Chương 1171: Ta xử lý hết, ngươi quyết đấu với hắn
........
Tại Hàm Dương quan ải, trên phế tích chiến trường nhuốm màu đồng thau hoang tàn, Lệnh Hồ Xung, Cao Kiên, cùng đám cường giả may mắn sống sót sau nhát kiếm quét tan mũ rộng vành kinh thiên động địa kia, cũng đã bắt đầu lảo đảo đứng dậy. Bọn hắn dĩ nhiên không dám xông lên từ chính diện, mục tiêu của chúng rõ ràng là Mạc Phàm, hơn nữa, chính là tử huyệt sau lưng hắn.
Bạch Dương Nhật Kiếm cường đại vô song, hai đầu Cương Thi bất tử của Ám Tỳ Bà có phòng ngự cấp Quân Chủ vô địch, hai đầu Võ Vương Bát Phụ Kanragoo của Cao Kiên có chiến lực Thượng Vị Quân Chủ, lại thêm tất cả cường giả Quỷ Bí và Nông Thực Sư hội tụ sức mạnh vây khốn, kết quả đều bị chém cho thân tàn ma dại, hai đầu Cương Thi tại chỗ chết một. Nếu không phải Phong Thanh Dương xuất một kiếm bảo hộ, tình hình thực sự chỉ có thể như lời đại ma đầu Mạc Phàm nói ---- mời tất cả đi nhận cát xê, kết thúc vai diễn trên cõi đời này.
Cục diện chiến sự biến đổi quá nhanh, bọn hắn đã không còn theo kịp tình hình nữa. Gương mặt ai nấy đều không khỏi lộ vẻ hối hận, vì sao mình lại xuất hiện ở cái nơi âm u quỷ quái này, hận bản thân vì sao lại dính vào gã đại ma đầu kia. Nhưng trớ trêu thay, bọn hắn buộc phải ngầm thừa nhận, bây giờ nghĩ đến đường lui... có lẽ đã quá muộn.
Đã phóng lao thì phải theo lao, đám người Lệnh Hồ Xung muốn lấy chính là tính mệnh của Mạc Phàm!
Chỉ là ông trời trêu ngươi, trên chiến trường đồng thau này, kẻ địch bây giờ đâu chỉ có mỗi mình Mạc Phàm.
Ngay thời điểm đám Lệnh Hồ Xung sắp sửa hành động, một nam tử tao nhã, mang trên mình phong thái tiên hiền thuần nho, xuất hiện ngay cạnh đại ma đầu Mạc Phàm.
Hắn lẳng lặng quan sát xung quanh, tựa như đang chờ đợi một vài kẻ tự chui đầu vào lưới.
Mạc Phàm mỉm cười nói với Mục Bạch: “Trong đám đó, ngươi cứ tùy ý chọn lấy vài tên mà ngươi thấy thú vị làm đối thủ đi, còn lại giao cho ta.”
Mục Bạch lướt mắt một vòng, nhanh chóng bỏ qua bọn Lệnh Hồ Xung, ánh mắt cuối cùng dừng trên người Ám Tỳ Bà Đinh Vũ Miên.
Ám Tỳ Bà Đinh Vũ Miên đang ở sườn núi, nấp dưới một tảng đá lớn. Ánh mắt nàng ta vừa vặn khóa chặt vào Mục Bạch đầy ác ý, nhưng hơi thở lại dồn dập hổn hển. Có lẽ, việc lột xác cải mệnh đã tiêu hao quá nhiều sinh mệnh lực, khiến thực lực của nàng không còn ở đỉnh cao nửa bước Đế Hoàng như trước, e rằng chỉ còn chưa tới bảy thành công lực.
Mục Bạch thu hồi ánh mắt.
Hắn vỗ nhẹ lên vai Mạc Phàm, thong dong nói:
“Ta quen biết Phong Thanh Dương đã lâu, thực lực của hắn so với lần gặp trước tuyệt đối không chỉ hơn kém một chút. Khả năng hắn ẩn giấu còn sâu hơn cả ngươi, không hề dễ đối phó đâu. Ngươi tốt nhất nên toàn tâm toàn ý giải quyết hắn, những kẻ khác sau lưng đừng bận tâm.”
Mạc Phàm hơi kinh ngạc, nhưng nghiêm túc suy ngẫm, Mục Bạch từ lâu đã không còn cái tính tâm cao khí ngạo, mắt cao hơn đầu nữa.
Lời nói của hậu duệ Hoa Đà Thánh Nhân, mang theo hạo nhiên chính khí phảng phất, khiến Mạc Phàm cũng cảm thấy có mấy phần tin tưởng.
Mục Bạch tiêu dao bước một bước dài về phía trước, thần văn quấn quanh thân, tà áo dài bồng bềnh trong gió. Một cây bút Lông Phượng Đỏ theo ống tay áo trôi ra, vừa khít nằm gọn giữa hai đầu ngón tay của hắn.
Mặt trái cán bút có một diệu ấn của chủ nhân Hoa Đà Tiên Tôn, còn phía trên đầu bút ba tấc thì khắc hằn ba chữ ‘Kỳ Ma Thánh’.
Mục Bạch nhẹ nhàng xoay bút, hạo nhiên thiên ý viết xuống một chữ ‘Khai’.
Bầu trời bỗng dưng xuất hiện dị tượng, ba lỗ hổng vòng xoáy từ trên trời giáng xuống tựa như ba cánh cửa vừa mở ra. Mà bên trong mỗi cánh cửa, lại xuất hiện một cây bút khác nhau.
Hàm Dương hướng Đông, Bút Ngỗng Tuyết Trắng – ngòi bút trắng muốt như tuyết, khiến bầu trời tựa như một trang giấy tinh khôi.
Hàm Dương hướng Nam, Bút Mực Thiết Mâu – ngòi bút bằng sắt uốn lượn, bao bọc một tầng âm phong xoắn ốc nằm ngang giữa trời. Trong cơn gió quỷ dị, từng khuôn mặt oán độc, từng đôi mắt thâm hiểm hiện lên, như muốn bổ nhào ra, hung hăng kéo tội nhân trong thế gian về địa ngục chịu phạt.
Còn cây bút thứ ba – Bút Đường Thi Hào lơ lửng giữa không trung, tỏa ra một luồng cảm giác thanh tịnh mát mẻ, như cơn gió thoảng trên mặt hồ ngày hạ. Nét bút của bậc trạng nguyên nho nhã đẩy ra một tầng không gian gợn sóng, lan tỏa bốn phương tám hướng, xoa dịu tâm hồn người.
Một cây tiên bút của Hoa Đà Thánh Nhân làm chủ đạo, triệu hoán thêm ba cây bút khác, khiến cho cả vùng không gian này không ngừng run rẩy, liên tục phát sinh những huyễn cảnh trùng điệp và biến ảo.
Mạc Phàm nhận ra ba cây bút này. Bút Ngỗng Tuyết Trắng là chiến lợi phẩm chính tay hắn tặng cho Mục Bạch ở chiến trường phản quân Mỹ Châu. Bút Mực Thiết Mâu là do Mục Bạch thu được từ tay Lâm Khang trong trận vây công Phàm Tuyết Sơn. Còn Bút Đường Thi Hào, lại là món đồ mà Mạc Phàm treo bán đấu giá ở Cổ Thành mười mấy năm trước, được Mục Bạch mua lại với giá 25 kim nguyên bảo.
Quả thực, đã rất lâu rồi Mục Bạch không có một trận chiến nào nghiêm túc. Thân là hậu duệ của Hoa Đà Thánh Nhân, thiên hạ chỉ biết hắn tinh thông cầm kỳ thi họa, đêm hè bày cờ luận binh pháp, ngày đông viết văn khích lệ tướng sĩ. Hắn thường chu du cưỡi ngựa xem hoa, vẽ tranh thưởng cảnh, khi thì nhàn rỗi ngắm trăng đối thơ, xuân sang viết câu chúc phúc an khang, làm một đời y nhân cứu khổ cứu nạn, châm cứu chữa bệnh, điều chế dược tề...
Lạ thay...
Cũng đã rất lâu rồi, hắn không cầm bút giết người!!!
Mục Bạch tay phải hướng vào không trung siết chặt, bút Lông Phượng Đỏ của Hoa Đà Kỳ Ma Thánh bỗng lóe lên những vệt sáng loang lổ quỷ dị. Ánh mắt hắn tức thì thay đổi, phảng phất như quay về sáu mươi vạn năm trước, khi vị Thánh Nhân được thế gian tôn sùng kia từng đánh một trận ngang tay với tông chủ Quỷ Cốc Tông và Hàn Hải Điện chúa công Lê Minh.
Mục Bạch nhìn về phía Thập Điện Diêm Vương Ám Tỳ Bà cùng đám người Lệnh Hồ Xung, tay trái giơ lên ngang vai, mấy ngón tay khẽ ngoắc, như thể mời gọi.
Hành động này mang theo ý tứ khiêu khích không hề che giấu, tựa như đang nói: “Các ngươi cùng lên cả đi.”
...........
Một bên khác, ngoại trừ Lãnh Tước vẫn đang tiếp tục tăng phúc bằng Lăng Tuyệt Phi Phong, Mạc Phàm đã thu về tất cả hồn cách của mình để tịnh dưỡng.
Lúc này, lòng bàn tay Mạc Phàm tỏa ra vô số kiếm văn của Thiên Sứ chi quang.
Mà sau lưng hắn, cách một lớp Kiếm Vực, Tiểu Dạ túc trực như một vệ tinh, đề phòng trường hợp bất trắc nhất.
Hắn quan sát Phong Thanh Dương đang lẳng lặng đứng giữa không trung, bộ dạng thản nhiên chờ đợi.
Rút kiếm ra khỏi vỏ, sát khí của Phong Thanh Dương lập tức trở nên sắc bén, dáng vẻ hiền lành, cười nói uyển chuyển vừa rồi tan thành mây khói.
Hai mắt Phong Thanh Dương tức thì biến đổi, một vòng tử quang lóe lên tựa lợi kiếm. Khí chất trên người hắn, theo từng đường kiếm văn của Ỷ Thiên Kiếm khuếch tán mà thay đổi cực lớn, khí khái anh hùng kiếm quân hừng hực, lăng lệ kiệt ngạo...
Phong Thanh Dương sải bước ra, thần thái trang trọng, khí thế rộng lớn.
Hắn chính là người như vậy đấy, Thập Điện Diêm Vương đệ nhất tuyệt – Diêm La Kiếm Đế một đời, một khi đã tiến vào trạng thái chiến đấu, thần thái hoàn toàn thay đổi.
Hắn có phải ngụy quân tử không?
Tuyệt đối không phải!
Hắn là quân tử trên con đường và chí hướng của riêng mình.
Cho dù có tự vẫn trùng sinh bao nhiêu lần đi nữa, sự kiên định đó cũng chưa từng có một tia thay đổi.
Bất luận là Hắc Ám Vị Diện, hay là Siêu Duy Vị Diện, thế giới rộng lớn, không gì là không có, chẳng gì là không thể.
Mà hắn, Phong Thanh Dương, cùng Ỷ Thiên làm bạn, lấy đó làm quân tử. Chỉ với một kiếm, có thể san bằng núi, khuấy đảo biển, ai dám tranh phong? Hàng phục yêu, trấn áp ma, tru diệt tiên thần, hái sao trời, cắt đôi sông, phá nát thành, khai thiên lập địa.
Cửu Âm Kiếm – Phá Kiếm Thức!
Một tiếng “keng” vang lên, cuồng phong gào thét.
Phong Thanh Dương đang đứng ở nơi cao nhất của ngọn núi Mẫn Thiên chi mộ, hắn lăng không vung kiếm. Một kiếm vô hình, không thể nhìn thấy bất kỳ tia sáng nào, đến mức trong mắt người khác, Phong Thanh Dương tựa như chỉ cầm kiếm đứng yên.
Thế nhưng, một đường kiếm giản dị như vậy, lại tạo ra khí lãng và rung động thị giác kinh hoàng cho mấy chục vạn người của thôn thành Xoài Lắc!!
Gió nhẹ lướt qua trán, làm rối tung những sợi tóc của Mạc Phàm.
Thương kim kiếm vực do Bạch Dương Nhật Kiếm ban cho đã dung nhập vào thế giới tinh thần của hắn, thiên sứ vực cuồn cuộn, lóe lên trên thân thể Mạc Phàm.
“Ta vốn không chuyên về kiếm đạo, nhưng Tiểu Dạ sau lưng ta lại là một thế giới ma pháp kiếm cảnh cấp Tạo Hóa, hy vọng sẽ không làm ngươi thất vọng.”
Mạc Phàm khẽ than, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, hắn đã để Tiểu Dạ hoàn toàn thấu hiểu ý mình, can thiệp vào động tác của hắn từ thế giới tinh thần. Sau lưng, một nhát chém hoa lệ vung lên, điều khiển Bạch Dương Nhật Kiếm hoành không chém ngang.
Song kiếm đối chọi, một bên là kiếm cảnh uyên thâm, một bên là kiếm phong sắc bén.
Hắn xuất kiếm gọn gàng, không chút biến ảo, nhưng kiếm thức này đối với hắn mà nói quá mức vi diệu, phảng phất như đã lạc ấn vào sâu trong linh hồn, khiến hắn cảm thấy sau này nhất định phải rèn luyện cho nhuần nhuyễn.
Phá Kiếm Thức của Phong Thanh Dương từ trên trời vô hình trảm xuống, bầu trời chớp sáng chớp tối như ngọn đèn sắp tàn. Mà một kiếm chém ngang của Mạc Phàm, lại có Tiểu Dạ hỗ trợ quét sạch tàn dư chiêu thức, vừa giống như ánh bình minh rạng đông, lại tựa như ánh trăng trong đêm tối.
..........................
⚝ Vozer ⚝ Cộng đồng dịch VN
Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Chức Pháp Sư (Dịch)