Chương 1174: Là ngươi, ta nhớ ra ngươi rồi!

............

Nếu nhìn từ góc độ của một sinh vật hắc ám, Vĩnh Dạ Ma Kiếm xé rách không gian, bóp méo thời không lao tới, quả thực rất giống với Thiên Sứ Kiếm. Thế nhưng, Phong Thanh Dương chẳng những không cảm nhận được sự thánh khiết, ấm áp từ mũi kiếm đang điên cuồng lao tới, mà ngược lại còn cảm thấy rét lạnh và âm hiểm hơn, khiến hắn toàn thân nổi da gà.

Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, phản ứng của Phong Thanh Dương tự nhiên là khủng bố không phải bàn cãi. Ngay từ khi nhìn thấy Mạc Phàm dùng một kiếm đánh vào góc kiếm của mình, bản thân hắn đã sớm suy diễn ra kết quả này, Ỷ Thiên Kiếm cũng đã run rẩy cảnh báo từ lâu.

Thanh kiếm sau lưng Phong Thanh Dương bật ra, thân kiếm nóng rực dưới lực vung chém cường đại thình lình tạo nên một vầng nhật miện kinh diễm!

Cửu Âm Kiếm – Phá Tiễn Thức – Nhật Miện Trảm!

Phá Tiễn Thức của Phong Thanh Dương là khoái kiếm, ánh mắt sắc bén tập trung vào một điểm, rút kiếm vừa nhanh vừa dứt khoát. Chỉ thấy vầng nhật miện lóe lên, rồi lại xuất hiện một vầng thái dương hỏa miện kinh khủng khác, sau đó là hết đạo này đến đạo khác, những vòng cung kiếm mang nhật miện khác biệt liên tục lập lòe, có hơn trăm đạo kiếm quang như vậy được tung ra trong một khoảng thời gian cực ngắn.

Mỗi một đạo Nhật Miện Trảm này đều vung về phía Vĩnh Dạ Ma Kiếm đang thẳng tắp lao tới, mục đích rất rõ ràng, chính là muốn bổ nát vầng kim quang của Thiên Sứ Vực trước mặt Vĩnh Dạ Ma Kiếm, càng sớm càng tốt triệt tiêu lực lượng khủng bố trên thân kiếm.

Cực quang tản mạn đầy trời, giống như đôi cánh của một Thiên Sứ thần thánh đang bị nghệ nhân chém rụng vảy cánh ánh sáng, từng khối năng lượng hóa thành những mảnh vụn vàng rực hoa lệ, bị Cửu Âm Kiếm – Phá Tiễn Thức – Nhật Miện Trảm của Phong Thanh Dương chém sạch.

Chẳng mấy chốc, toàn bộ lực lượng này đã bị phân giải. Kiếm cảnh của Phong Thanh Dương đã đạt tới mức vô cùng cao siêu, hắn đánh Vĩnh Dạ Ma Kiếm từ không trung rơi xuống mặt đất, trong quá trình rơi xuống đó nó còn phải chịu đựng không biết bao nhiêu đạo Nhật Miện Trảm với uy lực đáng sợ như vậy!

Coong~~~!!!

Với nhát chém cuối cùng, Phong Thanh Dương hơi dừng lại, nhưng vầng nhật miện kiếm mang bung ra trên mặt đất lại đáng sợ không gì sánh được. Nó không chỉ đánh bay thân kiếm âm trầm của Vĩnh Dạ Ma Kiếm, khiến nó lún sâu vào lòng đất trăm ngàn dặm, tạo thành một vực sâu không thấy đáy, mà còn san bằng, đánh thủng cả ngọn núi Mận Thiên.

Một đòn kia của Mạc Phàm đã là đòn thế kinh khủng nhất từ trước đến nay, vậy mà vẫn không làm Phong Thanh Dương mất một giọt máu.

Bất quá, hắn cũng đã sớm dự liệu, chuẩn bị sẵn đòn kế tiếp.

Soạt một tiếng, Mạc Phàm lợi dụng lúc Phong Thanh Dương vừa vất vả đỡ xong đòn kia, cả người thuận thế bay lên, dẫn sấm sét cửu thiên, lôi kiếm xoay quanh đánh ra một chiêu Lôi Trảm. Kiếm chiêu này có lực xuyên thấu đáng sợ đến cực điểm, mà tốc độ xuất kiếm lại nhanh như thiểm điện!

Bạch! ! !

Lần này Phong Thanh Dương còn bất ngờ hơn lần trước, dù phản ứng nhanh đến mấy cũng không thu kiếm kịp, chỉ có thể lập tức giơ kiếm, dùng chuôi kiếm cứng rắn để chặn lại một tia lôi điện của Mạc Phàm.

Ầm một tiếng sấm sét oanh minh giữa trời, lôi điện kêu lẹt xẹt trên chuôi kiếm của Phong Thanh Dương.

Chuôi kiếm không hề lệch đi chút nào, vừa vặn chặn ngay mũi kiếm của Mạc Phàm. Bàn tay Phong Thanh Dương run rẩy, bị sét đánh đến lở loét, máu chảy ròng ròng, trên gương mặt có chút tái nhợt rốt cục cũng nở một nụ cười.

“Ma pháp? Thì ra là thế, không có kiếm cảnh, nhưng lại có ma pháp. Hóa ra đây là át chủ bài của ngươi.”

Lấy chuôi kiếm làm tâm, Phong Thanh Dương xoay tròn thanh kiếm của mình trên mũi kiếm của Mạc Phàm, mượn kiếm lực của đối phương đang bị chuôi kiếm của mình ghì chặt trong khoảnh khắc, chuyển thủ thành công.

Thân thể hắn thuận thế xoay tròn, hoàn mỹ tránh được kình lực còn sót lại từ lôi kiếm của Mạc Phàm, sau đó nắm mũi kiếm nhanh như chớp, không chút do dự định đâm thủng yết hầu hắn.

Nhưng ngay tại lúc mũi kiếm vừa lao tới, Mạc Phàm cười nhẹ một tiếng, một thanh Chân Khí Huyền Kiếm khác từ ‘vô hình’ biến thành ‘hữu hình’ hiện ra ngay trước người Mạc Phàm nửa thước. Đây chính là Huyền Không Giới Vực của Bạch Dương Nhật Kiếm, cũng là một trong hai loại Kiếm Vực của hắn, vừa vặn chặn lại nhát kiếm nhanh này của Phong Thanh Dương.

Huyền Vực phát huy tác dụng kinh người, rõ ràng là đâm vào cổ người ta, nhưng Phong Thanh Dương trái lại giống như đâm phải tường sắt, đứng cũng không vững, tê rần cả cánh tay, cắn răng một cái.

Phong Thanh Dương nhìn thoáng qua tay mình, không biết từ lúc nào trên cánh tay đã xuất hiện chi chít lỗ thủng. Những lỗ thủng này đều là do lúc nãy dùng chuôi kiếm đỡ đòn, Mạc Phàm đã ngưng tụ lôi hệ ma pháp lên Bạch Dương Nhật Kiếm, công kích của lôi kiếm đơn giản là bất chấp người phòng ngự, sấm sét có thể xuyên thủng mọi vật cản, cho nên Phong Thanh Dương mới bị thương.

Máu tươi của Phong Thanh Dương từ trong những lỗ thủng này tuôn ra, từng giọt máu tươi lơ lửng trong không khí, rồi tất cả đều bay về phía lòng bàn tay Mạc Phàm.

Mạc Phàm nắm tay lại, mượn máu của Phong Thanh Dương tung ra một chiêu Huyết Hoa Quyền ngay tức khắc. Một quyền nổ tung trời cao, tay thuận của Phong Thanh Dương bị thương, tốc độ vung kiếm chắc chắn sẽ giảm đi rất nhiều. Hơn nữa, Phong Thanh Dương ý thức được mình đang ở quá gần Mạc Phàm, nếu giữ khoảng cách còn có thể có cơ hội xuất kiếm quần nhau, nhưng đứng gần thế này, chính là chịu đòn.

Một tiếng 'Oanh' trầm đục vang lên.

Phong Thanh Dương không hổ là Kiếm Đế, hắn vậy mà đổi tay dùng kiếm, một chân đạp vào đầu gối của Mạc Phàm để nhảy lên, chân còn lại co lên giẫm vào bàn tay đang tung ra Huyết Hoa Quyền của Mạc Phàm, tạo thành một thế bàn đạp, mượn quyền lực của Mạc Phàm để bắn văng bản thân ra xa vạn dặm.

Đương nhiên, Huyết Hoa Quyền dù bị Phong Thanh Dương mượn lực đả lực, nhưng sức nổ của nó cũng làm lòng bàn chân Phong Thanh Dương cảm thấy một trận đau đớn không thể xem thường.

Chỉ là giảm thiểu tổn thương như vậy, còn đỡ hơn là ăn trực diện một quyền vào giữa ngực.

Khoảng cách vạn dặm đối với cấp bậc Bán Đế Hoàng trở lên, chẳng qua chỉ là một cái chớp mắt.

Phong Thanh Dương rất nhanh lao người trở lại, lần này hắn mang theo một vệt dài của Ỷ Thiên Hỏa Kiếm, ngọn lửa trời như một mảng tinh vân kịch liệt thiêu đốt kéo dài vô tận.

Mạc Phàm vung tay xuống mặt đất, mở ra không gian thông đạo, kéo Vĩnh Dạ Ma Kiếm đang nằm im lìm dưới vực sâu lao lên.

Thân hình uyển chuyển, hai tay thành thạo nắm lấy song kiếm.

Ầm ầm~~!!

Mạc Phàm tay trái cầm một thanh phong bạo chi kiếm màu đen xám, tay phải cầm một thanh Bạch Dương thần kiếm màu trắng tinh, song kiếm chém xuống, lấy công làm thủ, cùng Ỷ Thiên Kiếm của Phong Thanh Dương va chạm trực diện.

Kiếm quang rực trời, có thể nhìn thấy những luồng năng lượng đủ màu sắc cuộn trào trên bầu trời!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, Ỷ Thiên Kiếm và song kiếm va chạm trực diện, nguyên tố, ma năng, hắc ám chi lực bắn tung tóe bốn phía, trong nháy mắt như núi lửa phun trào, như ngày tận thế ập đến. Va chạm kịch liệt tạo nên sóng lớn ngập trời, toàn bộ hoang mạc cát bụi đều bị chôn vùi, lưu lại một cái hố sâu khổng lồ.

Hơi thở liệt diễm, hơi thở băng hàn, hơi thở mẫn quang, sấm sét gầm rống, hắc ám âm u, đại địa rung chuyển, âm bạo gào thét, không gian vặn vẹo.

Những luồng hơi thở hủy diệt đủ màu sắc đan xen trên bầu trời Hàm Dương, tạo thành một khung cảnh vô cùng kinh hoàng.

Không biết vì sao...

Chỉ là không biết vì sao, Mạc Phàm lại luôn có một cảm giác rằng hình ảnh của Phong Thanh Dương đặc biệt quen thuộc.

Càng chiến đấu với Phong Thanh Dương, nhìn thấy kiếm pháp tinh diệu cùng động tác của hắn, nhìn thấy sự thoải mái trong chiến đấu của hắn, trong thế giới tinh thần của Mạc Phàm lại dấy lên một cảm giác quen thuộc, vừa như chiến hữu, vừa như kẻ thù đã từng gặp ở đâu đó.

Loại cảm giác như vậy rất khó diễn tả bằng lời, mặc dù dường như đây không phải là cảm xúc của chính hắn, nhưng mấu chốt là nó lại gợi lên những ký ức liên quan đến hắn.

Thật giống như, thần hồn...

Là Tà Thần thần hồn lạc ấn! ! !

Đi đến cảnh giới này, nhất là sau khi Nguyệt Thực trở về, tìm lại được Tà Miếu, thần hồn của Tà Thần sẽ có những mảnh ký ức vụn vặt về tiền kiếp của mình.

Bình thường nó sẽ không hiện rõ, nhưng tại một thời khắc nào đó trong đời, giống như một giấc mộng dài, giống như một cảm giác thân quen đến lạ kỳ, thần hồn lạc ấn sẽ đem đến những nhắc nhở về sự tương đồng về mặt trực giác cho thân chủ.

Tại một phần mười giây này.

Không phải là tiền kiếp của Mạc Phàm, mà là kỷ nguyên trước của Tà Thần.

Chính xác hơn mà nói, là Tà Thần của hai kỷ nguyên trước, Tà Thần đầu tiên, Tà Thần nguyên thủy đến từ Hắc Ám Vị Diện, đến từ thế giới Chu Du.

“Thập Điện Diêm Vương Diêm La Kiếm Đế??? Là ngươi sao?” Mạc Phàm đột nhiên dừng tay, hỏi một câu kinh thế hãi tục.

Phong Thanh Dương đồng dạng dừng mũi kiếm, biểu cảm thở hổn hển nhưng vẫn tươi cười nói:

“Chậc, đã tìm ra một chút manh mối về vạn niên kiếp số rồi sao.”

Đây là điều nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người. Bọn họ đã đốt sách, sao chép sai lệch các tài liệu về Tà Thần, không ngờ Tà Thần còn có thủ đoạn dựa vào tiết tấu quen thuộc này để tạo ra cảm giác thân quen đến lạ.

Mạc Phàm buông kiếm, để hai thanh kiếm tự treo lơ lửng, tay xoa xoa thái dương, lại tiếp tục nói: “Ta thấy được ngươi, ngươi là gã không biết trời cao đất dày kia lúc trước, là bằng hữu, là huynh đệ của Tà Thần kỷ nguyên đầu tiên?”

Phong Thanh Dương thu lại vẻ hiền hòa, đột nhiên nhe răng cười nói: “A, ta nhớ lúc đó, Tà Thần đời đầu tiên mới là gã không biết trời cao đất dày, suốt ngày lẽo đẽo bám theo ta a.”

Chỉ là nụ cười này nhanh chóng bị dập tắt, Mạc Phàm tiếp tục phát huy Kiếm Vực, tiến tới nắm hai thanh kiếm bổ vào người Phong Thanh Dương. Lực chém mang theo cả phẫn nộ và hận thù, vô cùng mạnh mẽ, khiến Phong Thanh Dương phải sững sờ, cả người khụy xuống gắng gượng chống đỡ.

“Là ngươi. Vì sao ngươi lại giết chết huynh đệ của mình? Vì sao đến cả bằng hữu của mình... ngươi cũng giết?”

Mạc Phàm nói ra câu đó, thực sự là có chút bị ký ức tiền kiếp của Tà Thần ảnh hưởng sâu sắc.

Hắn vừa rồi đã nhìn thấy hình ảnh Phong Thanh Dương, vẫn là Ỷ Thiên Kiếm trên tay, một kiếm hoa lệ không chút nương tay cắt đứt cổ họng Tà Thần.

Hình ảnh này khiến tâm tình Mạc Phàm bị chấn động dữ dội.

“...” Sắc mặt Phong Thanh Dương cũng tối sầm lại.

Hắn thở dài một hơi, rõ ràng là muốn nói gì đó, nhưng suy đi tính lại vẫn quyết định không nói.

.......................

Đề xuất Linh Dị: [Kỳ Bí] Quá trình khai hoang từ thế kỷ 19 của Gia Tộc
BÌNH LUẬN