Chương 1147: Ai là đại thần Bàn Cổ

................

Khóe mắt Phong Thanh Dương liếc thấy nàng nha hoàn ở gian bên cạnh đang xếp tách trà lên kệ. Hắn ngắm nhìn hành động mộc mạc mà bình thản, lặp đi lặp lại như một thói quen thường ngày ấy một hồi lâu, trong lòng cũng chẳng còn hứng thú kéo dài câu chuyện, bèn cố ý nhắc nhở vị sư huynh trước mặt một lần:

“Cổ Nguyệt lão sư sắp xếp ngươi đến đây phụ ta một tay, ta vẫn luôn rất yên tâm. Nhưng chuyện của Quỷ Cốc Tông, ta cho ngươi một lời khuyên, nên dừng lại ở đây, đừng cho rằng mình thông minh mà công khai động vào bọn chúng. Chúng ta phải kiên nhẫn giải quyết tuần tự, chớ vội chọc vào hai gã Chúc Di Sơn và Sở Giang, bằng không sẽ chỉ rước thêm phiền phức mà thôi.”

Nam tử tên Huỳnh Nguyên nghe xong câu này, vẻ mặt có chút kinh ngạc, bàn tay đưa lên day day trán.

Hắn cũng đưa mắt nhìn theo hướng của Phong Thanh Dương, xuyên qua vách màn mỏng, thấy vị nha hoàn trong quán đang sắp xếp khay trà, rồi dừng lại một lúc mới từ tốn hỏi:

“Ngươi nhắc ta mới thấy tò mò. Từ lúc đến thế giới này tới giờ, ta chưa từng thấy Sở Giang của Quỷ Cốc Tông xuống núi. Chúc Di Sơn thì thỉnh thoảng còn lượn lờ trước mặt ta, nhưng kẻ kia thì tuyệt nhiên chưa từng xuất hiện. Có thể khiến sư đệ của ta đề cao hắn như vậy, lẽ nào lai lịch và khí vận rất lớn sao?”

“Ba chữ ‘đại sư huynh’ không phải để nói suông. Hắn không có bối cảnh, nhưng lại còn phiền phức hơn cả kẻ có bối cảnh. Cứ vậy đi, chuyện này dừng ở đây, nếu không cần thiết thì đừng tính toán đến hắn. Chuyện của tiểu tử Mạc Phàm kia vẫn cần chúng ta, không phải sao?” Phong Thanh Dương cười khổ nói.

Hồi tưởng lại, từ ngày đầu tiên được Quỷ Cốc Tử nhìn trúng và nhận làm đệ tử thứ ba, cho đến tận bây giờ, Phong Thanh Dương vẫn luôn mang một nỗi kính sợ đối với vị đại sư huynh của mình.

Thánh tông kiếm ý, khí tông kiếm pháp, thiên địa huyền hoàng, Quỷ Cốc cửu thức địa giai kiếm phổ, đừng nói là người thường sử dụng, ngay cả Diêm La Kiếm Đế mạnh nhất Thập Điện Diêm Vương, Phong Thanh Dương cũng khó lòng lĩnh ngộ nổi. Nhưng hắn đã từng thấy đại sư huynh Sở Giang tu tập, cái tên đó trong ấn tượng của hắn, thậm chí còn không dùng kiếm mà vẫn dễ dàng lĩnh hội toàn bộ.

Thời điểm đó, dù không ẩn giấu thực lực, Phong Thanh Dương ở trạng thái toàn thịnh cũng chưa chắc đỡ nổi một đòn của Sở Giang, càng không cần phải nói đến bây giờ.

Một bên khác, nhìn ánh mắt đầy tâm sự, khó nói thành lời của Phong Thanh Dương, Huỳnh Nguyên chỉ ừ hờ một tiếng, hưởng ứng bằng một nụ cười đầy ẩn ý.

Nụ cười của hắn khiến người đối diện có cảm giác như đang tắm mình trong gió thu, không lạnh lẽo, không nóng bức, nhưng luôn khó lường, biến ảo khôn cùng.

Bất quá có một điều chắc chắn là, Huỳnh Nguyên không cho rằng mình đến thế giới này để phá hoại, hắn dĩ nhiên không điên đến mức đi gây sự, trêu chọc vào trật tự vốn có của tất cả mọi người.

Lão sư từng giảng đạo, ‘không cần thiết thì ghi nhớ chứ không làm’. Đánh cờ phải đúng người, câu cá phải đúng con, tránh việc ăn nhầm cá độc mà mất mặt.

Lúc này, Phong Thanh Dương chậm rãi đứng dậy, tay cầm thanh kiếm gỗ che trước người, kéo chiếc nón lá thấp xuống che mặt, khuôn mặt bị che khuất mang theo ý định khó đoán.

“Tiền trà thì tính sao đây?” Huỳnh Nguyên một tay chống cằm, tay kia gõ những ngón tay lách cách lên ấm trà, vẻ mặt buồn chán hỏi.

“Ngươi trả. Ta bây giờ không có danh phận, ngươi nên hiểu rằng Tả Hữu Sứ của Nhật Minh Giáo đi uống trà với một kẻ vô danh tiểu tốt, lẽ nào lại để kẻ vô danh tiểu tốt trả tiền,” Phong Thanh Dương lạnh lùng nói.

“À, vậy là sư đệ muốn ta thương hại đây mà,” Huỳnh Nguyên ngược lại có chút buồn cười, tiếp tục đối chất.

Phong Thanh Dương muốn nói lại thôi, chỉ nhếch môi hừ một tiếng, lười dây dưa với tên này.

Hắn sau đó đưa tay kéo màn che và vách cửa ra, định rời khỏi phòng trà.

Nhưng đúng lúc này, Phong Thanh Dương ngẫm nghĩ rồi khựng lại một chút, thận trọng quay đầu nhắc nhở Huỳnh Nguyên thêm lần nữa:

“Nhớ kỹ lời ta, đừng dây vào Quỷ Cốc Tông. Trước mắt vẫn là tiểu tử kia và đám ung nhọt như Hàn Hải Điện, triều đình Thanh Vũ. À, phải rồi, còn có một kẻ mà ta cho rằng cũng cực kỳ nguy hiểm, luôn khiến ta cảm thấy bất an, nàng ta tên là Minh Nguyệt Thần Cơ. Nàng mới nổi danh trong vòng 100 năm nay, nhưng hành tung cũng rất thần kỳ. Ta hoài nghi nàng cũng đến từ vị diện khác, trước mắt cũng đừng nên nóng lòng động vào nàng nếu không cần thiết. Thế giới này không hề tầm thường như ngươi tưởng đâu.”

“Biết rồi, biết rồi, tuần tự giải quyết chứ gì, ta nhớ rồi. Sư đệ, ngươi nói lắm còn hơn cả mẹ ta ngày xưa, nghe ngấy đến phát khổ,” Huỳnh Nguyên phẩy tay bịt tai, không thèm nghe nữa.

Mãi cho đến khi Phong Thanh Dương rời khỏi tiểu viện, Huỳnh Nguyên mới hít một hơi thật sâu, thở dài lẩm bẩm: “Minh Nguyệt Thần Cơ, đại đệ tử một đời của Quỷ Cốc Tông Sở Giang, hoàng đế Hạ Băng, Hàn Hải Chúa Công Lê Minh... Con mẹ nó, Thần Mẫu ơi, người xếp cờ giống như kẻ chưa từng chơi cờ vậy, điên điên loạn loạn, vô pháp vô thiên. Sao không chiếu tướng thẳng mặt, cho ta biết Đại Thần Bàn Cổ rốt cuộc là kẻ nào? Tức chết ta mất.”

Nghĩ nhiều quá thôi thì không nghĩ nữa, Huỳnh Nguyên nâng tách trà lên uống cạn, sau đó đặt 1 quan 9 kim tệ lên bàn rồi thong thả rời đi.

..............

Hải Châu – Tổng cục Hàn Hải Điện.

“Phong Thanh Dương biến mất, Quỷ Cốc Tử tạ thế, thiên hạ đại loạn, thế gian phân tranh càng thêm xáo trộn. Nam Châu khó tiến, Đông Thổ bất trị, Tây Giới càng nguy hiểm khôn lường. Bắc Phương cùng Hải Châu đã yên bình lặng lẽ hơn chục vạn năm, sớm hay muộn cũng sẽ bị cuốn vào cơn sóng lớn này mà buộc phải động thủ. Lê Nam Phước, ta muốn nghe ý kiến của con.”

Lê Chúa Công đứng ở tiên đình cao nhất của quan môn, toàn thân hào quang rực rỡ, tựa như một vị Thánh Nhân. Ánh mắt ngài phóng ra ngoài ban công, nhìn sâu vào biển xanh bát ngát vô tận, dùng ngữ khí vô cùng nghiêm túc nói chuyện với con trai mình.

Lê Nam Phước đứng sau lưng Lê Minh, lặng lẽ cẩn trọng suy tư trong giây lát.

Một lúc sau, chàng mới hành lễ cung kính trả lời: “Phụ thân, sóng từ thần châu lục địa nếu quá lớn, Hải Châu cũng sẽ không thoát khỏi cục diện phân tranh này. Chiến tranh là giải pháp tồi tệ, nhưng chiến tranh lại là con đường duy nhất để bình ổn. Thánh hiền động lý không động thủ. Quân tử động thủ không động khẩu. Chúng ta là cả hai, mà cũng chẳng phải cả hai. Chúng ta động thủ trước, rồi mới giảng đạo lý.”

Lê Minh nghe xong, ánh mắt trong veo chưa từng có, ấm áp nhìn về phía con trai mình: “Nói được, phải làm được.”

“Nói được, làm được,” Lê Nam Phước một chân quỳ xuống, cất giọng đầy kính cẩn.

Chỉ thấy Lê Minh mỉm cười, hào quang trên thân dần thu liễm lại, tự mình bước tới, đưa tay đỡ Lê Nam Phước dậy, nói: “Bất quá, bây giờ vẫn chưa phải lúc.”

Lê Nam Phước nghe vậy, tinh thần lập tức dao động, hỏi: “Còn chưa phải lúc sao, thưa phụ thân? Nhật Minh Giáo đã rất...”

Lê Minh cắt ngang: “Con đường duy nhất để có thể chiến thắng sau cùng là gì, con còn nhớ không?”

Lê Nam Phước xấu hổ lắc đầu, nghĩ mãi vẫn không thể nói ra.

“Là trước đó, chúng ta phải chắc chắn rằng mình sẽ đi được đến cuối cùng,” Lê Minh ý vị thâm sâu, dùng ngữ khí dạy con hết sức ôn hòa mà nói.

Ngày hôm đó, một câu này của ngài đã khiến Lê Nam Phước đứng lặng như tượng trong đại điện, suy ngẫm hồi lâu mà vẫn chưa thể thông suốt.

.........................

» Cộng đồng dịch VN Vozer «

Đề xuất Tiên Hiệp: Kinh Khủng Tu Tiên Lộ
BÌNH LUẬN