Chương 1125: Đệ Tử Muốn Trở Thành Thú Hồn Sư
...........
Tại Trác Sơn, trong truyền pháp điện của Triệu Sắc Tông.
“Giang nhi!”
Một thanh âm mờ ảo truyền đến, khi xa khi gần, phiêu đãng bất định.
Giang Dục đang đọc sách trong thư viện, nghe thấy thanh âm này, hắn lập tức thu lại những suy nghĩ miên man trong đầu, khoác lên vẻ mặt cao ngạo.
Chẳng cần lý do gì cả, đơn giản là vì trước mặt sư tôn, hắn phải giữ gìn hình tượng.
Một lát sau.
Chỉ thấy Triệu Mãn Duyên từ trên trời giáng xuống, ung dung bước đi giữa hư không. Áo bào của y bay phần phật, mái tóc dài màu hoàng kim xuất chúng tung bay trong gió, tựa như một vị tuyệt thế tiên nhân đang tiêu dao nơi trần thế.
Nhìn cảnh tượng này, đồng tử Giang Dục nóng rực lên.
Bậc đại năng trong truyền thuyết, huyền thoại của cả một thời đại, tiêu diêu tự tại. Trên thế gian này, có bao nhiêu người dám mơ đến cảnh giới ấy?
Bây giờ cơ hội đã ở ngay trước mắt, hắn nhất định phải nắm chắc, tu luyện thành tài, như thế mới có thể trở thành tuyệt thế cường giả, mới không phụ lòng vị sư tôn này.
“Sư tôn.” Giang Dục hướng về phía Triệu Mãn Duyên, khom người cúi đầu, tỏ ra vô cùng cung kính.
Hóa ra, Triệu Mãn Duyên vừa mới từ triều đình Thanh Vũ bợ đỡ quan lớn trở về, sau khi giao lại thần khí Khúc Côn cho Lương Thành Công làm lễ vật, y bây giờ đã là đối tác làm ăn cực kỳ đắc lực của triều đình, quyền thế ngút trời.
Triệu Sắc Tông vận chuyển lương thực và dược liệu khắp Bắc Châu, Đông Phương cùng một vài khu vực ở Tây Giới, quả thực bận tối mắt tối mũi. Triệu Mãn Duyên gần như bận rộn đến mức lười cả tu luyện.
Mà thật ra y cũng chẳng cần tu luyện gì nhiều, đại đạo của Triệu Mãn Duyên có thể xem là ‘Khí Tài đạo’, trực tiếp dùng tiền đập đồ, đánh không lại thì có thể dùng tiền mua chuộc.
Ai mà không thích kim tệ cơ chứ? Dù không thích kim tệ, chẳng lẽ kim nguyên bảo cũng dám từ chối sao?!
Đế quốc Thanh Vũ kiểm soát việc mua bán rất nghiêm ngặt, nhưng nếu nhìn ra toàn cõi Đông Châu, một nửa tông môn, một nửa gia tộc kinh doanh gấm vóc, nông sản và quán ăn giờ đây đều thuộc quyền sở hữu của Triệu Mãn Duyên. Chỉ cần y ho một tiếng, đám ăn mày trong thiên hạ đông như kiến cỏ cũng phải quỳ xuống nhận y làm chủ.
Cũng phải thôi, thứ mà kẻ ăn mày thiếu là tiền bạc, đồ ăn, gấm vóc. Thứ Triệu Mãn Duyên có lại chính là tiền, quán ăn và tiệm quần áo.
Cung cầu gặp nhau, thuận mua vừa bán, bây giờ y có muốn lập quốc, trực tiếp xé một phần từ Điền gia ra cũng được.
Giang Dục bước tới, Triệu Mãn Duyên lạnh nhạt gật đầu, có chút tùy ý nói: “Giang nhi, con và Đàm Phương đã tìm được tẩm điện vừa ý chưa? Nếu vẫn chưa, vi sư có thể đích thân dẫn con đi tìm.”
Giang Dục nghe vậy, vội vàng cúi người nói: “Bẩm sư tôn, không dám làm phiền ngài. Đệ tử đã tìm được tẩm điện hợp ý, Đàm Phương cũng ở ngay sát vách. Chỉ là tông môn quá mức rộng lớn, khiến đệ tử sinh lòng cảm khái, mấy chục ngày nay ăn ngủ không yên, chỉ mong sớm ngày tu luyện được Duy Tâm đại đạo để có thể ngao du hư không, khám phá toàn cảnh tông môn!”
Nói đến đây, sắc mặt Giang Dục lộ ra mấy phần quyết tâm và háo hức, thậm chí có chút phấn khích nói: “Vì vậy, đệ tử khẩn cầu sư tôn chỉ lối, giúp đệ tử phá giải khúc mắc tu luyện bấy lâu nay, tìm ra con đường Duy Tâm thuộc về chính mình.”
Lời này vừa thốt ra, Triệu Mãn Duyên nghẹn họng. Y vốn còn định để Giang Dục đi du ngoạn tông môn hai ba tháng, kéo dài thời gian thêm chút nữa...
Ây dà, vậy mà thằng nhóc này...
Lại cứ mở miệng là đòi tu luyện.
Tiếc thật, tiếc thật, ngươi không biết sao, trời định ngươi sinh ra đã không có thiên phú. Côn Bằng đã đánh giá tâm thức Duy Tâm của ngươi còn thấp hơn cả người thường, căn bản không thể tu luyện.
Đây không phải là chuyện cứ chăm chỉ luyện tập, siêng năng đọc sách là có thể lật kèo được.
Thôi được rồi.
Nếu thằng nhóc này không muốn du ngoạn tông môn một tháng, vậy y chỉ có thể dùng đến kế hoạch dự phòng ----- tẩy não thần công.
Tuy tình huống của Giang Dục và Diệp Mộng A không giống nhau, nhưng Triệu Mãn Duyên tuyệt đối sẽ không cho bất cứ cơ hội nào nảy sinh.
Y muốn dạy hỏng đồ đệ, thì phải dồn đối phương vào ngõ cụt, không cho cơ hội mò mẫm lung tung, không chừa lại nửa điểm khả năng xảy ra chuyện lật kèo.
Triệu Mãn Duyên nghĩ đến đây, bèn bày ra bộ dạng vân đạm phong khinh, nói: “Giang nhi, nói đi, trước hết vi sư muốn hỏi, con muốn tu luyện lĩnh vực Duy Tâm nào?”
Quỷ Bí Giả, Thương Kim Giả, Phù Thủy, Thú Hồn Sư, Nông Thực Sư, Cơ Quan Sư.
Sáu đại đạo cứ việc chọn một, muốn học cái gì cứ nói, dù sao thì ta đây cũng chẳng biết cái nào cả.
Giang Dục nghe vậy, trầm tư một lát, sau đó ôn hòa đáp: “Sư tôn, đệ tử muốn trở thành Thú Hồn Sư... Chỉ là đệ tử đã cố gắng lĩnh hội rất lâu nhưng vẫn không có kết quả, còn xin sư tôn ban cho phương pháp tu luyện.”
Sự nỗ lực của Giang Dục tuyệt đối không phải nói suông, đã hơn 100 năm nay hắn không cách nào tu luyện, một chút lĩnh hội cũng không có.
Đến manh mối cũng chẳng có, nhiều lúc hắn nhìn con mèo đen nhỏ trên vai mà cảm thấy tuyệt vọng vô cùng.
Sở dĩ bái Triệu Mãn Duyên làm sư phụ, cũng chính là vì y đã nói có thể giúp hắn giải quyết vấn đề tu luyện.
Ngồi trên bảo tọa tông chủ, Triệu Mãn Duyên nghe những lời này.
Trong lòng y dâng lên một trận khoái cảm âm ỉ.
Quả nhiên là phế vật.
Lần này khí vận chắc chắn vào tay, lão tử sớm muộn gì cũng có thể từ Đại Đế bước lên con đường Thần Thoại Chi Cảnh.
“Giang nhi, vi sư muốn giải quyết vấn đề không thể tu luyện của con là chuyện vô cùng đơn giản, nhưng hiện tại vi sư không thể làm điều đó. Có bệnh phải trị tận gốc, phải để nội quan của con tự sinh ra kháng thể, chứ không phải để ta ra sức chữa trị. Làm vậy chỉ khiến Duy Tâm của con sinh ra tính ỷ lại, không có lợi cho con đường dài sau này.” Triệu Mãn Duyên đọc ra bài văn mẫu đã soạn sẵn, hùng hồn tuyên bố.
Giang Dục nghe mà toát mồ hôi lạnh.
Quả nhiên là sư tôn, thần thái và khí độ trước sau như một, vừa bắt mạch đã nói ra những lời mà không bệnh nhân ung thư nào dám nói.
“Gia nhập Triệu Sắc Tông của ta, trước hết cần ngộ đạo mười năm để xem thành quả, sau đó mới tiến hành giảng giải phương pháp tu luyện. Đây là quy củ. Con hãy nhìn ra ngoài xem, Đại sư tỷ của con chính là một ví dụ. Nàng ngày đêm ngộ đạo, dù chưa đầy bốn năm nhưng bản lĩnh đã không hề tầm thường. Con có thể đến Kiếm Cung của nàng để thỉnh giáo.”
Triệu Mãn Duyên nhẹ nhàng nói, ngón tay từ trong tay áo rộng thùng thình vươn ra, chỉ về phía ngoài điện.
Đây là lần đầu tiên y phát hiện ra.
Diệp Mộng A vẫn có chút tác dụng.
Lấy ra làm ví dụ quả là vừa vặn, sau này đi lừa gạt đệ tử, độ tin cậy sẽ càng cao hơn.
Dù có lẽ nàng sắp tẩu hỏa nhập ma, đảo lộn căn cốt mà thành phế vật, nhưng khí thế ấy sẽ không biến mất nhanh như vậy. Trong vòng mười năm, chắc chắn vẫn đủ để lòe người, cũng đủ để chứng minh rằng ta, Triệu Mãn Duyên, đã thành công dạy dỗ ra một đệ tử kiệt xuất.
Ngươi không lĩnh ngộ được, vậy chắc chắn là do ngươi, không liên quan gì đến ta!
Có điều, ví dụ về Diệp Mộng A này khiến y có chút đau lòng. Y có cảm giác mỗi đêm ngủ đều có một thanh kiếm treo lơ lửng trên trán mình, thực sự rất kỳ quặc.
Nghĩ lại mà thấy thịt đau a...
Một bên, Giang Dục nghe được thần danh của vị đại sư tỷ kia, không khỏi giật mình.
Mấy hôm nay hắn cũng có đi ngang qua Kiếm Cung, nhìn thấy quang mang của Kiếm Cung phảng phất tỏa sáng từ trên cửu thiên, hai mắt hắn trợn trừng cứ ngỡ Thần Minh giáng thế.
Trong mắt hắn... đại sư tỷ quả thực có chút mạnh.
Theo lời sư tôn, sư tỷ mới lĩnh hội hơn ba năm mà đã có được loại áp lực kinh người đó sao??
Đại đạo của nàng là hack game à? Ngộ đạo có thể có tác dụng mạnh mẽ đến vậy sao?
Giang Dục bỗng vỗ đầu mình, nơi này là một tông môn hùng mạnh, hoàn toàn khác xa với đống kiến thức sách vở hạn hẹp của hắn. Có lẽ khi trở thành đệ tử của sư tôn, chính mình cũng có thể được như vậy.
Hơn nữa.
Nghe nói một vài tông môn cường thịnh chân chính đều có những bí mật bất truyền.
Biết đâu đây chính là bí mật bất truyền của Triệu Sắc Tông thì sao.
Nghĩ đi nghĩ lại, cũng chỉ có thể là như vậy.
“Sư tôn, đệ tử dự định trở thành Thú Hồn Sư, còn khẩn mong sư tôn chỉ cách lĩnh hội!”
Giang Dục nghĩ thông suốt, không chút do dự, ôn nhuận như ngọc nói.
Triệu Mãn Duyên bắt đầu sắp xếp câu chữ, ra vẻ vân đạm phong khinh nói: “Thế này đi, vi sư hỏi con một vấn đề, con trả lời được, vi sư sẽ truyền cho con con đường lĩnh hội để thức tỉnh Thú Hồn Sư, thế nào, đồng ý không?”
Trước khi lừa đảo, đương nhiên phải khuấy động bầu không khí một chút.
Y phô trương khí thế sử thi, đôi mắt lóe lên những tia sáng lòe loẹt như đèn kéo quân, thân thể còn tỏa ra hào quang mờ ảo, trông y hệt như một vị Thần linh đang ban bố điều ước.
Nếu y vừa đến đã nói Thú Hồn Sư này nọ y dư sức truyền thụ, với cái dáng vẻ đó, chẳng phải sẽ khiến người ta dễ dàng nhận ra mình đang lừa gạt sao?
Vạn nhất y lừa thẳng, ông cụ non Giang Dục này lại muốn y biểu diễn một phen, y lấy cái đầu ra mà biểu diễn à?
Cứ phải như bán hàng đa cấp, dựng lên một tấm gương thành công, khuấy động bầu không khí, đến lúc đó mới dễ bề lừa gạt.
Về phần Giang Dục, hắn nghe những lời này không khỏi sáng mắt lên.
Bàn luận về vấn đề của Thú Hồn Sư ư?
Hắn tuy chưa ngộ ra, nhưng kiến thức về Thú Hồn Sư thì hắn lại có rất nhiều hiểu biết.
Đọc nhiều sách chẳng phải là để hướng tới việc đàm đạo hay sao, hắn tuyệt đối có lòng tin.
“Xin mời sư tôn hỏi.” Giang Dục vui vẻ nói.
...........................
❈ Vozer ❈ Truyện dịch VN
Đề xuất Voz: Cuộc gọi của ex!