Chương 1124: Hoàn thành lĩnh hội tầng thứ nhất
...........
Mười mấy ngày sau.
Quanh thế núi Trác Sơn, mây mù lượn lờ không tan, cảnh tượng duy mỹ đến tột cùng.
Tại quảng trường đại điện của Kiếm Cung thuộc Triệu Sắc Tông.
Nữ nhân trong bộ xiêm y màu bạc lấp lánh vẫn đang ngồi xếp bằng, ngắm trời ngộ đạo. Nàng sở hữu vẻ đẹp trời ban, làn da như ngọc, dáng người đẫy đà với những đường cong quyến rũ. Chỉ ngồi yên một chỗ, nàng cũng đủ khiến mây trời phải thẹn, chim sa cá lặn, làm nghiêng đảo cả tông môn.
Trong tông môn, vô số nam nhân, từ lão tiều phu, người hầu cho đến gã đầu bếp, đều thường xuyên lảng vảng qua lại. Ai nấy đều khao khát được tiếp cận nàng, mong được giao trọng trách dọn dẹp tẩm cung cho nàng.
Đến mức, Nguyệt Thanh Y phải đích thân ra tay mới trấn an được tình hình.
Tiểu tử Trần Phong cũng từng vài lần lén lút làm chuyện trộm cắp, lẻn vào kiếm cung, nhưng thứ hắn muốn trộm không phải là đồ vật, mà là một cái nhìn trộm vị Đại sư tỷ Diệp Mộng A này.
Đáng tiếc, khí trường của Diệp Mộng A quá mức cường đại. Chỉ một ánh mắt của nàng đã hóa thành kiếm trận, trong một lần răn đe đã khiến một mắt của Trần Phong vĩnh viễn mù lòa. Kể từ đó, cả đời hắn cũng không dám có nửa điểm mạo phạm Đại sư tỷ.
Trong điện, Diệp Mộng A ngồi xếp bằng, ngẩng đầu nhìn trời, đôi mắt quan sát thiên văn khí tượng, nhìn chằm chằm vào tầng mây bị phân tách kia, muốn từ đó ngộ ra điều gì đó.
Nàng đã ngồi nơi này tu luyện điển tịch ‘Siêu Duy Kiếm Tâm’ suốt hơn ba năm, cứ như vậy nhìn chằm chằm vào thiên cơ.
Thời gian cứ thế chầm chậm trôi qua.
Mặt trời lặn ở phía tây, trăng khuyết mọc lên phương đông, lặp đi lặp lại luân hồi...
Nàng đã loáng thoáng nắm bắt và lĩnh ngộ được tầng thứ hai ‘Duy Tâm Thức - Trật Tự Tỏa Liên’.
Nàng có một cảm giác, khi nàng lĩnh ngộ được tầng thứ hai ‘Duy Tâm Thức - Trật Tự Tỏa Liên’, bản thân sẽ phát sinh một loại thuế biến nào đó.
Điển tịch Siêu Duy Kiếm Tâm quả thực thần bí và sâu không lường được, đến cả một thiên tài trác việt bậc nhất như Diệp Mộng A cũng không thể học được trong một sớm một chiều.
Bên trong điển tịch có tổng cộng bảy tầng Duy Tâm Thức, được gọi là Thất Kiếm Trật Tự Tỏa Liên. Mỗi một tầng ẩn chứa trăm ngàn kiếm ý, vạn loại sát chiêu pháp môn, hợp lại thành một bộ kiếm pháp trừng phạt vô song.
Trong mấy trang cuối sách bị Diệp Mộng A tò mò mở ra đọc, bộ điển tịch này được thuyết giảng như một loại kỳ môn thần pháp trong truyền thuyết, nội dung được ghi chép bằng các ấn ký cấm chế, là toàn bộ Duy Tâm ngọc giản của các bậc Sử Thi cấp viết lại. Thậm chí không phải một vị, mà là thành quả của bốn vị Nữ Hiệp Kiếm Tiên Sử Thi cấp sau một trận luận kiếm tại Siêu Duy Sơn.
Bởi vậy, độ khó và sự kén chọn người tu luyện của nó là không phải bàn cãi, ngay cả các vị Nữ Hiệp Kiếm Tiên ấy vào thời đại của mình, chưa chắc bất kỳ ai cũng có thể tu luyện được. Để tu luyện điển tịch này, yêu cầu quá mức khắt khe, vừa cần có Tâm Linh hệ ma pháp cực mạnh để phân tán kiếm ý, vừa cần duy tâm đạo quả Kiếm hệ cao siêu, lại vừa phải là thiên phú bậc nhất mới có thể.
Then chốt nhất, chỉ nữ nhân mới có thể tu luyện. Nam nhân muốn tu ư? Trước tiên phải ‘tự cung’ rồi hẵng bàn tiếp. Chỉ có điều, Triệu Mãn Duyên đã xé trang đó đi mất, cho nên câu chuyện tương lai sẽ ra sao, thật không dám tưởng tượng.
Yêu cầu đầu vào quá khó khăn, cho nên việc triều đình Thanh Vũ cất nó trong kho tàng trân bảo suốt hàng chục vạn năm mà không ai mang ra giảng giải cũng là điều dễ hiểu.
Diệp Mộng A là ma pháp sư theo trường phái kiếm và pháp, ở Siêu Duy Vị Diện trở thành Thương Kim Giả dùng kiếm. Nàng là số ít người có đủ căn cốt và thiên phú để tu luyện loại đệ nhất kỳ môn pháp điển này.
Bất quá, phải lặp lại một lần nữa, nó thực sự rất khó.
Nàng mất ba năm trời, với thiên tư trác tuyệt của mình mà vẫn chưa luyện xong tầng thứ nhất của Duy Tâm Thức, càng về sau, độ khó lại càng tăng lên.
Mỗi ngày nàng đều ngắm nhìn tinh tú trên trời, cũng là thời thời khắc khắc đang thay đổi, đặc biệt là khi những ký tự màu vàng trên trang sách bùng cháy lên, không một giây phút nào ngừng tu dưỡng thần thức của nàng.
Diệp Mộng A gần như mỗi ngày đều đang biến hóa. Cứ việc hiện tại nàng vẫn chưa lĩnh ngộ được tầng thứ nhất chân chính của Duy Tâm Thức - Trật Tự Tỏa Liên, nhưng có thể cảm giác được, mình có thể đối đầu với một vị Chí Cao Đỉnh Vị Quân Vương mà không thành vấn đề, thậm chí còn ở thế thượng phong.
Về phần nhục thể, cường độ thân thể của Diệp Mộng A trước sau vẫn vẹn nguyên là một cấm chú pháp sư đến từ nhân loại ma pháp vị diện, nhục thể nàng cực kỳ yếu ớt. Nàng chỉ có kiếm pháp và ma pháp để né tránh, đỡ đòn và chém giết.
Mọi chuyện sẽ khác nếu tương lai nàng luyện đến cảnh giới thứ năm, thứ sáu của bộ Siêu Duy Kiếm Tâm này. Khi ấy, Thất Vị Kiếm Trật Tự Tỏa Liên dung hòa, cơ thể cũng là kiếm, kim loại kiếm huy là da thịt, nhất định sẽ tương tự như nhục thể của một vài bậc Sử Thi cấp.
“Ong Ong Ong Ong ~~~~~~~~~~~”
Vào một ngày, trong Truyền Pháp Điện của Kiếm Cung, quang mang bỗng nhiên chiếu rọi rực rỡ, tựa như một vị Đại Thiên Sứ của Thánh Thành giáng lâm.
Dị tượng đột ngột phát sinh.
Ngồi ở bên trong, đôi mắt Diệp Mộng A như trăng ngọc mở ra, bỗng nhiên não hải chấn động, nàng cảm thấy trong lòng một trận thanh minh.
Chờ nàng nhắm mắt rồi lại mở mắt ra lần nữa, thế gian trong kiếm nhãn của nàng đã phát sinh biến hóa kịch liệt.
Xung quanh nàng, ngàn thanh vong linh kiếm bay lượn.
Nàng chỉ thấy giữa tầng mây đã sớm khôi phục nguyên trạng, từng sợi xích trật tự màu vàng kim giăng khắp nơi, tỏa ra khí tức mênh mông vô tận.
Đối mặt với từng sợi xích trật tự này, giống như là đang trực diện với toàn bộ thiên địa.
Cảm giác rung động, nhỏ bé, bất lực hiển hiện trong tim. Đôi mắt Diệp Mộng A mở rất lớn, tâm linh chìm vào trong cơn chấn động cực độ, thật lâu không cách nào hoàn hồn.
Ầm ầm! ! !
Ngay lúc nàng đang ngây người.
Quang mang chợt tắt, những đạo xích trật tự trên bầu trời đều biến mất, chỉ còn lại một sợi lao thẳng xuống, đánh vào trán Diệp Mộng A.
Trong chốc lát, toàn thân nàng run lên, lập tức yên lặng nhắm hai mắt lại tịnh tu.
Trong đầu mình, nàng thấy rõ từng cái phù văn màu vàng huyền ảo mà tối nghĩa hiển hiện.
Huyền cảnh về trận luận kiếm ở Siêu Duy Sơn năm đó tái hiện. Mỗi một phù văn màu vàng đều xuất ra kiếm pháp huyền diệu khó lường, tràn đầy vận vị thần bí.
Diệp Mộng A nhìn những phù văn màu vàng này, người thường căn bản xem không hiểu, dù chỉ là một phù văn trong đó, bọn họ cũng nhìn không rõ. Nhưng Diệp Mộng A nào phải người thường, nàng nhìn rõ ràng đây là phù văn ngọc giản kiếm pháp.
Nàng đã đột phá tầng thứ nhất Duy Tâm Thức – Trật Tự Tỏa Liên, những phù văn màu vàng này chính là tuyệt thế bí kiếm của tầng thứ nhất.
Bất quá, đột nhiên bên tai nàng lại xuất hiện một thanh âm.
Thanh âm này băng lãnh mà mờ mịt, phảng phất truyền đến từ giữa những phù văn màu vàng.
Thanh âm này đang giảng giải cho nàng ý nghĩa của những phù văn màu vàng đó.
Diệp Mộng A nghe được những âm thanh này, trong nháy mắt lâm vào đốn ngộ.
Nội dung của từng phù văn màu vàng được trình bày ra, phù văn vừa có chữ, vừa có tiếng, vừa có hình ảnh cụ thể hiển hóa trận chiến của bốn nữ hiệp Thương Kim giả Sử Thi cấp, cung cấp cho Diệp Mộng A lắng nghe và học hỏi hấp thu.
Những phù văn màu vàng này không giúp cảnh giới của nàng tăng lên, nhưng lại vô hình trung khiến cho căn cơ của nàng càng thêm kiên cố.
Đồng thời, cũng giúp cho tâm cảnh của nàng đạt được sự thăng hoa.
Trọn vẹn bốn ngày trôi qua.
Lúc hoàng hôn buông xuống, Diệp Mộng A đang trong trạng thái đốn ngộ mới chậm rãi tỉnh lại.
“Lời cuối cùng phù văn nói cái gì, ta nghe mà không hiểu.” Diệp Mộng A lâm vào trầm mặc.
[Hỡi truyền nhân của chúng ta, khi ngươi thấy được phù văn màu vàng này, nghĩa là ngươi đã hoàn thành tầng thứ nhất của Siêu Duy Kiếm Tâm, ngươi chính là người kế thừa của chúng ta. Nhưng hãy nhớ kỹ, một ngày nào đó... phải vững tin vào bản thân, làm theo đạo tâm mà ngươi tin tưởng. Hãy chỉ tin vào chính mình. Nhớ kỹ, giữ vững tâm khí, chỉ tin vào chính mình.]
Thanh âm tắt đi, Diệp Mộng A lập tức đứng dậy, nhìn hai tay mình, trong lòng dâng lên cảm giác bành trướng không thôi.
Giờ khắc này, nàng phi thường rõ ràng sự biến hóa của bản thân.
Khí chất càng thêm mờ mịt, liếc mắt nhìn qua, phảng phất như đã hòa làm một thể với đất trời.
Tuy nói hiện tại nàng vẫn chưa bước vào cảnh giới tầng thứ hai, nhưng nàng của hôm nay, đối mặt với sự tồn tại của cảnh giới Vô Địch Quân Vương cũng không chút sợ hãi.
Quan trọng nhất chính là, sau khi lĩnh ngộ những phù văn màu vàng kia, nàng đã biết được con đường chân chính của mình, con đường Duy Tâm đạo quả thực sự thuộc về mình.
Thương Kim giả tu luyện vũ khí ma cụ, mượn Duy Tâm để nặn ra binh khí, tu luyện trăm năm ngàn năm thì binh khí nhập thể, ngàn năm vạn năm kết thành đồng sắt, sau đó mài sắt thành kim, lại hướng lên trên, rèn đúc kim, chính là ngộ ra đạo của chính mình, hóa thành Thương Kim giả.
Trong tay Diệp Mộng A nắm giữ hai thanh chủ kiếm, nàng ban cho chúng Tuệ Kiếm kiếm nhãn.
Thanh thứ nhất là Hắc Sắc Long Nha Kiếm, được rèn đúc từ cốt lõi là long nha của Hắc Long, trải qua trăm ngàn lần tôi luyện, dung hợp vô số hắc ám ngọc thạch, kế thừa từ hắc ám di tích mà thành.
Thanh thứ hai là Kim Sắc Hư Tiên Kiếm, thanh kiếm này chính là Quang Minh Thần Kiếm cùng Thần Miếu Thánh Nữ chi kiếm của Parthenon bị nàng dùng Trật Tự Tỏa Liên nung chảy, luyện chế lại làm một. Ngày trước ở thế giới ma pháp, Thần Miếu Thánh Nữ chi kiếm được Diệp Mộng A sử dụng rộng rãi nhất.
Diệp Mộng A suy nghĩ một lát, sau đó, nàng quyết định việc đầu tiên mình muốn làm là xuống núi minh ngộ và lịch luyện.
Tu luyện dài dằng dặc chỉ ngồi một chỗ rất nhàm chán, phải có lịch luyện mới có thể để cho đạo tâm lưu thông, ổn định căn cơ. Hơn nữa, còn có thể tránh được việc tẩu hỏa nhập ma trong lúc tu luyện.
Nàng thoáng suy diễn, đây không thể nghi ngờ là vị sư tôn kia muốn nàng rèn đúc vô thượng đạo cơ, cho nên mới để nàng nắm giữ bí kíp này sớm ngộ đạo!
Nghĩ đến đây.
Diệp Mộng A liền không nhịn được hiếu kì, sư tôn của nàng rốt cuộc là cảnh giới gì.
Hay là... cầm kiếm đi ám sát sư tôn thử một lần nữa nhỉ? Vừa hay có thể điều tra bí mật của người, xem vì sao lại từ thế giới ma pháp đến thế giới Siêu Duy này, lại vừa có cớ để thử đạo!??
Diệp Mộng A mỉm cười, cảm thấy ý này không tồi.
........................
Đề xuất Khoa Kỹ: Thôn Phệ Tinh Không