Chương 1133: Hắc Ám Do Truyền Giáo Mang Tới
...........
Đám người cứ thế tách ra, nhường một con đường lớn ở giữa cho vị lãng khách đội nón tre đi tới. Không một ai dám tỏ thái độ bất kính, càng không có kẻ nào nhíu mày bất mãn, tuyệt đối không.
Chẳng biết gã đàn ông này đã trà trộn vào từ đâu, có lẽ hắn đã theo dõi từ phương xa, cũng có lẽ hắn sớm đã ẩn mình trong đám đông nạn dân, như bọ ngựa rình ve, hoàng tước chực sẵn, đến bây giờ mới chịu lộ diện.
Hắn điềm tĩnh, chậm rãi bước thẳng đến thi thể của Mạc Phàm, trên tay là một thanh Ỷ Thiên Kiếm sáng ngời chính khí. Ánh mắt hắn nhìn thi thể của người bạn cũ không một chút gợn sóng.
“Đợi ngươi đã lâu, Phong Thanh Dương.”
...........
...........
Tua lại.
Tua lại.
Tua ngược thời gian về phía trước.
Tây Giới Thần Châu có năm vực, trong đó Duy Vực, La Vực, Cổ Vực tiếp tục lâm vào một trận rung chuyển không thể cứu vãn. Hàn Hải Điện từ vô tận lam hải của Hải Châu đổ bộ vào đại lục.
Mấy năm trôi qua, Hàn Hải Thẩm Tước Mạc Phàm vẫn là mũi nhọn khuấy đảo phong vân nhất. Hắn tuy không trực tiếp dẫn đội chém giết như các vị Điện Chủ, Trưởng Lão khác, nhưng lại xoay chuyển trong bóng tối, hành thích vô số thành chủ, tông chủ và tông phó của các tông môn, viện trưởng các học viện, thủ tịch các thế lực, đại thiên kiêu của các thế gia. Phàm là kẻ nằm trong đường dây liên hệ với Nhật Minh Giáo, bị Hàn Hải Điện lật bài, dùng kính chiếu yêu soi ra nguyên hình, Mạc Phàm tuyệt đối sẽ không để kẻ đó sống sót qua đêm.
Bất quá, mấy năm nay hắn và Hàn Hải Điện vẫn luôn tìm kiếm hai người, nhưng từ đầu chí cuối đều không có manh mối.
Một là Quỷ Cốc Tử Phong Thanh Dương. Cả Lạc Nhạn và Mạc Phàm đều nhất trí cho rằng người chết phải thấy xác, kể cả không có xác thì một người như Phong Thanh Dương chắc chắn sẽ để lại dấu vết nào đó. Với trình độ cùng tính cách cẩn thận của hắn, trừ phi gặp phải nhân vật cấp Kinh Thế thần thông quảng đại, bằng không không thể nào chết một cách kỳ quặc mà không để lại chút hậu thủ nào để vạch mặt hung thủ.
Người thứ hai Mạc Phàm muốn bắt là Quách Hồ, con trai trưởng của thành chủ Đơn Dương Thành. Chuyện này không liên quan đến Hàn Hải Điện, đây là ân oán cá nhân. Gã nhận giặc làm cha, tham sống sợ chết, giữ được một mạng liền quay sang đổ hết tội lỗi ở Lãnh Hà lên đầu Mạc Phàm. Giết hắn, ngoài việc thanh trừng hắn ra, còn có thể khai thác thông tin về Nhật Minh Giáo.
Mãi cho đến gần đây nhất, 17 tháng trước.
Điện tôn Lạc Nhạn ra tay giúp Mạc Phàm. Nàng dùng cổ pháp thông linh của phù thủy, niệm chú kêu gọi sơn thần thổ địa ở vành đai Nam Châu và Tây Giới để dò la động tĩnh của Quách Hồ và Phong Thanh Dương.
Phương pháp dò la cũng rất đơn giản. Sơn thần thổ địa vốn là tộc yêu tinh chịu trách nhiệm quản hạt các vành đai biên giới tiếp giáp các Thần Châu. Bên trong pháp tắc chúng sinh, yêu tinh kháng được rất nhiều, sở hữu thiên phú chủng tộc xuất quỷ nhập thần, không ngán một ai. Bàn về thiên địch, cũng chỉ có dạng phù thủy như Lạc Nhạn, một siêu phù thủy cấp cao, bọn chúng không thể chống lại, rất dễ dàng bị triệu hoán ra.
Sơn thần thổ địa chỉ cần nhìn qua những vật đặc thù mà Phong Thanh Dương và Quách Hồ từng sử dụng, chúng có khả năng cảm ứng được ba động qua lại ở biên giới trong khoảng thời gian trên dưới 100 năm tùy theo trình độ.
Kết quả, manh mối về Phong Thanh Dương vẫn biệt tăm, nhưng khí tức của Quách Hồ bắt nguồn từ Tây Giới đã hoàn toàn biến mất tại biên giới Nam Châu. Sơn thần thổ địa ở vành đai giáp giới quả quyết rằng Quách Hồ chắc chắn không bị mang đến tổng đàn của Nhật Minh Giáo. Hắn thậm chí có khả năng còn chưa rời khỏi Tây Giới, dù sao Tây Giới cũng vô cùng rộng lớn, mênh mông bao la, cực kỳ khó tìm.
Lạc Nhạn cố ý để Mạc Phàm âm thầm uy hiếp một phen, ép khai sự thật, phát hiện sơn thần thổ địa quả thực không hề giả bộ.
Rất nhanh, Hàn Hải Điện lại một lần nữa tập trung sự chú ý vào Tây Giới, khoanh vùng quét từng phạm vi để tìm kiếm Quách Hồ.
Tựa hồ sau mấy lần bế quan trở về, Mạc Phàm lúc này mới cảm thấy có mấy phần hy vọng lần ra dấu vết.
Mặt khác, hắn nghe được một chút tin tức từ Ngô điện chủ ở Hàn Hải Đô Thành.
“Mạc Thẩm Tước, gần đây ở Duy Vực có chuyện không ổn. Nhật Minh Giáo đang xây dựng rất nhiều pháo đài tế đàn, bọn chúng cổ xúy và truyền giáo, lan truyền quá nhiều tà thuật hắc ám không rõ ràng. Ta cảm thấy ngươi vẫn nên đến đó một chuyến.” Ngô Việt Hùng nghiêm mặt nói với Mạc Phàm.
“Hắc ám tà thuật?” Mạc Phàm nghe vậy nhíu mày, lập tức hỏi lại: “Có thể nói kỹ hơn cho ta một chút không?”
Chiến tranh mâu thuẫn đã nổ ra nhiều năm như vậy, nhưng chiến trường vẫn quá rộng lớn, đối phương lại có liên minh đã bén rễ sâu vào các tông môn, học viện, thế lực lớn nhỏ, lại có sự hậu thuẫn ra mặt của Điền gia. Cho nên ngoài Hải Châu và Bắc Phương ra, tại Tây Giới, Nhật Minh Giáo cũng không quá kiêng dè Hàn Hải Điện cùng triều đình Thanh Vũ.
Vì vậy, việc Nhật Minh Giáo làm càn cũng không có gì lạ, những năm nay Mạc Phàm đã giết không ít thành viên của tà giáo này. Nhưng chuyện liên quan đến Hắc Ám, điều này khiến Mạc Phàm có một dự cảm mãnh liệt.
Hắn ít nhiều liên tưởng đến hành vi của Cổ Nguyệt Tru Đế.
“Tình huống cụ thể ta cũng không rõ lắm, chỉ là một loại dự cảm không lành. Tình báo truyền về từ phía Đông Duy Vực, cụ thể là Tây Trúc, nghe nói bầu trời nơi đó đột nhiên chìm vào bóng tối vĩnh hằng, suốt nửa năm nay dân chúng đều không cách nào duy trì sinh hoạt bình thường được nữa.” Ngô Việt Hùng nói.
Mạc Phàm sa sầm mặt, vẻ mặt ngưng trọng suy tư trong giây lát.
Một lúc sau, hắn cảm khái nói: “Chuyện hắc ám đã đến mức này rồi sao!? Ừm, được rồi, để ta đi cũng tốt. Dù sao cũng thuận tiện, trong lúc chờ đợi tin tức từ phía Quách Hồ, ta sẽ đến Tây Trúc một chuyến.”
“Được, được, vậy thì tốt.” Ngô Việt Hùng gian nan trút bỏ được một gánh nặng.
Giao việc cho Mạc Phàm, Ngô Việt Hùng vẫn rất yên tâm. Vị điện chủ này sau đó không tiếp tục đề cập đến chủ đề đau đầu này nữa, bắt đầu nói chuyện phiếm, hỏi thăm cuộc sống của Mạc Phàm những năm qua, hỏi về thành tựu bế quan.
Về phần Mạc Phàm, bởi vì những năm nay tiếp xúc nhiều hơn với Ngô điện chủ, phát hiện người này tính tình cũng rất tốt, cho nên hắn cũng dùng thái độ khách sáo để đối đáp. Cái cần nói thì sẽ nói, cái không cần nói thì trực tiếp cười trừ cho qua.
Sau khi phiếm vài chuyện trên trời dưới đất, Mạc Phàm đột nhiên hỏi đến Ngô Hiền: “À phải rồi, Ngô Hiền dạo này thế nào rồi? Cũng đã lâu ta không gặp nàng.”
Chỉ thấy Ngô Việt Hùng thở dài một hơi, sau đó rất bất đắc dĩ gượng cười, giọng nói ỉu xìu đáp: “Con gái lớn nhà ta đã trúng phải bùa yêu, mãi không thoát ra được. May mắn là ngươi đã để Nhàn Nhàn ở bên nó suốt thời gian qua, có Nhàn Nhàn là một thị nữ chu đáo như vậy, làm cha như ta cũng bớt dằn vặt đi mấy phần.”
Nghe những lời này, Mạc Phàm ngẩn người, không biết phải làm sao, cũng không có năng lực giúp đỡ nàng.
Trước mắt, vẫn phải kiên nhẫn chờ đợi, điều tra tin tức từ chỗ Quách Hồ, hy vọng có thể tra ra manh mối của Phong Thanh Dương, như vậy mới giải quyết được cái gai trong lòng Ngô Hiền.
..............
Gọi ra Ngọc Diệm Tiên Lân, lần này Mạc Phàm vẫn di chuyển nơi hoang dã với tốc độ cực nhanh.
Theo thực lực của Ngọc Diệm Tiên Lân tăng lên, Mạc Phàm chỉ mất hơn một tháng đã đến được Tây Trúc của Duy Vực.
Thú thật, 4 năm trước Mạc Phàm từng đi ngang qua nơi này, từng thoáng thấy những đốm đen của các vì sao vẫn lạc rơi xuống đại địa, từ lúc đó hắn đã có một dự cảm không lành.
Ở thế giới ma pháp, lấy tinh cầu Trái Đất làm trung tâm, là hành tinh mẹ, là hạch tâm sinh mệnh của vị diện. Những ngôi sao khác nếu không phải do thiên đạo pháp tắc vận hành để tái lập một kỷ nguyên mới, tự nhiên sẽ không tùy tiện rơi xuống Trái Đất.
Siêu Duy Vị Diện hẳn cũng theo thuyết này, lấy thân thể của Thần Mẫu Gaia chính là Thần Tinh chi mẫu. Ngôi sao vẫn lạc rơi xuống mặc dù không thể nói là mang tới sóng xung kích to lớn như ở ma pháp vị diện, nhưng thật sự rất cổ quái, lẽ ra không nên có trường hợp như vậy mới đúng.
Rõ ràng một tinh cầu khổng lồ rơi xuống dù sao cũng sẽ sinh ra địa chấn kinh khủng, khí lưu sẽ gào thét hỗn loạn, thậm chí có thể gây ra thảm họa diệt vong cho mấy tòa thành.
Mạc Phàm đã nói chuyện qua với ý chí thể thiên đạo pháp tắc của Thần Mẫu Gaia. Hắn tin tưởng, Thần Mẫu Gaia sẽ không làm điều ngu ngốc này, cũng không có năng lực để làm. Một thiên đạo như nàng phải điều hành cả trăm triệu tầng thế giới, hơn nữa thiên đạo chi thể còn đang trọng thương, bảo vệ Siêu Duy Vị Diện khỏi các tầng không gian khác đã là vô cùng cố hết sức, tuyệt đối không rảnh rỗi đến mức tự ném Tinh Huy lên người mình.
Phải biết, chính Mạc Phàm cũng đang phụng lệnh Thần Mẫu Gaia đi săn, nàng nếu có bản lĩnh để các vì sao vẫn lạc rơi xuống trung ương mẫu thể, vậy thì đã tự mình làm mọi chuyện, trực tiếp cho cả bầu trời sao cùng lúc rơi xuống đè chết đám sử thi cấp kia. Cần gì một con kiến như Mạc Phàm ra tay chứ!!
Cho nên, khả năng rất lớn giống như Ngô Việt Hùng đã nói, là do đám tà giáo Nhật Minh Giáo gây ra, mang hắc ám buông xuống, và hắc ám buông xuống kéo theo một ngôi sao trên trời rơi xuống đại địa.
Nói không chừng bọn chúng có ít nhiều liên quan đến chuyện của Hắc Ám Vị Diện, thậm chí là chuyện của Cổ Nguyệt Tru Đế.
Mạc Phàm gần đây vẫn thường thảo luận với các hồn cách Tô Lộc, Lãnh Tước, Lonna và Lãnh Liệp Vương. Bọn họ phỏng đoán, một kẻ ưa tính toán như Cổ Nguyệt Tru Đế, liệu có dễ dàng để bọn họ yên ổn đến Siêu Duy Vị Diện đề thăng thực lực hay không.
Vạn nhất... thực sự nội tình của Nhật Minh Giáo là sân sau của Cổ Nguyệt Tru Đế thì sao?
...................
❈ Vozer ❈ Truyện dịch VN
Đề xuất Voz: Nhẹ Nhàng Đêm Khuya - Câu Chuyện Tuổi 23