Chương 1165: Cảnh báo

..............

Phải biết rằng, đây vẫn chưa phải là pháp tắc tối cao của Trường Hà Hắc Ám. Bất cứ sự vật gì cũng đều ẩn chứa khả năng vĩnh viễn vô hạn. Thiên phụ Chaos năm xưa từng nói với Mạc Phàm một câu rằng, sở dĩ có kẻ leo tới đỉnh núi cao nhất rồi tự mãn cho rằng mình đã ở đỉnh cao, không nhìn thấy cảnh giới nào cao hơn, thường là bởi vì hắn đã rơi vào một bình cảnh chưa thể phá vỡ, tuệ căn đã chạm đến cực hạn.

Tô Lộc lại vô cùng minh bạch, bản thân hiện tại chỉ vừa chạm chân vào khoảng trời đất bao la này, con đường tu luyện sau này của hắn sẽ còn dài đằng đẵng...

Hắn đã từng nghe một học thuyết từ miệng giáo sư Stein và Nhật Ánh, rằng có lẽ cảnh giới tối thượng của Trường Hà Hắc Ám chính là trường hà thời gian. Tương tự như các hạt mang theo ánh sáng, vật chất hắc ám là những hạt mang theo bóng tối. Dựa trên cơ sở lý luận của khoa học thường thức, một khi vượt qua vận tốc ánh sáng, người ta có thể đi đến một thời không bị bẻ cong, đồng thời tua ngược một vật thể nào đó về quá khứ. Điểm cuối cùng của dòng chảy vật chất này chính là dòng thời gian, khi đạt đến cảnh giới đó, Trường Hà Hắc Ám thậm chí có thể quay ngược về quá khứ.

Nhưng lý luận vẫn mãi là lý luận nếu không được thực tế kiểm nghiệm. Vì vậy tính đúng sai của nó, hiện tại không thể nói trước được điều gì.

Trở lại chiến trường, Mạc Phàm và Tiểu Dạ vừa mới thoát khỏi vòng vây của Ám Tỳ Bà.

Hắn nhanh chóng truyền âm cho Tô Lộc, hỏi han tình hình. Sau khi xác nhận Tô Lộc đảm bảo có thể một mình khống chế toàn bộ chiến trường còn lại, hắn mới yên tâm dồn toàn bộ chiến ý lên người Ám Tỳ Bà.

Dù sao đi nữa, đám người Quách An, Tường Vi, Cao Kiên đang bị suy giảm thực lực trên diện rộng. Trước đó, bọn chúng bị Lonna treo lên đánh cho nhừ tử, bị bạch ngân hấp thụ dinh dưỡng, năng lượng duy tâm hao tổn cực lớn, hiện tại đến một nửa thực lực cũng không còn. Ngay cả Lệnh Hồ Xung cũng đã bắt đầu lộ ra hơi thở bất ổn.

Với thủ đoạn của Tô Lộc, cộng thêm Hỗn Hải Thiên Lăng và các loại ma cụ, đạo cụ ảo thuật mà Mạc Phàm đã mua sắm phòng hờ, việc tiếp tục cầm chân đám người này cũng không phải là không thể.

Hơn nữa, Tiểu Dạ và Mạc Phàm cũng có thể tùy thời ứng cứu khi cần thiết.

Ngược lại, vị Thập Điện Diêm Vương – Tưởng Quảng Vương kia lại là một vấn đề khác. Tưởng Quảng Vương Ám Tỳ Bà mới vừa rồi còn đắm chìm trong sự vĩ đại của bản thân khi gieo rắc mầm bệnh, tựa như cả thế giới này cũng không đủ cho nó chà đạp. Thế nhưng hiện tại, nó ngẩng đầu lên, nhìn thấy một đạo Trường Hà Hắc Ám đã che giấu toàn diện hồn cách của Tà Thần, khiến nó tìm mãi không thấy, không thể định vị được, lại còn phá hủy toàn bộ mầm bệnh của nó không còn một mảnh. Ám Tỳ Bà toàn thân huyết khí sôi trào, tức đến phát điên.

Nó cảm giác như muốn rơi vào vực sâu thẳm, chém giết vạn lần cho hả giận.

Ngay khoảnh khắc Ám Tỳ Bà giận dữ sôi trào, lao về phía Mạc Phàm, mặt đất trong cương vực Hàm Dương lập tức sôi sục. Vô số phế tích, thổ địa, hoang cốc, vùng đất ngập nước đều nứt toác, vô số cây khô và các loài bò sát vốn bị chôn vùi dưới lòng đất đồng loạt phá đất trồi lên.

Không thể không nói, Phù Thủy Hắc Ám mới chính là cái nôi chân chính của ma pháp thái cổ. Ám Tỳ Bà lẩm nhẩm một đoạn chú văn quỷ dị, đoạn nó tự chặt đứt cánh tay của mình để hiến tế. Cánh tay bị ném xuống đất, rồi nó lại thi triển một loại vu thuật cổ xưa, chỉ thấy cánh tay kia chìm vào lòng đất rồi biến mất không còn tăm tích.

Ong ong ong ong ~~~~~~~~~

Một khắc sau, không gian trở nên đặc quánh. Mạc Phàm và Tiểu Dạ cảm nhận được lực lượng không gian ma pháp đang bị tắc nghẽn, giống như tà thuật kia của Ám Tỳ Bà đã cưỡng ép thỏa thuận với Thiên Đạo để phong tỏa không gian vậy.

“Chết tiệt, gã này rốt cuộc có bao nhiêu thủ đoạn tà môn vậy?” Mạc Phàm cảm thấy da đầu tê dại.

Giờ khắc này hắn mới hiểu, may mắn thay Đạo quả Duy Tâm của mình chính là phù thủy. Chức nghiệp Phù Thủy ---- quả thực là một chức nghiệp bá đạo và khó nhằn nhất.

Ô ô ô~~~

Lúc này, một trận âm thanh ô minh từ sâu trong những vết nứt dưới lòng đất phế tích vang lên. Một đôi quỷ trảo khổng lồ dữ tợn phá tan mạch nước ngầm chui ra, tựa như ác quỷ từ địa ngục bò dậy. Vô số yêu thú tai hoang từ tám phương bốn hướng không ngừng tràn về, dường như bị kích thích bởi cánh tay mà Ám Tỳ Bà vừa hiến tế.

Trận pháp của Ám Tỳ Bà kết nối với lòng đất, yêu thú có thể thông qua mạch ngầm mà chui vào chiến trường. Tiểu Dạ là hắc ám chi kiếm, phản ứng với quỷ thuật hắc ám cực nhanh. Con mắt trên cán kiếm đột nhiên mở ra, mặt đất cát vàng rung chuyển kịch liệt, hóa thành vô số cự trảo ngút trời. Một cái trảo vừa chụp về phía Mạc Phàm liền bị Tiểu Dạ đâm một kiếm chế ngự, chấn động gây ra một vụ nổ lớn, tạo ra sóng xung kích cao tới hàng ngàn thước.

Ám Tỳ Bà lơ lửng giữa không trung, lần này nó đã vận dụng đến trạng thái mạnh nhất của bản thân. Nó liếc qua Mạc Phàm, rồi lại nhìn về phía Tô Lộc ở đằng xa. Thế nhưng, thứ khiến Ám Tỳ Bà cảm thấy bị uy hiếp nhất lại là một ánh mắt đến từ Thiên Vực xa xôi, một kẻ nào đó cách nơi này gần triệu dặm đang nhìn chằm chằm vào nó.

“Kẻ nào đang giả thần giả quỷ?” Ánh mắt kia khiến Ám Tỳ Bà giật nảy mình, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán.

Ám Tỳ Bà đang ở trạng thái khí tức đỉnh điểm, giống như một vị vua tuần sát lãnh thổ của mình. Nó có thể cảm nhận được toàn bộ miền Bắc Duy Vực đều đang bùng nổ chiến tranh, cuộc chiến giữa nhân loại và yêu thú tai hoang, một cuộc chiến sinh tồn giữa các chủng tộc. Nó cũng cảm nhận được vị trí của Phong Thanh Dương đang trà trộn trong đám người.

Có thể nói, Ám Tỳ Bà giờ khắc này đã thực sự ngả bài, tiến vào trạng thái chân thân của một Thập Điện Diêm Vương chúa tể, sở hữu thực lực nửa bước Đế Hoàng.

Vậy mà vừa rồi là cái gì?

Không phải Mạc Phàm, cũng không phải Phong Thanh Dương.

Nó cảm thấy tính mạng mình bị uy hiếp.

Một Đồng tử Minh Nguyệt cường đại chiếu vào mắt nó, khiến nó nhìn thấy ảo ảnh tựa như Cửu Vĩ Nguyệt Hồ Kinh Thế, có chút mơ hồ mộng mị, có chút huyền ảo mê trận làm cho linh hồn cũng cảm nhận sâu sắc lời cảnh báo chết chóc.

“Quái lạ, biến mất rồi, không còn cảm giác được nữa, chẳng lẽ là mình nhìn lầm?” Ám Tỳ Bà lắc đầu, hít một hơi thật sâu để trấn định lại.

Giả thuyết này rất có khả năng. Trên thế giới này thỉnh thoảng vẫn xảy ra những sự nhầm lẫn pháp tắc như vậy.

Ám Tỳ Bà không cho rằng trước giờ mình từng gây sự với một kẻ nào như thế, nó tuyệt không tin có kẻ nào lại giống như tên Mạc Phàm này, vừa xuất hiện đã tìm cách giết chết mình.

“Tất cả các ngươi mau quấn lấy tiểu tử này, để ta tới giết hồn cách của hắn!” Ám Tỳ Bà lập tức trừng mắt nhìn đám Quách An và Lệnh Hồ Xung, lớn tiếng ra lệnh.

Nó cũng không tiếp tục chiến đấu với Mạc Phàm, dù cho hiện tại khí tức của nó đã vượt xa Mạc Phàm rất nhiều, nhưng nó vẫn không đủ tự tin để đối đầu trực diện với tên điên kia.

Nhưng hồn cách của hắn thì lại khác.

Để giết một Tà Thần không hoàn chỉnh, tốt nhất là giết hồn cách trước, như vậy sẽ khiến hắn chịu thương tích vĩnh viễn không cách nào hồi phục.

Trong mắt Ám Tỳ Bà, nó chẳng thèm để tâm đến cảnh giới của Tô Lộc. Cấm Chú pháp sư thì sao? Cấm thuật thì thế nào? Trước sức mạnh hắc ám cường đại, tất cả cũng chỉ là trò hề mua vui mà thôi. Nó hiện tại chính là Thập Điện Diêm Vương, chưởng khống Âm Giới khổng lồ, lại còn được Thiên Đạo ban cho quyền năng cường đại.

Kế hoạch của Ám Tỳ Bà mục đích rất rõ ràng, nó tương kế tựu kế, giả vờ bị chọc giận để có thêm thời gian ngâm xướng mầm bệnh. Mục tiêu tối cao là phải giết được hồn cách của Mạc Phàm, đây là trọng trách mà Phong Thanh Dương và Huỳnh Nguyên đã giao phó cho nó.

Tà Thần mất đi hồn cách, tuyệt đối không còn là đối thủ của bọn chúng được nữa.

...................

Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Đạo Trường Đồ
BÌNH LUẬN