Chương 1145: Chiếu cố cho Vũ Ngang

............

Tâm tĩnh lặng như mặt hồ, mảnh bỉ ngạn tinh không sau lưng Mạc Phàm chậm rãi thu liễm rồi tan biến, đôi song đồng kim ngân cũng khôi phục lại màu nâu đen bình dị vốn có.

“Lục Niên, ngươi trở lại Tù Đảo Hải Miếu đi. Thành tựu của ngươi những năm nay rất tốt, nhưng vẫn còn xa mới đạt được mục tiêu. Ma Vực dạo này hẳn là muốn tuyển thêm vài biến số, ta sẽ để Nhàn Nhàn đi xử lý.” Mạc Phàm dùng thần thức kết nối với Lục Niên, cất lời.

Nói xong, hắn ngẫm nghĩ, cảm thấy mình nên có trách nhiệm nhắc nhở Lục Niên thêm một điều, bèn lập tức bổ sung: “À, phải rồi, ngươi chiếu cố Vũ Ngang một chút, đừng chỉ lo cho bản thân. Kiểm tra xem tên tàn phế kia thường ngày làm cái trò gì, nếu vẫn không nên người, ta cho phép ngươi cứ thẳng tay dạy dỗ nó.”

Vũ Ngang thật sự là một dấu hỏi lớn, Mạc Phàm không thể cứ thế bỏ qua.

Đêm sắp tàn, ánh trăng dần tan biến, Mạc Phàm phất tay về phía bầu trời, ra hiệu cho Lục Niên lui về.

Nếu có cơ hội đến Hải Châu Ma Vực, bước lên Tù Đảo, tự nhiên sẽ nhìn thấy một tòa Hải Miếu màu đỏ rực, vừa mộng ảo hư vô lại vô cùng quỷ dị nằm sâu giữa lòng đảo. Đây chính là chi nhánh khổng lồ của Tà Miếu đặt tại Siêu Duy Vị Diện. Đừng thấy ở Siêu Duy Vị Diện chỉ có một tòa mà xem thường, một tòa này, từ diện tích đến quy mô, còn khổng lồ hơn gấp trăm lần tất cả chi nhánh Tà Miếu ở thế giới ma pháp cộng lại. Huống hồ chi là lực lượng tín ngưỡng.

Trên Hải Miếu Tù Đảo, có một con quỷ nhãn treo lơ lửng. Bất cứ ai đi ngang qua vùng biển xanh vô tận trong phạm vi hai mươi vạn hải lý của Ma Vực, nội tâm đều sẽ nhìn thấy con mắt này, không khỏi nảy sinh cảm giác vừa kính vừa sợ.

Tựa như một vị Tà Thần Biển Sâu từ trong Cửu U lạnh lẽo đang phóng tầm mắt nhìn chằm chằm, ma quang của nó phảng phất có thể xuyên thấu linh hồn con người.

Ý niệm giết chóc tàn sát, tâm ma cuồng chiến cùng nỗi sợ hãi căng thẳng trong lòng dần dần sẽ hình thành tà tính ngưng tụ từ oán niệm. Trên Tù Đảo, hàng tỷ yêu ma và hàng chục vạn tù binh đều mang trong mình tà tính đó. Bọn chúng cung phụng Tà Thần, kẻ nào được Tà Thần mà Lục Niên đại diện để mắt tới sẽ được ban cho lĩnh vực Sát Lục Huyết Văn vô song, giành được lợi thế sinh tồn cực lớn so với những kẻ khác.

Ngược lại, sát niệm, oán niệm, khủng niệm, cuồng niệm chính là tín ngưỡng tà ác, là chất dinh dưỡng để Lục Niên thăng cấp. Thậm chí, khi bọn chúng chém giết lẫn nhau đến chết, hồn cách của chúng lại càng là thức ăn hảo hạng đối với Cuồng Hồn - Cửu U Thần Nhãn này.

Theo Mạc Phàm đánh giá, Tà Nhãn của hắn bây giờ đã có uy lực công kích ở tầm cảnh giới Thượng Vị Quân Chủ. Tuy nhiên, như thế vẫn còn quá yếu để hỗ trợ hắn đối phó với Cổ Nguyệt Tru Đế.

Sở dĩ Mạc Phàm vừa rồi không gọi Tiểu Dạ ra để hành quyết, vốn không phải hắn tùy hứng làm màu, mà là vì hai lý do. Thứ nhất, hắn muốn thử nghiệm triệu hoán Thần Nhãn, tiện thể kiểm tra xem thực lực Thần Nhãn đã được Lục Niên nuôi dưỡng đến đâu. Sau khi kiểm tra một phen, Mạc Phàm thầm nở nụ cười mãn nguyện, năng lực của Cửu U Thần Nhãn đã được mở rộng, không cần phải xuất hiện gần Mạc Phàm vẫn có thể được triệu hoán, phạm vi bao phủ lại cực kỳ lớn.

Thử nghĩ mà xem, Lục Niên đang tọa trấn ở Tù Đảo ngoài khơi xa, từ Tù Đảo đến Tây Giới Duy Vực, khoảng cách tối thiểu cũng không dưới 150 triệu dặm – còn xa hơn cả từ sao Hỏa đến Trái Đất. Vậy mà Mạc Phàm vẫn có thể nhận được tín hiệu để triệu hoán Lục Niên, đây phải là phạm vi bao phủ bậc nào chứ?

Nói cách khác, sau này Mạc Phàm chẳng cần làm gì cả, cứ làm một Tà Thần thanh tịnh, hưởng lạc, quy ẩn thế gian, xuân qua đông tới vẫn ngồi ở Nguyệt Diệu, đóng giả Thỏ Ngọc chui vào lòng Hằng Nga tỷ tỷ mà nũng nịu. Nếu có kẻ nào ở trần gian làm hắn chướng mắt, hắn chỉ cần trực tiếp cho một cái tọa độ, để Lục Niên từ sao Hỏa giáng lâm giải quyết là xong.

Còn làm cách nào để định vị tọa độ ư? Chuyện này lại càng dễ, chẳng phải hắn vừa mới làm đó sao, dùng các loại ấn ký của hắc ám ma pháp, hay Hoang Lôi Ấn của lôi ma pháp, Nham Diệu Ấn của thổ ma pháp, Thánh Ấn của quang ma pháp đều được, thậm chí có thể trực tiếp dùng Không Gian Chi Nhãn làm định vị dẫn đường.

Uuuu ~~~~~~~~~~~~~

“Quá mẹ nó out trình!!!” Mạc Phàm nghĩ thôi cũng thấy mình khủng bố.

Nếu Thượng Đế thật sự tồn tại, chắc cũng chỉ đến mức như hắn mà thôi.

Bất quá, uy lực công kích của Cửu U Thần Nhãn không thực sự quá ấn tượng. Mặc dù có thể mang đến sát cơ tứ phía, pháp tắc xóa sổ sự tồn tại, nhưng nguyền rủa công kích giống như vừa rồi, đối với bốn tên mập chưa đến Vương cảnh kia thì rất nhanh, nhưng khi tập trung vào Tiêu Dự, có lẽ cần một khoảng thời gian tương đối, không thể xem là dễ dàng trơn tru.

Diệt thế nguyền rủa xóa sổ sự tồn tại của Cửu U Tà Nhãn cũng không phải là cứ trừng mắt một cái là có thể khiến đối phương bay màu ngay lập tức. Cho dù là đại đạo thiên đạo pháp tắc, nguyền rủa vẫn cần thời gian, đối với các mục tiêu có sinh mệnh lực càng mạnh, thời gian vận sức càng dài.

Giống như hoạt động của một cái máy tính, khi người dùng đóng vai thiên đạo thực thi thao tác xóa một tập tin nhỏ, nó diễn ra rất nhanh, tập tin biến mất không còn dấu vết. Nhưng nếu phải xóa một tập tin cực lớn, mặc kệ người dùng có dùng thao tác gì, tốc độ xóa cũng sẽ chậm hơn, có thể nhìn thấy bằng mắt thường các phần nhỏ bên trong đang dần dần biến mất.

Đương nhiên, cũng có thể lựa chọn một phương án khác, đó là trực tiếp đập máy, như vậy sẽ nhanh hơn.

Mạc Phàm khi đó đã dùng phương án này. Bởi vì e ngại kéo dài thời gian sẽ gây ra động tĩnh lớn hơn, cho nên Mạc Phàm kỳ thực đã phải hao phí một viên tinh phách để dùng phân thân của Tiêu Dự đâm mấy nhát chí mạng vào yếu huyệt của hắn. Từ đó dùng nguyền rủa ma pháp trực tiếp khắc ấn chú lên người hắn, đẩy nhanh tốc độ nguyền rủa lên nhiều lần.

Còn một lý do nữa khiến Mạc Phàm phải gọi Lục Niên ra mặt – đó chính là khoe bài.

Kể từ sau vụ lộn xộn với Bàn Côn Thiên Sứ Long ở Lãnh Hà, nhất là từ khi biết vị Thái Tử Tổ Long kia ban đầu vốn bị nhốt, nhưng sau đó có kẻ cố ý thả nó ra để chiến đấu với mình, Mạc Phàm liền phán đoán được, sớm đã có một kẻ nào đó của Nhật Minh Giáo giăng lưới theo dõi sau lưng hắn.

Hắn sở dĩ mấy chục năm nay án binh bất động, cốt là muốn biết được toàn bộ thực lực của Mạc Phàm, muốn biết Mạc Phàm còn cất giấu con bài tẩy nào nữa hay không.

Muốn để đối phương bước ra khỏi bóng tối, những gì Mạc Phàm có thể làm là giống như Bee, càng phải tỏa sáng rực rỡ, đem từng thủ đoạn của mình phô bày ra, cho đến khi dẫn dụ được đối phương lộ diện.

Bee tuy đã chết, nhưng thủ đoạn của hắn vẫn còn đó, ít nhất, Mạc Phàm đã học hỏi được rất nhiều, khai sáng được không ít tinh hoa trong lối đi của hắn.

Ngươi đã muốn xem ta có gì, vậy thì cứ xem đi.

Hy vọng sau khi xem xong, ngươi vẫn còn đủ dũng khí để ra mặt gặp ta...

........................

Quạc quạc quạc ~~~~~~~~~~~~~~~~

Từng đàn quạ đen quanh Hàn Hải Đô Thành gáy inh ỏi rồi vỗ cánh bay đi trước lúc bình minh ló dạng.

Cả một đêm dài không ngủ, trong tộc đàn có con sống sót, cũng có con vĩnh viễn không thoát được chân trời đỏ rực. Nhưng trên hết, có lẽ không ít cặp mắt quạ đã chứng kiến trọn vẹn cảnh tượng kinh hoàng diễn ra trên mảnh đồi chết chóc này.

Cùng thời điểm đó, tại Thiên Vực, một nam tử phong thái nho nhã, đầu đội nón lá, hông đeo một thanh kiếm gỗ để ngụy trang, đang xử lý công việc. Hắn cố ý kéo vành nón thấp xuống để che đi dung mạo của mình.

Nam tử đi đến một cửa hiệu mua vài món đồ, người chủ tiệm vừa nhìn thấy lệnh bài của hắn, lập tức chạy vào trong bẩm báo điều gì đó. Vài phút sau, ông ta vội vàng chạy ra sắp xếp cho nam tử kiếm sĩ đi vào trong mật thất.

Bên trong mật thất của cửa hiệu, Tả Hữu Sứ Huỳnh Nguyên đã dọn sẵn mâm trà chờ đợi nam tử cầm kiếm.

“Đến rồi à, sư đệ, ngồi xuống trước đi.”

Kéo cửa lại, xác định không có ai nhìn thấy mình xong, Phong Thanh Dương mới cởi nón lá xuống, lặng yên ngồi đối diện Huỳnh Nguyên, đặt thanh kiếm gỗ lên bàn.

“Lợi hại, lợi hại, quả nhiên là Diêm La Kiếm Đế, người đứng đầu Thập Điện Diêm Vương thời thái cổ. Cầm kiếm gỗ trên tay mà vẫn khiến người ta có một cảm giác không rét mà run.” Huỳnh Nguyên hài hước nói.

Trong lời nói của hắn dĩ nhiên mang ý vị sâu xa, nửa như cợt nhả, nửa còn lại tựa hồ rất cảm phục vị sư đệ này của mình.

Phong Thanh Dương khoát tay, tỏ vẻ không mấy quan tâm.

Thậm chí, qua thái độ có thể nhìn ra một chút tâm trạng không tốt trên khuôn mặt hắn.

“Nói chuyện chính đi, chuyện ở Hàn Hải Đô Thành thế nào rồi, đã cắn câu chưa?” Phong Thanh Dương hỏi.

“Bắt được một hồn cách dạng nhãn cầu, nó không yếu, nhưng cũng không đáng để chúng ta phải đánh một trận. Đối phương dường như cũng cố ý cho chúng ta thấy thực lực, hắn có vẻ đã không còn kiên nhẫn chơi trò trốn tìm với chúng ta nữa.” Huỳnh Nguyên ngược lại tỏ ra thong thả, không chút nào dao động.

“Khoan đã.” Phong Thanh Dương đột nhiên nhíu mày, nói: “Ngươi nói, hắn cũng biết ngươi đang theo dõi hắn?”

“Ừm, hắn rất tự tin vào thực lực của mình, ví như, rất tự tin vào hồn cách thứ tám chẳng hạn.” Huỳnh Nguyên vừa châm trà, vừa cười khổ mà thấm thía.

....................

......................

✺ Vozer ✺ Dịch VN hot

Đề xuất Linh Dị: Trùng Cốc Vân Nam - Ma Thổi Đèn
BÌNH LUẬN