Chương 1142: Bình tĩnh như hắc ám
..........
Đến hôm nay, mặc dù bị Nhật Minh Giáo quản chế tương đối kĩ lưỡng, nhưng Quách Hồ cũng tự mình dò la được vài tin tức hữu ích. Đối với câu chuyện của Phong Thanh Dương, hắn đã lén lút điều tra không dưới mười lần, chỉ là kết quả vẫn là con số không tròn trĩnh.
Nhưng con số không này không có nghĩa là Nhật Minh Giáo được chứng minh vô tội, mà là vì chẳng có ai biết bất cứ điều gì về chuyện đó.
Vụ việc này --- quả thực vô cùng kỳ lạ!!!
Ở một nơi khác, thông qua con mắt không gian quan sát tường tận mọi việc, Mạc Phàm xác định Quách Hồ không hề nói dối, vẻ mặt hắn lập tức trở nên nghiêm trọng, chìm vào trầm tư.
Vì sao Nhật Minh Giáo không muốn nhắc tới Phong Thanh Dương?
Chẳng lẽ bọn chúng còn sợ có người không biết chuyện xấu xa mà chúng đã làm hay sao???
Nhật Minh Giáo dù sao cũng đã khoác lên mình bộ mặt hắc ám của một thế lực siêu việt, chúng còn e ngại điều gì nữa chứ. Chống lại Hàn Hải Điện và triều đình Thanh Vũ thì cũng đã chống rồi, vu oan giá họa cho Mạc Phàm thì cũng đã làm rồi, còn lý do gì khiến bọn chúng không muốn người khác bàn luận hay đề cập tới Phong Thanh Dương.
Nhị đệ tử Chúc Di Sơn của Quỷ Cốc Tông ban đầu còn nảy sinh địch ý, chém giết với Mạc Phàm một phen, ép hắn phải dùng đến không ít thủ đoạn để đối phó. Nhưng suy cho cùng, nếu không phải trùng hợp có thái giám Cao Kiệt của triều đình ở gần đó can thiệp kịp thời thì sao. Thời gian gần đây, thậm chí Quỷ Cốc Tông còn bắt đầu chĩa thẳng mũi kiếm vào mặt Nhật Minh Giáo.
Thật sự mà nói, không có lý do gì để đám cao tầng Nhật Minh Giáo quyết định phong tỏa tin tức về Phong Thanh Dương, việc này chẳng có ý nghĩa gì cả.
Loại bỏ hết tất cả những giả thuyết vô căn cứ, có lẽ... lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó thoát.
“Có lẽ, ta đoán là có lẽ... Nhật Minh Giáo thực chất chưa từng giết Phong Thanh Dương.” Mạc Phàm nói ra suy đoán sâu trong lòng mình.
Suy nghĩ này vừa lóe lên, ngay cả bản thân hắn cũng đột nhiên rùng mình, sống lưng lạnh buốt.
Lúc này, Quách Hồ càng chờ đợi Quỷ Sát Ảnh Linh đáp lại, trong lòng lại càng thêm sốt ruột, cảm giác bức bối khó chịu cồn cào.
Đến khi không thể kìm nén được nữa, hắn van xin với vẻ mặt trắng bệch: “Đại nhân, đại nhân, ta đã nói tất cả những gì ta biết, hết thảy cam đoan là lời thật. Xin ngài tha cho ta một mạng, xin ngài hãy tha cho ta một mạng, như thế này, ta có thể làm bất cứ việc gì ngài sai bảo, xin hãy đưa ta rời khỏi nơi này, về đến Đơn Dương Thành, ta nhất định...”
Nói đến đây, Quách Hồ đột nhiên khựng lại, hắn nhận ra mình đã lỡ lời.
Từ đầu đến giờ, hắn vẫn chưa xác định được đối phương là ai, thân phận thế nào, ngộ nhỡ đối phương là thành viên Nhật Minh Giáo được cử đến để thử lòng trong đêm, vậy thì việc hắn mở miệng van xin rời khỏi đây chẳng khác nào thú nhận muốn phản bội Nhật Minh Giáo.
Thiên hạ rộng lớn, nhưng chỉ có Nhật Minh Giáo là nổi danh sử dụng nhiều thủ đoạn Hắc Ám quỷ bí nhất. Con Quỷ Sát Ảnh Linh này, cho dù Quách Hồ không chắc chắn, nhưng hắn cam đoan đã ngửi thấy mùi Hắc Ám quỷ dị đâu đây.
Thực sự rất dễ khiến người ta sa lầy vào vực sâu không đáy!
Mạc Phàm quan sát cảnh này, chỉ cười khẽ từ xa, thuận miệng thăm dò một câu: “Ngươi sợ hắc ám lắm sao?”
Quách Hồ không dám dối gạt, vội thành thật đáp: “Sợ, đại nhân, thưa đại nhân, ta vô cùng kính nể ngài, nhưng nếu không nói thật, e rằng ngài sẽ không tin. Thú thật, hắc ám khiến ta cảm thấy lạnh lẽo vô cùng, nó là một loại sức mạnh mang đến cảm giác bất an.”
Mạc Phàm tỏ ra hứng thú, cười hỏi tiếp: “Vậy theo ngươi, ngươi sợ hắc ám, hay là sợ Nhật Minh Giáo?”
Quách Hồ nín bặt, không dám trả lời.
Hắn không dám trả lời.
Trả lời câu nào cũng sẽ là bất kính với vế còn lại.
Mà vị đại nhân vô thượng thần không biết quỷ không hay này, tuyệt đối có khả năng đồng thời là cả hai.
Mạc Phàm hiểu ý, mỉm cười đổi sang một cách nói khác: “À, câu đó không nói cũng không sao, nhưng câu tiếp theo mà không nói, thì không được đâu.”
Quỷ Sát Ảnh Linh biểu lộ vẻ ngạo nghễ giễu cợt y hệt tâm trạng của chủ nhân nó, lập tức khiến Quách Hồ cảm giác trái tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hắn không nhận ra mình đã nói sai ở đâu, chỉ cảm thấy đối phương... dường như đang muốn giết mình.
“Nhật Minh Giáo - Tả Hữu Sứ Hoàng Anh, Quỷ Cốc Tông - Kiếm Quân Phong Thanh Dương, Hàn Hải Điện – Hàn Hải Thẩm Tước Mạc Phàm, Thập Điện Diêm Vương – Tưởng Quảng Vương Ám Tỳ Bà. Nếu ta nói ta là một trong những cái tên đó, ngươi sẽ kinh sợ ai nhất? Ta cho phép ngươi nói, ngươi sợ ai nhất?" Giọng Mạc Phàm có chút tùy tiện, vừa thoải mái lại vừa ẩn chứa sát khí dọa người.
“...” Quách Hồ triệt để hồn xiêu phách lạc.
Bốn cái tên, cái tên nào cũng là hung thần ám ảnh đối với hắn, đều là những cường giả cấp sử thi.
Nhật Minh Tả Hữu Sứ Hoàng Anh chính là cánh tay phải của Trương giáo chủ, hắn còn khiến người ta kính sợ hơn cả vị Huỳnh Nguyên còn lại.
Phong Thanh Dương thì khỏi phải nói, chỉ cần biết hắn không chết, dựa vào những gì Ngô Hiền thuật lại, Quách Hồ chắc chắn phải chết.
Có lẽ chỉ có nhân vật Ám Tỳ Bà là bí ẩn nhất đối với Quách Hồ, hắn chỉ mới nghe A Quế kể lại sự kiện ở Tây Trúc gần đây, không có quá nhiều ấn tượng.
Mà người khiến Quách Hồ không muốn đối mặt nhất, tự nhiên chính là Mạc Phàm.
Đừng nói ‘sợ hãi’ đơn giản như vậy, Quách Hồ chính là kẻ đã đổ mọi tội lỗi ở Lãnh Hà lên đầu Mạc Phàm, khiến Hàn Hải Điện thề phải nghiền nát hắn thành tro. Hắn, Quách Hồ, chỉ cần trong đêm ngủ nghe người ta truyền tụng đại danh Hàn Hải Thẩm Tước thôi là đã sợ đến tè ra quần.
Bất quá, Quách Hồ tin tưởng, thậm chí phải nói là may mắn, hắn tin rằng vị đại nhân ẩn thân giấu mặt này đây tuyệt đối không phải Mạc Phàm.
Đùa gì chứ, thiên hạ đồn rằng Hàn Hải Thẩm Tước là Ngân Dị Ác Ma thần bí, với ngọn lửa bạc tanh mùi máu, chưa từng nghe nói hắn còn nắm giữ tà thuật chưởng khống hắc ám kinh khủng đến mức này.
Nghĩ vậy, Quách Hồ lập tức chắc như đinh đóng cột nói: “Đại nhân... kẻ khủng bố tinh thần ta nhất chính là Hàn Hải Thẩm Tước, hơi thở của hắn cũng khiến ta buồn nôn đến cực điểm. Mặc dù ta không đoán được ngài là ai, nhưng chắc chắn không phải hắn, ngoài ra thì ngài là ai cũng được, ta kính trọng nhất là ngài, xin hãy...”
“Ngươi không thấy vẻ mặt thất thố của mình lúc này trông cũng đáng buồn nôn lắm sao?” Mạc Phàm cắt ngang lời của Quách Hồ.
“...”
“Hả?”
Chỉ nghe thấy tiếng cười “khặc khặc” ngày càng khiến người ta sởn tóc gáy.
Mạc Phàm nhấn giọng: “Vậy thì, thứ khiến ngươi buồn nôn ấy, chẳng phải đã đến rồi sao.”
“Ý của ngài là...”
“Ngươi đã nói phiến diện về hắc ám quá nhiều rồi. Với tư cách là một Hắc Ám Pháp Thần, ta có trách nhiệm giải thích cho ngươi rõ hơn một chút. Hắc ám không đồng nghĩa với tà ác và mục rữa. Một loại hắc ám thuần túy, xuất hiện đúng lúc đúng chỗ, nằm trong tay người lương thiện, thì nó cũng sẽ khiến người ta cảm nhận được sự an toàn bao bọc.”
“Giống như ngươi lúc nãy, chẳng phải ngươi đang cầu xin ta cứu ngươi thoát khỏi đây sao? Khi sinh mệnh bị uy hiếp, khi xung quanh cực kỳ nguy hiểm, hắc ám mang đến chính là ánh sáng của thiên thần.” Mạc Phàm ôn tồn mỉm cười nói.
Bình tĩnh như hắc ám.
Quyết đoán sát phạt, cũng như là hắc ám.
Câu nói kia, thong thả mà hời hợt, lại khiến Quách Hồ đang đứng không vững cảm thấy bản thân không còn đường lui nữa rồi. Cũng chính tiếng nói này vừa dứt bên tai, một giây sau, Quách Hồ lại cảm thấy cái lạnh của Vĩnh Dạ đang tùy ý thôn phệ mình từ trên đỉnh đầu.
Trên tay Mạc Phàm không biết từ lúc nào đã phác họa xong quỹ đạo ma pháp, hắn nhắm thẳng bầu trời Cấm Chú mà trừng mắt một cái, tinh đồ đan dệt, tinh vũ lấp lánh ánh sáng đen tím giao thoa.
Tại mặt cách trở bên kia không gian, cách đó nửa triệu dặm, từ trong sương mù hắc ám, một thanh Vĩnh Dạ Ma Kiếm màu đen xuất hiện, đâm xuyên qua bụng Quỷ Sát Ảnh Linh, đồng thời trong khoảnh khắc cực ngắn, đã tiễn Quách Hồ về cõi vĩnh hằng.
“Xin lỗi, hạng người tham sống sợ chết, sẵn sàng bán đứng tất cả như ngươi, tuyệt đối không đáng tin. Tình thương của ta không dành cho ngươi.”
Đôi mắt màu nâu đen của Mạc Phàm lập tức lộ ra một màu đen thuần túy sâu thẳm nhất, tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo đặc thù!
Ma pháp Hắc Ám trở lại thật tốt, so với những ngày tháng không có ma pháp phòng thân, cảm giác này thật tuyệt. Vừa có lại nó, bao nhiêu xao động và lo lắng trong lòng lập tức nguội lạnh, tâm tư trở nên trầm ổn, bình tĩnh hơn bao giờ hết!
.....................
Đề xuất Voz: Có gấu là người Hàn đời đếu như là mơ