Chương 1172: Kinh Diễm Kiếm Trận
.............
Coong!
Hai luồng kiếm mang va chạm mãnh liệt, cuối cùng quét sạch bốn phía Mẫn Thiên sơn, lực trùng kích tạo ra một vòng kiếm quang hình cung trong suốt kéo dài vạn dặm, đồng thời oanh tạc hết thảy vật cản trên đường nó đi qua.
Phong Thanh Dương thuần công không thủ, dậm chân một cái, thân hình bay vút lên không trung, nắm trọn Khai Thiên Bổ Sơn kiếm thứ nhất.
Ỷ Thiên chưa xuất, trên đỉnh đầu Mạc Phàm đã hiện ra một thanh cự kiếm.
Cứ việc Ỷ Thiên Kiếm trong tay Phong Thanh Dương vốn thon gọn tinh xảo, không thuộc loại cự kiếm khổng lồ, nhưng vào thời điểm kiếm cảnh của hắn đồng hóa với pháp tắc Duy Tâm đại đạo, Mạc Phàm lại thấy được sau lưng Ỷ Thiên Kiếm, một bóng kiếm khổng lồ tựa núi non sừng sững đang trùng điệp nổi lên.
Phong Thanh Dương rốt cục hạ kiếm, chỉ thấy bầu trời bị phân tách, lộ ra một đạo kiếm ảnh Ỷ Thiên Trường Mang chân chính đang ép xuống.
Kiếm ảnh như ngọn núi, Ỷ Thiên Sơn mang theo khí thế khủng bố khôn tả!
Nó thẳng tắp rơi xuống, vừa vặn lướt qua Mạc Phàm nhỏ bé tựa con kiến phía dưới, phảng phất như bị cả dãy núi đè ép giẫm đạp, cứ thế ầm ầm rơi xuống đại địa.
“Wyyy… wyyyy!” Tiểu Dạ đột nhiên run lên, vội vàng truyền âm cho Mạc Phàm. Vào thời khắc cấp tốc thế này, nó cảm thấy dùng liên kết tinh thần sẽ nhanh hơn là mở miệng nói tiếng người.
Mạc Phàm nghe hiểu, không khỏi bật cười.
Hóa ra Tiểu Dạ muốn nói với Mạc Phàm rằng, với chiêu này của Phong Thanh Dương, về mặt kiếm cảnh nó không nghĩ ra được chiêu nào để chống đỡ, bởi vậy nó đề nghị Mạc Phàm mở Kiếm Vực của Tiểu Hữu, để Tiểu Hữu dùng sức mạnh bù đắp cho chiêu số.
“Huyền Không Giới Vực.”
Mạc Phàm không nhiều lời, trực tiếp triển khai Huyền Vực.
Huyền Vực thao túng vị diện lượng tử, tách rời nguyên tố, lấy nguyên tử Thủy làm trung tâm.
Muốn đỡ một thứ gì đó từ trên trời bổ xuống, hình ảnh dễ hình dung nhất chính là đại dương, là một quả thủy cầu khổng lồ. Cùng lúc đó, hắn đã lén lút sử dụng Thủy hệ ma pháp của mình. Mạc Phàm đúng là mệnh Hỏa, nhưng pháp kỹ Thủy hệ của hắn cũng cường đại không kém, thậm chí còn mạnh hơn Hỏa hệ rất nhiều.
Sử dụng trận bàn ma pháp Nhật Ánh – Tinh Vũ đã chuẩn bị sẵn, lại thêm Huyền Không Giới Vực giúp tinh thần minh mẫn, tăng tốc dựng nên pháp đồ, Mạc Phàm gần như ngay tức khắc nhất niệm cấm chú thành hình, đến cả Phong Thanh Dương cũng không chú ý tới điểm này.
Vực Sâu Hải Mạc!
Kiếm Vực trong nháy mắt hóa lỏng thành một vực sâu biển lớn, toàn bộ nguyên tố Thủy được khống chế tới đơn vị nhỏ nhất, cuồn cuộn không dứt biến thành một thanh Thủy Thượng Giang Kiếm.
Ầm một tiếng vang lên, cảm giác áp bức mang theo một loại trấn áp chi lực đánh tới, nhưng đồng thời, nó cũng va phải một lực lượng mềm mại tựa bàn tay, âm thanh giống như dùng tấm sắt va vào chuông đồng. Vào thời khắc này, Ỷ Thiên Sơn Phong to lớn của Phong Thanh Dương đã đụng phải màn nước ngập trời của Thủy Thượng Giang Kiếm, tuy có ép xuống, nhưng đã hoàn toàn bị chặn lại.
Phong Thanh Dương đứng sừng sững trên thương khung, trong lòng không hề có một chút dao động.
Một kiếm này, vốn dĩ vẫn chưa kết thúc.
Chỉ thấy Phong Thanh Dương xoay kiếm.
Cửu Âm Kiếm – Phá Thuẫn Thức!
Kiếm thứ hai vạch ra. Phong Thanh Dương chẳng biết từ lúc nào đã áp sát bên hông Mạc Phàm, thanh Ỷ Thiên Kiếm thon dài mảnh khảnh bị hắc hóa, biến ảo thành một con Long Xà màu đen. Nó luồn lách linh hoạt, quỹ đạo hư ảo từ bên hông Mạc Phàm quét tới, hóa thành một đầu Cuồng Ma Long Xà trong ánh mắt hắn!
Trong chốc lát, Cuồng Long Xà màu đen cuộn lên, hắc thủy linh xà kiếm cấp tốc bao trùm thiên địa, chúng theo đường kiếm của Phong Thanh Dương mà vặn vẹo thân thể, quét sạch tứ phương, linh động mà tràn ngập uy lực. Có thể thấy Kiếm Vực hệ Thủy của Mạc Phàm bị con mãng xà kiếm khí này dễ như trở bàn tay tìm ra kẽ hở, len lỏi qua sóng nước, nhắm thẳng vào yếu huyệt mà đâm tới.
Bất quá, đối phó với long xà, mãng xà, Tiểu Dạ lại chính là chuyên gia.
Nghe lời Tiểu Dạ, Mạc Phàm vội vàng lùi lại, phía trước tiếp tục để Kiếm Vực tạo ra kiếm khí cản bước Phong Thanh Dương, phía sau thì tay nắm Bạch Dương Nhật Kiếm đột nhiên rút về. Lực rút kiếm này lại khiến cho Thủy Chi Bình Chướng lúc nãy bị nén lại đến cực hạn.
Mạc Phàm để ý thấy, Tiểu Dạ đang tích tụ vô số phong hạt nguyên tố lên thanh kiếm trong tay hắn. Giờ khắc này sau lưng Mạc Phàm có vô số tia phong khí, những tia khí này khi hắn thu kiếm về với tốc độ cực nhanh liền phảng phất như rút cạn không khí và thủy lực xung quanh về phía sau.
“Vĩnh Dạ Hoành Không!” Mạc Phàm hét lớn một tiếng.
Xoay người tung kiếm. Hắn quay người chính là một kiếm, kiếm khí bị dồn nén đến cực hạn nay được giải phóng, tựa như một trận biển động kinh hoàng. Toàn bộ Thủy Thượng Giang Kiếm lúc nãy như có cơ hội bộc phát, lập tức khiến cả tòa Hàm Dương Thảo Nguyên cũng theo đó mà rung chuyển kịch liệt, phảng phất như đại hồng thủy sắp sửa ập đến bất cứ lúc nào.
Một tiếng rít lên kinh khủng, giống như Thủy Thần thống lĩnh hùng binh vạn mã từ đáy biển lao đến, càng giống như một cơn lốc biển chân chính, bất kỳ ai đặt mình vào trong đó đều đầu choáng mắt hoa, ngũ tạng lục phủ như bị đảo lộn, thống khổ vô cùng.
Phong Thanh Dương cũng không ngoại lệ, hắn tỏ ra rất bất ngờ, thân thể thậm chí có chút choáng váng lung lay. Nhưng dẫu sao, về mặt bản lĩnh chiến đấu, Phong Thanh Dương thừa sức ứng phó.
Hắn mặc dù đang rơi vào bên trong Thủy Giang Kiếm Vực của Mạc Phàm, thân thể nặng nề hơn bình thường, nhưng hắn dù sao cũng là một cường giả Tiệm Cận Đế Hoàng, một chút nặng nề này căn bản không đáng kể.
Phong Thanh Dương khéo léo xử lý, huy kiếm theo chiều ngược lại, tạo thành một hệ thống xả lực đối nghịch với Mạc Phàm, giống như Thái Cực Kiếm vậy, mượn kiếm thế của đối phương, mượn kiếm vực của đối phương, múa ra kiếm kỹ của chính mình, thậm chí còn cao hơn một bậc.
Thùy Dữ Tranh Phong, Ỷ Thiên khuấy đảo biển cả, Ỷ Thiên xé toạc sông dài, ngay cả cấm chú Thủy hệ của Mạc Phàm trong Kiếm Vực cũng bị Phong Thanh Dương tách ra, tạo một đường thoát thân, thậm chí còn nhanh tay tặng cho Mạc Phàm một vết chém cực tốc. May mà Tiểu Dạ như vệ tinh vừa vặn giương thân chắn ngang đỡ kịp một đòn, bằng không, Mạc Phàm khó tránh khỏi thương tích.
“Phong Thanh Dương nhỉnh hơn Tiểu Hữu một chút. Theo lý mà nói, nếu là đối thủ khác, Tiểu Hữu bằng vào hai Siêu Thánh Chủng có thể ép ngược trở lại. Nhưng kiếm cảnh của Phong Thanh Dương quá mức kinh khủng, kiếm cảnh cho phép hắn lĩnh hội chiêu số để đánh vượt cấp. Nói không chừng trong số các cường giả Tiệm Cận Đế Hoàng, chưa chắc có mấy người đủ tư cách chiếm được tiện nghi từ Phong Thanh Dương.” Trong thế giới tinh thần của Mạc Phàm, Lãnh Liệp Vương đánh giá đối thủ.
“Ta biết, hơn nữa, cả ta và Tiểu Hữu hiện tại cũng chưa quá quen thuộc với việc xử lý Kiếm Vực, sử dụng hai cái Huyền Không Giới Vực và Thiên Sứ Vực.” Mạc Phàm tê dại da đầu nói.
Thật vậy, bây giờ hắn nắm giữ hai Siêu Thánh Chủng, mà hai Siêu Thánh Chủng này đều là cơ duyên do Minh Nguyệt Thần Cơ và Bàn Côn Thiên Sứ Long ban cho. Nhờ phúc duyên đó, Bạch Dương Nhật Kiếm mới có thể từ từ dung hợp và lĩnh hội được.
Nhưng nhìn chung, bọn họ trên phương diện lĩnh hội và phát huy sự cường đại của Siêu Thánh Chủng, thực chất chưa phát huy được một phần mười.
Mạc Phàm giậm chân lao về phía trước, cảm giác sau lưng hắn di động theo một tòa Thánh Uyên Tiên Đình, bên trong cung điện có vô số Tinh Linh Thiên Sứ phát ra năng lượng ánh sáng bàng bạc.
Thiên Sứ Kiếm Vực - Thần Thánh Tịnh Quang!
Mạc Phàm không phải thiên sứ, nhưng thánh quang bạch kim trên thanh kiếm trong tay khiến hắn trông còn giống thiên sứ hơn vạn lần.
Kiếm vực triển khai, tiên diễm thiên sứ trên Bạch Dương Nhật Kiếm kéo dài cả ngàn mét.
“Thiên Sứ Tịch Kiếm!”
Tiểu Dạ truyền đạt ý chí kiếm cảnh, Mạc Phàm nắm ngược cán kiếm, xoay 49 vòng, lực xoắn lốc xoáy của thiên sứ kiếm khiến cho thời không đều bị vặn vẹo phân giải. Cuồng phong đánh tới, sí diễm thiên sứ đốt cháy càng thêm mãnh liệt, màu bạch kim pha lẫn hồng quang trong cơn lốc kia bộc phát ra sức mạnh hủy thiên diệt địa ngoài sức tưởng tượng.
Có thể thấy những thạch quan, núi đá nặng nề, nham thạch to lớn, cây cối sừng sững trên Mẫn Thiên sơn đều không thể chịu đựng được tịnh đàn thiên sứ cuồn cuộn này. Chúng nhấp nhô không theo quy luật, va chạm vào nhau, có những thứ thậm chí trực tiếp bị xoắn nát!
Phong Thanh Dương kéo kiếm lùi về phía sau, hắn di chuyển theo quỹ đạo vô tung vô ảnh xung quanh kiếm cung thiên sứ của Mạc Phàm, mỗi một nơi hắn đến, dường như đều vẽ kiếm lưu lại một ấn ký kiếm khí. Tổng cộng có 72 tòa ấn ký như vậy.
“Cửu Âm Kiếm – Phá Trận Thức!”
Theo nhát kiếm cuối cùng của Phong Thanh Dương hoàn thành, những nơi vết kiếm của hắn đi qua đột nhiên nổi lên một vệt kiếm màu xanh, bày ra bộ dáng của một tòa Thất Thập Nhị Cung, hay nói đúng hơn, giống như một tòa Lâu Đài Cổ Kính có kiến trúc phức tạp với 72 pháo đài phòng ngự kiên cố.
Một bên, Mục Bạch đang bận đối phó với đám người Ám Tỳ Bà, nhưng cũng không khỏi kinh ngạc nhìn xem tòa pháo đài vết kiếm này.
Hắn là hiền triết đọc vạn quyển sách, kiến thức uyên thâm, dĩ nhiên cũng biết kiếm trận kia của Phong Thanh Dương chính là ứng dụng của Cầm Tháp Kiếm nổi tiếng trong truyền thuyết Đạo gia chiêm tinh. Đã từng có một thời trong kỷ nguyên tu chân, 72 vị Kiếm Vương đệ nhất thiên hạ đã dùng học thuyết này của Đạo gia làm cơ sở, dựng nên pháo đài, hung hăng trấn áp bốn đầu Yêu Đế cấp Tiệm Cận Đế Hoàng.
Nhưng Phong Thanh Dương lại chỉ có một mình, dùng đạo lý tinh túy của Cửu Âm Kiếm – Phá Pháp Thức để sáng tạo, vạch ra trong không khí, dùng vết kiếm khí màu xanh rèn đúc nên tòa Cầm Tháp Kiếm Thuẫn này, càng là kinh diễm!
Nói cho dễ hình dung, Cầm Tháp Kiếm giống như một mặt gương khổng lồ có 72 mắt xích, nó là một nhà tù hình kiếm, tất cả kiếm tức và tiếng gào thét đều bị ngăn cản bên dưới kiếm tháp này.
Keng keng keng keng!
Ào ào ào ào!
Có thể nhìn thấy những năng lượng nguyên tố, năng lượng tịnh quang, năng lượng thiên sứ hỗn mang ở bên trong đang rít gào rung động, kiếm vực trùng kích mãnh liệt như sóng lớn cuộn trào, tại tòa Cầm Kiếm Tháp mà Phong Thanh Dương dựng nên bên ngoài, mặc cho lực lượng của Mạc Phàm xoắn thành phong bạo, toàn bộ không gian bên trong đã bị thiên sứ vực tịnh hóa đến mức vặn vẹo sắp sụp đổ, thế nhưng hết lần này tới lần khác lại không cách nào đánh vỡ được bình chướng Cầm Kiếm Tháp phía ngoài.
✿ Vozer ✿ Truyện dịch VN
Đề xuất Huyền Huyễn: Bàn Long