Chương 1143: Điền gia nhúng tay!

..........

Hàn Hải Đô Thành – nông trại Điền gia trong đêm.

Trong lúc Quách Hồ giã từ thế giới này, mọi người vẫn đang say giấc nồng. Hết thảy động tĩnh diễn ra trong gian phòng của hắn đều yên lặng và kín đáo đến kỳ lạ, không một chút âm thanh, không một tia sáng nào lọt ra ngoài.

Lẽ ra sẽ không ai hay biết gì, nhưng đúng lúc đó, tại một góc trang trại trên ngọn đồi cao, cách gian phòng của Quách Hồ khoảng 30 dặm về hướng Bắc, đã có chuyện xảy ra.

Thiếu niên A Quế hì hục chạy hết tốc lực leo lên sườn đồi. Tiếng bước chân vội vã dưới đêm trăng tỏ làm cho lũ bò đang gặm cỏ phải ngẩng đầu lên, khịt mũi khó chịu. Âm thanh cứ thế truyền đến tai của bốn gã trung niên mập mạp đang ngồi quanh đống lửa uống rượu tán gẫu trên đỉnh núi. Xung quanh bọn chúng còn có hơn chục thiếu nữ bản địa quây quần hầu hạ, tạo cho bốn gã kia một phong thái tựa như vương giả của một bộ lạc thiểu số.

Bốn tên mập này là bốn gã điền chủ quản lý nông trại của Điền gia đặt tại Hàn Hải Đô Thành. Xét về bối phận, cấp bậc của bọn chúng trong Điền gia không tính là lớn, nhưng ở khu nông trại này, chúng lại đóng vai trò vô cùng quan trọng, là những kẻ nắm giữ khí tài và quản lý nguồn hàng tại Hàn Hải Đô Thành, thế lực tuyệt đối không thể xem thường.

Trên đồi còn có một tháp chỉ huy. Điền sứ Tiêu Dự - người có địa vị chỉ xếp sau hai vị Điền Nông Đường Chủ và Điền Vương trong toàn bộ Điền gia, đang đứng trên lan can bằng pha lê. Từ đây nhìn xuống, toàn bộ đồn điền tựa như một chiến trường, đâu đâu cũng ngửi thấy hơi thở hủ bại của hắc ám. Chúng hóa thành sương đen, mang theo mùi máu tanh đặc trưng, tỏa ra từ những cồn đất bằng phẳng, tùy ý bay lượn giữa không trung.

Đừng nhầm, cảnh tượng này không phải do Mạc Phàm gây nên. Cảnh tượng này, chính là do Điền gia hợp tác với Ám Tỳ Bà tạo ra.

Ám Tỳ Bà cần càng nhiều sinh mạng nhân loại làm vật dẫn cho nguồn năng lượng Hắc Ám chiết xuất từ Ngôi Sao Đen, mà muốn nói đến nguồn cung cấp sinh mạng, nơi nào có thể tốt hơn Điền gia?!

Trước đây, Ám Tỳ Bà hoạt động độc lập, không giao thương với bất kỳ thế lực nào. Nó có thể cổ súy cho cả một tòa thành cấp 14 ra sức hiến mạng vì mình, chuyện này không hề khó khăn. Nhưng kể từ khi Mạc Phàm xuất hiện ngáng đường, Ám Tỳ Bà hầu như bị quấy nhiễu liên tục, bị kẻ đó bám riết như đỉa đói, căn bản không có cách nào đạt được mục đích.

Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn.

Mạc Phàm là kẻ địch.

Điền gia bán người, Ám Tỳ Bà bán sức.

Kẻ trực tiếp làm trung gian môi giới, chính là vị chí cao vô thượng của Nhật Minh Giáo – Tả Hữu Sứ Hoàng Anh.

Mấy ngày nay Điền gia buôn bán người cực nhiều. Các đội tuần tra kiểm dịch ở đại khu ổ chuột chỉ cần hành động theo sự sắp xếp từ trước của Điền sứ Tiêu Dự thì sẽ không có vấn đề gì lớn. Chiến tranh vừa mới bắt đầu, hi sinh là điều cần thiết.

Điền gia cũng muốn dựa vào chiến tranh để cướp đoạt những thứ tốt. Điền Vương từng nói với Tiêu Dự, việc hắn cần làm chỉ là tuyển ra một gã tướng quân mà mình không quá yêu thích, để gã đó phụ trách nơi tiền tuyến là được.

Và Ám Tỳ Bà chính là một vị tướng quân hoàn hảo, kẻ thỏa mãn đầy đủ tiêu chí của một cường giả: đủ tàn ác, đủ nhẫn tâm, đủ lực lượng, đủ thủ đoạn.

Đột nhiên, Tiêu Dự đứng trên tháp, nhìn thấy A Quế hì hục chạy về phía bàn rượu của bốn tên điền chủ, lại thấy sắc mặt A Quế toát ra vẻ kinh hãi tột độ, hắn liền mỉm cười, thầm hiểu kế hoạch đã thành công.

Tiêu Dự chậm rãi đi xuống tháp canh, khoan thai xuất hiện trước đống lửa lớn. Bốn tên điền chủ mập vừa thấy A Quế chạy tới cùng Tiêu Dự đi xuống, lập tức hất tay ra hiệu cho đám thiếu nữ rời đi.

“A Quế, ngươi đi vận lương đêm, đã gặp được gã phù thủy thành chủ Tịnh Thành Tường Vi rồi phải không?” Tiêu Dự không đợi chào hỏi, mở miệng nói thẳng.

A Quế lập tức cúi gằm đầu, hạ giọng đáp: “Tiểu... tiểu nhân đã gặp, đã giao kho hàng trong xe lương cho Tường Vi.”

Một tên điền chủ mập mạp thấy A Quế đã hoàn thành nhiệm vụ nhưng sắc mặt lại vừa hoảng hốt vừa khó coi, liền giận dữ quát: “Sao không mừng? Hoàn thành nhiệm vụ mà lại sợ hãi thế kia? Ngươi đã làm gì sai nên sợ chúng ta trách phạt à?”

A Quế nghe mà hoảng hồn, vội vàng xua tay rồi quỳ rạp xuống đất, khuôn mặt đáng thương tột độ nhìn về phía tên mập, thất thanh nói: “Không, không, tiểu nhân không dám, tiểu nhân không làm gì sai cả. Tiêu đại nhân... chỉ là, lúc nãy... lúc nãy tiểu nhân...”

“Lúc nãy cái gì, nói mau!” Tên điền chủ mập không chút khách khí, hung hăng đá A Quế một cái lăn ra đất.

“Tiểu nhân nhìn thấy thành chủ Tường Vi mở nắp xe vận lương, bên trong toàn bộ là người sống, rất nhiều người sống! Mấy chục thùng xe, người sống nằm la liệt, chằng chịt xiềng xích, trẻ em phụ nữ đều có cả... Tường Vi liền thi triển một loại phép thuật nào đó, trên trời bỗng nhiên trút xuống một dòng hắc tuyền khổng lồ, hắc... hắc tuyền trực tiếp nuốt chửng tất cả mọi người tại chỗ... cái này... cái này...” A Quế hồi tưởng lại mà giọng nói run rẩy.

Đó là một cảnh tượng địa ngục.

Không thể ngăn cản.

Nhân loại bị xiềng xích, nhỏ bé như sâu bọ.

Thế nhưng cái chết lại không đến trong nháy mắt. A Quế đã thấy những tiếng gào thét nguyền rủa vang lên từ khắp các thùng xe, từng cánh tay xương xẩu giơ lên trời như cầu cứu, van xin. Bọn họ đang phải chịu đựng nỗi sợ hãi mà nội tâm không tài nào chịu đựng nổi, đồng thời mọi giác quan cũng phải chịu sự tra tấn ăn mòn đến tột cùng.

Thà rằng bị chặt đầu tại chỗ, thà rằng bị thiên lôi đánh chết, bị núi lửa thôn phệ, nhưng cảm giác cơ thể phải tiếp nhận sự ăn mòn của bức xạ từ một ngôi sao hắc ám lại hoàn toàn khác. Đó là một cái chết chậm rãi, từ tốn, hành hạ con người ta đau đớn đến tận xương tủy, khiến linh hồn dù qua vạn kiếp cũng không còn dũng khí để tái sinh.

Nhìn những thân thể kia quằn quại, biến dị, méo mó, từng bước bị sắc đen gặm nhấm da thịt cùng lục phủ ngũ tạng, đôi mắt chảy ra máu đen, khuôn mặt vặn vẹo, thê lương mà ảm đạm, A Quế lập tức buồn nôn không chịu nổi. Hắn phải ba chân bốn cẳng, vấp ngã năm lần bảy lượt vẫn cố hết sức chạy về đây.

Cảnh tượng ghê rợn đến nỗi, cho dù bây giờ nhớ lại, khuôn mặt gã thiếu niên vẫn tái nhợt, tay chân run lẩy bẩy, rốt cuộc không nhịn được mà ọe ọe nôn mửa tại chỗ.

Chỉ thấy mấy tên điền chủ mập mạp và Tiêu Dự nhìn nhau. Tiêu Dự không nói gì, nhưng bốn tên kia lại phá lên cười ha hả, tỏ ra đặc biệt hứng thú.

Tường Vi làm việc cho Ám Tỳ Bà, mà Ám Tỳ Bà muốn làm gì, chẳng lẽ cấp bậc như bọn chúng lại không biết sao?

“Ha ha ha, tưởng thế nào, hóa ra là tuổi trẻ chưa trải sự đời, thấy một chút cảnh tượng kinh dị của cuộc sống hiện thực mà đạo tâm đã vỡ nát.” Một trong bốn tên điền chủ mập cười lớn.

A Quế rất nhanh bị phất tay cho lui, nơi này đã không còn chuyện của hắn.

Thế nhưng ngay cả sau khi rời đi, trong lòng gã thiếu niên này vẫn mang theo nỗi kinh hoàng và sự dằn vặt lương tâm, hận chính mình vì sao lại tò mò nán lại xem tên điên Tường Vi kia giở thủ đoạn kinh khủng như vậy.

Làm sao mình có thể quên đi nỗi ám ảnh này?

Tuy rằng đám người Điền gia không trực tiếp ra tay, nhưng bọn chúng lại cấu kết buôn bán nhân loại trong địa bàn của mình cho một kẻ lòng lang dạ sói như thế. A Quế bắt đầu lo lắng cho thiếu chủ nhà mình.

Hắn suy nghĩ, có nên đem chuyện này nhanh chóng bẩm báo lại không?

Không, không đúng, có lẽ thiếu chủ cũng đã sớm biết, đã có tính toán riêng. A Quế cảm thấy thiếu chủ nhà mình cũng có khả năng giống như những người này. Quách Hồ là loại người gì, A Quế hiểu rõ hơn ai hết. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, xác suất rất cao là đã trở thành cùng một loại yêu nhân có lương tâm đã bị vấy bẩn.

Loại người tàn sát đồng loại, lương tâm vặn vẹo này, A Quế thực sự không thể theo nổi, cũng không muốn theo nữa.

A Quế trầm tư, cúi gằm đầu rời đi, nhưng không hề chú ý tới lúc hắn đi ngang qua bốn gã điền chủ mập, dưới ánh lửa đỏ trên đồi, mấy cái bóng người đan xen vào nhau, một ấn ký màu đen tựa Quỷ Sát lặng lẽ bò đến sau lưng bốn người kia...

Thiếu niên rốt cuộc quyết định không nói chuyện này với Quách Hồ, càng không muốn theo người chủ này nữa. Hắn đứng trước gian phòng của Quách Hồ, dập đầu một cái, đặt xuống một quan tiền chuộc thân.

Cách nhau một cánh cửa, người vĩnh viễn trầm luân vào địa ngục, người buông bỏ tất cả về lại cố hương.

Thiếu niên A Quế bỏ lại bon chen của thiên hạ sau lưng mà rời đi.

Giây phút đó, ấn ký nguyền rủa cùng một giọt máu ác ma trên người hắn tức thì bị hóa giải, hòa tan vào không khí. Thiếu niên cảm giác được điều gì đó, vội vàng xoay người lại kiểm tra. Bất quá, sau khi sờ mó thân thể một lúc mà không thấy có điểm gì khả nghi, hắn còn cho là mình đang bị tâm ma ảnh hưởng. Thiếu niên thở dài một hơi, rốt cuộc lặng lẽ cuốc bộ, biến mất vào màn đêm vô tận.

Lúc này, nông trại Điền gia đã trở lại với vẻ tĩnh lặng vốn có.

Năm người kia vẫn đứng đó, đứng ở trang trại chăn bò của chính mình, tận hưởng bầu không khí của hắc ám và máu tanh.

Có ngọn lửa nhỏ, trên thảm đồi cỏ.

Dưới mặt trăng đỏ...

................

✶ Dịch VN tại Vozer ✶

Đề xuất Voz: Casino ký sự
BÌNH LUẬN