Chương 1175: Chơi Đùa
...........
Phế tích Hàm Dương được chia làm hai chiến trường. Ở phía Đông, chiến trường của Mạc Phàm và Phong Thanh Dương vô cùng hoa lệ và chấn động, nơi cảnh giới cao thâm đối chọi, lĩnh vực không ngừng dồn ép, kiếm pháp và ma pháp được thi triển đến mức điêu luyện, đủ để phá nát thế giới, lũng đoạn thời không. Tất cả đều xứng với mối ân oán sâu đậm kéo dài qua nhiều niên đại của hai vị chí tôn cường giả đỉnh cấp trong Hắc Ám Vị Diện.
Thì chiến trường còn lại ở phía Tây... chỉ có thể hình dung bằng những từ: yên tĩnh, vô hình, bất động thanh sắc. Nơi đây, mắt thường không thể nhìn thấy bất cứ điều gì.
Mục Bạch đột nhiên lấy ra một dải lụa trắng đặc biệt, che đi đôi mắt của mình. Đây là nghi thức bắt buộc để khởi động một loại trú thuật tối thượng cổ xưa của Hoa Đà. Đôi Âm Dương Đồng Tử của hắn sẽ tạm thời được dùng làm vật môi giới để triệu hồi một sức mạnh kinh thiên.
Chỉ thấy Mục Bạch thản nhiên ngồi xuống, bàn tay với những ngón thon dài tài hoa duỗi ra khỏi tay áo, hắn cầm cây Hồng Phượng Bút nghiêng nghiêng chỉ thẳng lên trời, rồi thành thục vẽ ra đường biên của một thế giới mới.
Ong ong ong...
Lập tức, cả ngàn dặm vuông phía Tây sơn cốc Hàm Dương đều rung chuyển dữ dội.
Lấy sườn trái của Mãn Thiên Sơn làm tâm điểm, từng đường vân màu tím như trồi ra từ hư không, với tốc độ không thể diễn tả, nhanh chóng bao trùm toàn bộ mặt đất bằng phẳng tựa gương.
Hồng Phượng Bút là cọ, Hàm Dương là giấy, vung bút vẽ lại giang sơn. Mỗi một lần vung tay áo, xoay cổ tay, những nét son đỏ thắm lại hiện ra sống động, uyển chuyển nhẹ nhàng, nhưng dòng mực lại cuồn cuộn như trăm sông đổ về một biển, không ai có thể can thiệp vào từng đường cọ của hắn.
Hiền triết có phong thái của hiền triết. Dáng vẻ của Mục Bạch lúc này toát lên khí chất của một Họa Tiên uyên bác, khiến cho danh xưng truyền nhân của một đời thánh nhân Hoa Đà càng thêm khắc sâu vào lòng người.
Những đường vân màu tím ẩn chứa thiên địa chi uy, giăng khắp nơi, dường như muốn ném cả không gian này vào một bí cảnh do chính hắn tạo ra.
Vào khoảnh khắc những đường vân màu tím hoàn toàn bao phủ phía Tây sơn cốc Hàm Dương, bốn phía dâng lên những bức tường vô hình, vây chặt cả tòa thành.
Vô số thôn dân vốn đang quan chiến từ bên trong kết giới, giờ đây đều bị che khuất tầm mắt. Tất cả bọn họ bị cưỡng ép đẩy ra ngoài, không thể quan sát được nữa.
Thậm chí, Ám Tỳ Bà Đinh Vũ Miên, người vẫn luôn duy trì vô số cấm chế lớn nhỏ đã chuẩn bị từ trước cho Mạc Phàm, những cấm chế vốn không thể bị phá vỡ, giờ đây cũng cảm nhận được tòa bí cảnh của Mục Bạch đang trực tiếp thoát khỏi sự khống chế của mình.
Điều này khiến Ám Tỳ Bà có chút bối rối.
Ở một bên khác, ba cây bút còn lại của Mục Bạch cũng không hề yên lặng lơ lửng. Mục Bạch nhất tâm tứ dụng. Ngoài việc một tay một ý niệm trực tiếp điều khiển cây Hồng Phượng Bút, hắn dường như còn phân chia thần thức thành ba luồng khác nhau, đồng thời điều khiển ba cây bút còn lại lơ lửng trên trời mài mực, sau đó cùng lúc lia ngòi bút xuống mặt đất để tô điểm cho bức tranh.
Để hoàn thiện một bức tranh tuyệt mỹ, họa sĩ không thể chỉ dùng một ngòi bút trong vài giờ ngắn ngủi, mà cần một quá trình dài dằng dặc với nhiều công đoạn phức tạp, mỗi công đoạn đều phải được trau chuốt cẩn thận bằng tất cả tâm huyết.
Triết lý này hoàn toàn tương ứng với hành động của Mục Bạch lúc này. Thiên địa tựa như trang giấy trắng, tay hắn cầm Hồng Bút Phượng Vũ, tự mình phác thảo bố cục chính, vẽ nên những ý tưởng trọng tâm, phẩy tay thiết kế nên bộ khung cho toàn bộ bức tranh. Còn ba cây bút kia có nhiệm vụ trình bày họa tiết, tô điểm màu sắc, vẽ nên vật thể và định hướng cho cảnh vật.
Ví dụ như Văn Bút Đường Thi Hào chuyên trách đánh bóng gam màu, vẽ nên thời tiết, vẽ cảnh đông tàn xuân đến, vẽ nên không khí u tối, những gam màu buồn bã tang thương của địa ngục đạo, vẽ ra cả tiếng đồng dao của những đứa trẻ mồ côi, tiếng gào thét ai oán của súc sinh ma vật, thậm chí, ngay cả tiếng khóc nức nở trên đồi thông hai mộ của người góa phụ tội nghiệp nhất thế gian này cũng có thể được vẽ xuống.
Mặt khác, Băng Bút Tuyết Nghiên thì vẽ vật thể, vẽ lăng tẩm, vẽ huyết hà, vẽ thi sơn, vẽ sương đêm lạnh lẽo ở ải La Vọng. Thế giới Siêu Duy không có băng nguyên tố, nhưng trong bí cảnh của Mục Bạch lại hoàn toàn khác, ý cảnh khí hậu lạnh lẽo chiếm cứ ưu thế tuyệt đối, nhiệt độ thấp dễ dàng ngưng tụ thành băng sương, băng tuyết nguyên tố càng tràn ngập đất trời. Mục Bạch chỉ cần phẩy vài đường là có thể họa tuyết thành binh, vô cùng vô tận.
Phải biết rằng, Siêu Duy Vị Diện vốn không tồn tại thổ nguyên tố và băng nguyên tố. Bụi cát, núi non, nham thạch ở đây đều là một phần thân thể của Thần Mẫu, được cấu thành từ những loài thực vật đặc thù. Hơn nữa, vì thân thể Thần Mẫu có nhiệt độ lõi tương đối cao nên băng nguyên tố cũng không thể ngưng tụ. Vấn đề ở đây là băng và thổ vốn ‘không có’, chứ không phải bị cấm. Chỉ có Hỗn Độn hệ mới thực sự bị cấm, tuyệt đối không thể sử dụng.
Vậy mà Mục Bạch lại có thể dùng Băng Bút Tuyết Nghiên làm môi giới, liên kết với Âm Gian để hạ nhiệt độ trong bí cảnh xuống cực thấp, từ đó hình thành băng nguyên tố. Điểm này có chút tương đồng với khối Huyền Tinh mà Minh Nguyệt Thần Cơ đã bán đấu giá cho Mạc Phàm. Bên trong khối Huyền Tinh đó, bảy màu nguyên tố, cả băng và thổ đều không thiếu.
Đám người Lệnh Hồ Xung, Cao Kiên thậm chí còn không biết mình đã rơi sâu vào bí cảnh của Mục Bạch từ lúc nào. Bọn họ đang đi trong bức tranh thiên địa hùng vĩ này thì bỗng phát hiện một ngọn núi khổng lồ từ trên trời rơi xuống, khiến họ sợ đến toát mồ hôi lạnh, vội vàng né tránh. Nhưng vừa đi vòng qua, họ lại thấy mình đang rơi xuống vực sâu Ngạn Quỷ, bên dưới là một đầm lầy hôi thối.
Mục Bạch vẽ hết nét này đến nét khác, cổ tay khẽ động, liền có dòng mực triều dâng lên dữ dội, đặc quánh sền sệt, có thể so với dòng lũ bùn đá từ trên ngọn núi lớn bị mưa xối xả cuốn trôi xuống. Lại còn có một khu rừng xà nu âm u không lối thoát, một con sông máu tanh giăng đầy sương muối. Tất cả, tất cả đều đang cố ý dẫn dắt, khiến đám người Lệnh Hồ Xung càng lún sâu vào trong bức họa, chờ đợi đại trận cuối cùng được ngân lên.
Cảnh tượng này có phần giống như một người đang chơi đùa với đàn kiến. Con kiến vốn không có nhận thức về vật thể, chỉ cần người ở trên cao vẽ xuống một vòng tròn, nó sẽ vĩnh viễn bị nhốt bên trong. Kỳ thực, nó hoàn toàn có thể ngang nhiên bước qua, nhưng quy luật sinh tồn lại mách bảo nó rằng: không thể!!!
Chỉ có Ám Tỳ Bà Đinh Vũ Miên là không bị ảnh hưởng bởi họa tiết trong tranh của Mục Bạch. Pháp lực của nàng còn vượt xa Mục Bạch rất nhiều. Một kẻ như Mục Bạch, với thực lực chỉ đạt mức 6.5 trên thang đo Đế Hoàng, dù nàng có suy yếu thì vẫn không đáng để vào mắt.
Tuy nhiên, thực lực của Mục Bạch và những món pháp bảo của hắn lại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Bút Mực Thiết Mâu lơ lửng trên không trung, quét từng lớp mực về phía cấm chế trận đồ mà Đinh Vũ Miên vừa phóng ra. Có thể thấy trong nét bút tuôn ra dòng mực đặc màu đen, ngay sau đó, lớp mực đặc màu đen đột nhiên ngưng tụ giữa không trung, biến thành những lưỡi đao bằng mực sáng loáng, được rèn từ ô thiết, cứng rắn như những cột trụ đình miếu. Có tất cả 13 cột trụ như vậy.
Cảnh tượng này tựa như một cây bút khổng lồ đang tiêu sái vẽ nên 13 sợi xích thần thánh trên mặt đất.
Ầm ầm ầm ầm ~~~~~~~~!
13 Sợi Xích Thần Thánh của Mục Bạch lúc này đã khác xưa, chúng đã được Hắc Ám Chúa Tể Kỳ Ma Thánh điểm hóa, lực lượng đã thuế biến đến cực hạn. Mười ba sợi xích nặng trịch này tựa như những ngọn Thần Mâu từ trời giáng xuống, trực tiếp bổ nát trận đồ ẩn chứa khí áp khổng lồ, xé toạc lĩnh vực của Đinh Vũ Miên, đồng thời siết chặt, giam cầm nàng tại chỗ.
........................
Đề xuất Voz: [Sẽ review] Ê!Tao thích mày!...