùm mật gấu, dám vả mặt Thái Tử?

Lúc nãy không biết thì không có tội, đánh thì cũng đã đánh rồi. Bây giờ biết rõ thân phận mà vẫn tỏ ra bất kính với Thái Tử. Mẹ kiếp, lá gan của ngươi cũng to thật đấy.

“Gào gào gào gào ~~~~~~~~”

Austin ra vẻ vô tội, tiếp tục gầm gừ, kể lại tường tận câu chuyện cho Mạc Phàm.

Vào thời đại diệt tuyệt của Triệu Hoán Vị Diện, tám người ca ca tỷ tỷ của Bàn Côn Long đều đã bị Cổ Nguyệt Tru Đế lừa giết để chọc giận và đả kích Long Thần. Chỉ có duy nhất Bàn Côn Long may mắn khi đó vẫn còn là một quả trứng rồng, được Long Thần chôn giấu, mãi cho đến khi câu chuyện kết thúc mới được long tộc khai quật và ấp nở.

Cuối cùng, Bàn Côn Long trở thành Thái Tử duy nhất của Tiên Tổ Long Thần, lẽ ra sẽ tiếp quản Vạn Long Uyên Khung, kế thừa di sản của phụ thân mình.

Đáng tiếc, thời đại diệt tuyệt của Triệu Hoán Vị Diện vẫn chưa hoàn toàn khép lại. Mặc dù thế lực Hắc Ám đã rời đi, nhưng Long Tộc sau đó lại không giữ được mình, vì tính khí nóng nảy mà tự rước lấy tai họa ngập đầu. Vào thời khắc Vạn Long Cốc bị bảy đại thế triều Thần Dã trong Triệu Hoán Vị Diện liên minh thảo phạt, Long tộc triệt để thất thủ. Vì muốn bảo vệ huyết mạch duy nhất của Long Thần, các đại trưởng lão và quốc sư của Long Tộc đã nhanh chóng sắp xếp cho Bàn Côn Long rời khỏi Triệu Hoán Vị Diện, lưu lạc đến Siêu Duy Vị Diện để sinh tồn, chờ ngày quay trở lại.

Do đó, ngay từ ấu niên kỳ, Bàn Côn Long đã phải sống ở Siêu Duy Vị Diện. Hơn 90 vạn năm đằng đẵng trôi qua chỉ để tìm lại ký ức của chính mình, nó xuyên qua tất cả Thần Châu, bay dọc theo vô tận Lam Hải để truy tìm từng mảnh hình ảnh, nhặt lại từng chút hoài niệm của tổ tiên. Đây cũng là nguyên nhân chính khiến Bàn Côn Long chậm chạp tiến giai, bởi vì nó gần như không hề tu luyện, chỉ để cho cơ thể tự phát triển, tự mình thức tỉnh được long kỹ của Tổ Long Chân Long.

Mạc Phàm nghe mà da đầu vẫn còn tê rần.

Thái Tử Tổ Long, không cần cơ duyên, không cần năng lượng đột phá, cũng chẳng cần tu luyện. Ấu niên kỳ đã là cấp Đế Vương, trưởng thành kỳ là cấp Quân Vương, đến thành thục kỳ chính là cấp Sử Thi. Hiện tại Bàn Côn Long chỉ mới ở thành thục kỳ, nhưng đã sớm đạt tới nửa bước Đế Hoàng. Nếu không có gì bất trắc, chỉ cần cho nó ngủ thêm 100 vạn năm nữa để hoàn tất giai đoạn phát dục cuối cùng, nó tối thiểu cũng sẽ trở thành Kinh Thế Đế Hoàng.

Thử tưởng tượng nếu Bàn Côn Long được thoải mái sinh sống ở Triệu Hoán Vị Diện, không cần bận tâm truy tìm ký ức, lại còn được Long Tộc cung phụng bồi dưỡng, thì cho dù không chắc có đuổi kịp phụ thân mình hay không – dẫu sao huyết mạch và căn cơ lĩnh ngộ của Long Thần vẫn ở một tầm cao khác – nói không chừng, bây giờ nó đã đột phá đến Bất Hủ Đế Hoàng, vực dậy cả Long tộc.

Tuy suy nghĩ này có hơi xấu hổ, nhưng Mạc Phàm cũng không tránh khỏi một chút tâm tư như vậy trong lòng.

Chẳng trách năm xưa Cổ Nguyệt Tru Đế lại muốn tru diệt cả chín người con của Long Thần. Không thể trách được, huyết mạch của chúng quá cao quý, thuộc hàng đỉnh cao nhất đẳng.

Thậm chí, để đảm bảo huyết mạch Tổ Long không bao giờ trở lại, để pháp tắc không thể vô tình thai nghén thêm một sinh linh nào mang dòng máu của Long Thần, Cổ Nguyệt Tru Đế còn cướp đoạt Long Tâm của Long Thần, dùng nó để nguyền rủa chính thiên đạo của Triệu Hoán Vị Diện, khiến cho Thần Long Tổ Huyết đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn không thể sinh sôi. Tổ Long thất sủng, một nhánh hậu duệ trở thành ngụy Tổ Long, chính là Chân Long bây giờ, một nhánh hậu duệ khác chính là Tổ Xà Đồ Đằng.

Kỳ Lân Thanh Thánh Xà chính là hậu duệ đời thứ ba, cũng là nhánh cuối cùng của Tổ Long, nhưng thuộc nhánh Tổ Xà, vẫn giữ được căn cơ huyết thống.

Mà Chân Long thời đại sau này, ví như Long Vương Hắc Long Đại Đế, huyết mạch đã dần dần suy yếu, rời xa nguồn cội Tổ Long ban đầu.

Thế giới ma pháp đều biết, cấp tạo hóa là huyết mạch cao nhất. Ví như Thanh Long, Leviathan, Ymir, Behemoth, Vĩnh Dạ Ma Kiếm, ấu niên kỳ của chúng cũng là cấp Đế Vương, nhưng khi đến kỳ hoàn toàn cuối cùng, cũng chỉ có thể miễn cưỡng đạt tới cấp Sử Thi, xếp vào hàng cuối của cấp bậc này. Mặc dù huyết mạch sẽ không kìm hãm chúng tiếp tục tăng tiến, nhưng muốn lột xác lần nữa, cần phải có thiên tài địa bảo đắp vào, chứ không phải cứ nằm ngủ ăn không ngồi rồi là có thể tự đột phá.

Quay lại câu chuyện của Bàn Côn Long, mãi đến 21 vạn năm trước, nó di chuyển đến Lãnh Hà Thung Lũng làm trạm dừng chân, chiếm lấy vùng đất này trên mảnh đất Tây Châu Duy Vực để làm Chúa Tể, sinh sống đến tận bây giờ nhưng vẫn còn rất nhiều chuyện không thể nhớ ra.

Nguyện vọng của Bàn Côn Long là trở về Triệu Hoán Vị Diện, một lần nữa mở ra Long Môn, vực dậy Long tộc. Đáng tiếc, nó chưa thể rời khỏi nơi này, vì vẫn còn một thứ trói buộc nó ở Siêu Duy Vị Diện.

Mạc Phàm hỏi Austin thăm dò xem thứ gì đang cản trở nó, nhưng năm lần bảy lượt chỉ thấy Bàn Côn Long im lặng, dường như có điều khó nói.

Truyền kỳ về Bàn Côn Long có rất nhiều, Mạc Phàm chỉ có thể mơ hồ hiểu được vài câu chuyện trong đó. Mà chi tiết đắt giá khiến hắn chú ý nhất, chính là việc Bàn Côn Long tìm được cơ duyên nắm giữ Thiên Sứ Thần Hồn.

“Thiên Sứ Thần Hồn của nó là do nhân loại ban tặng sao?” Mạc Phàm bị câu này làm cho nổi da gà, bật người đứng dậy.

“Gào gào gào ~~~~~~~~~”

Austin truyền tin lại, hơn 25 vạn năm trước, khi Bàn Côn Long còn đang sinh sống ở vô tận Lam Hải, nó tình cờ gặp một nhân loại cực kỳ cường đại. Người này không những có khí tức cường đại bỏ xa Bàn Côn Long, mà khí thế toát ra từ thân thể hắn, toàn thân phát ra Thần Quang màu vàng chói lọi, tựa như một vị Cửu Ngũ Chí Tôn, một vị Thượng Đế toàn năng. Sau đó, người này đã trấn áp Bàn Côn Long, nhưng không giết nó, chỉ muốn nó phò tá giải quyết một vài chuyện, thậm chí còn ban cho nó Thiên Sứ Long Hồn.

Mạc Phàm kinh ngạc đến tột độ, tâm trí bắt đầu vận động không ngừng.

Cái tên này cũng quá nhiều cơ duyên tốt đẹp đi.

Huyết mạch cao quý đã đành, sao lại còn có thêm cả Thiên Sứ Long Hồn?

Hơn nữa, Thiên Sứ Chi Hồn nguyên bản là do Thiên Phụ sáng tạo, điểm này Mạc Phàm tuyệt đối không thể nhớ sai.

Nhưng khác biệt ở chỗ, Thiên Phụ chỉ sáng tạo ra Thiên Sứ Nhân Hồn, vốn là biến thể được nặn ra từ Thần Hồn của chính Thiên Phụ, lấy hình người làm gốc, cho nên những sinh vật khác gần như không thể dung hợp hồn cách với Thiên Sứ Chi Hồn.

Mặc dù hiện tại Mạc Phàm không nhớ rõ dẫn chứng, nhưng khi còn ở thế giới ma pháp, hắn và Saga từng thử nghiệm để Tiểu Mei, Tiểu Viêm Cơ, Apase, và Lão Lang lần lượt tiếp nhận hồn thai thiên sứ 16 cánh của Saga, kết quả là hồn thai không thể dung hợp. Chỉ có Apase mang hình người là suýt chút nữa dung hợp thành công, nhưng cuối cùng lại bị nàng từ chối, xua đuổi ra ngoài.

..............................

Đề xuất Tiên Hiệp: Vĩnh Dạ Quân Vương
BÌNH LUẬN