Chương 1182: Một kiếm kết thúc (hạ)
...............
Ngô Hiền đã khóc đến khuỵu ngã, nghiêng ngả cả người, thân thể run rẩy co quắp.
Các nàng đã quan sát toàn bộ sự việc từ đầu đến giờ, đứng ngoài cuộc và không bỏ sót bất kỳ một khoảnh khắc nào.
Trước đây, dù Ngô Hiền có yêu Phong Thanh Dương đến nhường nào, nhưng khi nghe hắn kể lại một câu chuyện đời còn dài dòng và bi tráng hơn cả những gì nàng tưởng tượng, tâm tình Ngô Hiền đã không thể nào chịu đựng nổi.
Suy cho cùng, tất cả đều quá tàn nhẫn...
Vì sao? Vì sao qua bao nhiêu kiếp luân hồi, Phong Thanh Dương chưa từng kể cho nàng nghe một lời? Vì sao chỉ có một mình hắn phải âm thầm gánh chịu tất cả?
Nàng nhớ rất rõ, Phong Thanh Dương hoàn toàn không ép buộc nàng điều gì như lời Mạc Phàm nói. Hắn không chủ động xuất hiện để quấn lấy nàng, hắn chỉ lặng lẽ đứng đó, như một người bình thường quan sát nàng, để nàng tự mình lựa chọn con đường cho riêng mình.
May mắn thay, kiếp này nàng đã không chọn sai người. Nhưng vạn nhất ở những kiếp khác, Phong Thanh Dương chỉ có thể cô đơn lặng ngắm nàng từ xa thì sao? Nếu thật sự là như vậy... thì quá tàn nhẫn!!!
Sự tự dằn vặt và khổ hạnh này giày vò lương tâm, khiến Ngô Hiền thậm chí không biết phải làm gì vào thời khắc này.
Thánh Dương trên bầu trời giáng xuống, uy thế tựa một thanh thánh kiếm đâm thẳng xuống.
Một luồng sức mạnh còn vĩ đại hơn cả Thánh Dương, oanh một tiếng, tựa như cọng rơm cuối cùng đè sập lưng lạc đà. Ban đầu, hai thế lực còn giằng co bất phân thắng bại, không ai làm gì được ai, nhưng tại sao vào thời khắc này, thế cân bằng lại đột ngột nghiêng lệch? Ai có thể cứu Phong Thanh Dương khỏi một kiếm này đây?
Lạc Nhạn lắc đầu, vừa lắc đầu vừa kinh hãi.
Ngô Việt Hùng ôm chặt con gái mình, thẫn thờ ngây dại.
Còn thiếu chủ Lê Nam Phước thì run rẩy, khó khăn nói: “Phong Thanh Dương cuối cùng cũng không chống đỡ nổi một kiếm này, cả người bị Thánh Dương, Thanh Lân và Kim Ô kiếm khổng lồ từ trên không trung đập trúng, mười Phong Thanh Dương cũng không gánh nổi. Một kiếm này, chính là sức mạnh sát ngưỡng Đế Hoàng, sức mạnh của Hàn Hải Thẩm Tước đã vượt xa sức tưởng tượng của tất cả chúng ta.”
Có ai thắc mắc tại sao bọn họ lại biết mà đến đây quan chiến không?
Là Mạc Phàm nói?
Hay là kế trong kế?
Không, tất cả đều không phải.
Sự thật là, chính Phong Thanh Dương đã mật thư cho họ.
Phong Thanh Dương dường như đã sắp đặt tất cả.
Hắn không hề giấu giếm chút gì, ngày hôm nay, hắn đã chuẩn bị từ trước để cho Ngô Hiền nhìn thấy đại kết cục này của hắn.
Oanh!!!
Kiếm Thần giáng lâm đến trước mặt Phong Thanh Dương đã hóa thành một vầng sáng có đường kính mấy chục vạn mét, vào khoảnh khắc này, tựa như mặt trời vẫn lạc. Phong Thanh Dương còn có thể loáng thoáng nhìn thấy, bên trong mặt trời ấy, có một con hỏa điểu, dường như là Kim Ô trong truyền thuyết, là Xích Nhật trong thần thoại. Dưới Thánh Dương này, thiên địa dường như cũng trở nên nhỏ bé, cả tòa thành Hàm Dương chẳng khác gì hạt bụi không đáng kể.
Không thể phủ nhận, Tà Thần của thời đại này, với ma pháp và tiềm năng kinh người đến cực hạn, đã mạnh mẽ và khủng bố hơn thời đại của hắn theo cấp số nhân.
“Kiếm cuối cùng.”
Phong Thanh Dương đặt tay lên chuôi Ỷ Thiên kiếm, năm ngón tay khép lại, trường kiếm ra khỏi vỏ. Ngay khoảnh khắc trường kiếm rời vỏ, toàn thân khí thế của hắn biến đổi, kim sắc kiếm ý trên trán lóe lên quang mang.
Một cỗ hương vị thiên địa huyền diệu lan tràn ra, tiếng kiếm minh chói tai vang tận mây xanh. Dù có rất nhiều pháp trận ngăn cách, nhưng âm thanh vẫn truyền đến các đài quan chiến.
Thiên địa, kim ô, thánh dương, xích nhật, tất cả hóa thành một lò luyện mênh mông. Diễm hỏa đốt trời, quang phong rèn giũa lưỡi kiếm, và mũi kiếm kia tỏa ra thiên quang duy nhất giữa đất trời!
Trong trận chiến chiêm nghiệm ngộ đạo, lĩnh hội kiếm ý.
Phong Thanh Dương đã đột phá kiếm cảnh Duy Tâm Thương Kiếm!!
Một kiếm phản kích này của hắn, cũng là sức mạnh sát ngưỡng Đế Hoàng, thậm chí là loại cực mạnh trong cấp bậc sát ngưỡng Đế Hoàng!!!
Hắn như Thái Cực Kiếm, như Thái Đẩu Tinh Di, như Càn Khôn Cung Quỷ.
Cửu Âm Kiếm, Phá Kiếm Thức - Phản Tà Thần Kiếm!!!
Mượn kiếm của đối phương làm lò luyện.
Rút kiếm để phản kiếm.
Mạc Phàm bổ từ trên trời xuống, Phong Thanh Dương thì vung kiếm tạt ngang. Một thanh kiếm vừa ra khỏi vỏ, thân Ỷ Thiên kiếm vạch ra một đường kiếm mang vô hình nơi chân trời, đẹp đến kinh tâm động phách. Cảnh tượng mỹ lệ này chỉ đơn giản là vì có người rút kiếm quá nghệ thuật.
Trong mắt thế nhân, ngày và đêm nhanh chóng giao thoa, không phải trời đột nhiên tối sầm, hay đột nhiên sáng bừng, mà là kiếm diễm của Phong Thanh Dương đã lấn át cả Thiên Huy, mượn thế kiếm của Mạc Phàm để thi triển Thái Cực nhu cương, dùng kiếm đối kiếm, dùng lực đối lực.
Ầm ầm ầm ầm ầm ~~~~~~~~~~~~~!
Sức mạnh cực hạn sát ngưỡng Đế Hoàng bùng nổ, coi như là cường giả Kinh Thế đến đây cũng sẽ có cảm giác ngột ngạt và choáng váng, nếu không muốn nói là chắc chắn sẽ bị thương.
Kiếm khí, kiếm ý, kiếm thế, kiếm giao, kiếm huy bay lượn đầy trời, vô số lôi điện gầm vang, cuồng phong quét sạch tất cả.
Trời đất sụp đổ, diễm mang thiêu đốt, thương linh gào thét điên cuồng, hiện ra một khung cảnh diệt thế.
Lúc này, Kỳ Thạch Bàn Cờ của Mục Bạch cũng đã vỡ nát bởi dư chấn của kiếm khí.
Kết quả không có gì bất ngờ, mặc dù Ám Tỳ Bà Đinh Vũ Miên chưa hoàn toàn bại trận, nhưng đạo tâm của nàng đã sụp đổ, không còn chút động lực nào để tiếp tục đấu với Mục Bạch. Trong khi đó, đám người Lệnh Hồ Xung… đã xong. Toàn bộ đều bị thí làm pháo hôi bên trong bàn cờ.
Ở phía ngoài, đông đảo đại biểu tông môn đến bảo vệ Xoài Lắc Thôn đang theo dõi trận chiến, gần như ngay lập tức theo bản năng đứng bật dậy, một cỗ cảm giác nguy cơ trào dâng trong lòng.
Không đợi bọn họ kịp phản ứng.
Họ liền nhìn thấy, bầu trời vốn đang sáng tỏ không biết từ lúc nào đã tối sầm lại, từng vết nứt khổng lồ của trời đất hiện ra, toàn bộ bầu trời đang sụp đổ.
Trước sự hủy diệt của thế giới, trong lòng mọi người đều dâng lên một cảm giác bất lực, nhỏ bé.
Người không thể lay trời! Rốt cuộc là kẻ si ngốc nào đã nói ra câu này?
Thế giới bị hủy diệt, bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn mình bị hủy diệt, không thể làm được gì.
Mà nếu đã không thể làm gì, vì sao còn phải khổ sở tu luyện, chi bằng sớm chờ chết có phải tốt hơn không?
Đạo tâm của chúng nhân dao động. Giờ khắc này, tất cả mọi người ở đây, phàm là có chút cảnh giới, đạo tâm đều có dấu hiệu sụp đổ.
Hoa Đà Thánh Nhân - Họa Tiên, Văn Thánh, Kỳ Bàn.
Quỷ Cốc Tử Kiếm Quân - Một thanh Ỷ Thiên bình định giang sơn.
Hàn Hải Thẩm Tước - Mẹ kiếp, đúng là con cưng của trời.
Vòng xoay của thế giới này đang bắt đầu luân chuyển, thế hệ này không phải là quá khủng bố rồi sao?
Sau cú va chạm kinh thiên động địa, đám quần hùng quan chiến bị khốn trụ. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, từng người toàn thân bủn rủn ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển từng ngụm, đồng thời hoảng sợ muôn phần nhìn Phong Thanh Dương và Mạc Phàm đang đứng giữa sân đấu với vẻ mặt phong khinh vân đạm.
Trên ngọn núi lớn nhất.
Ngô Việt Hùng và Lạc Nhạn cũng như thế.
Bọn họ là cường giả sử thi cấp, nhưng giờ khắc này, họ không còn cảm thấy mình xứng đáng với hai chữ ‘cường giả’.
Khi họ nhìn về phía chiến trường, ánh mắt có chút sợ hãi.
Là ai?
Là ai đã thắng??
..............
Hàm Dương phía đông, hôm nay trời đổ lệ.
La Vọng thu nhỏ, năm ấy ánh chiều tà.
~~~~~~~~~~ “Trận này ngươi thắng, lần sau hậu thế của ta gặp lại ngươi, tối thiểu phải cùng ngươi qua một chiêu cuối cùng. Ngươi nhớ cho kỹ, đừng chết, ngươi phải sống đến lúc đó.”
~~~~~~~~~~ “Lại tay không đấu với người cầm kiếm, lần sau ta cũng sẽ thắng!”
~~~~~~~~~~ “À, vậy thì lần sau hậu bối của ta... khà khà, ta nên cầu nguyện cho nó có một cây kiếm tốt.”
~~~~~~~~~~ “Nếu như có cơ hội được quay lại, ngươi có chọn làm Tà Thần không!?”
~~~~~~~~~~ “...”
~~~~~~~~~~ “Sẽ không!” Tà Thần lảng tránh ánh mắt trực diện của huynh đệ mình, nhìn ra xa xăm thăng trầm như một lão giả hồi hương.
~~~~~~~~~~ “Vì sao?” Diêm La Kiếm Đế cũng chăm chú nhìn theo.
~~~~~~~~~~ “Chắc là muốn cạnh tranh với Đạm Đài Vân Du đi, có thể nói là vì ta yêu ngươi chăng?” Tà Thần đột nhiên cười khằng khặc bẻ lái.
~~~~~~~~~~ Diêm La Kiếm Đế cũng bật cười, nụ cười của hắn vừa gượng gạo, vừa khổ tâm.
~~~~~~~~~~ Chỉ thấy Tà Thần cúi thấp đầu, tự đáy lòng nói: “Vì nếu ta lựa chọn làm Tà Thần, hậu thế sẽ không thể, có đúng không?”
~~~~~~~~~~ Diêm La Kiếm Đế sững sờ một lúc, nhưng vẫn không nhịn được hỏi: “Lỡ chẳng may hắn cũng điên cuồng ngỗ nghịch giống ngươi thì sao?”
~~~~~~~~~~ Tà Thần không do dự mà chân thành đáp: “Ngươi quên rồi sao, kiếm của ngươi tên là Ỷ Thiên. Ỷ Thiên Bất Xuất, trên đầu còn có ý trời đè nặng, chỉ cần Tà Thần ngỗ nghịch nhân tính, thì bao đời cũng sẽ không thoát khỏi một kiếm định mệnh này.”
~~~~~~~~~~ “……” Diêm La Kiếm Đế lặng người ở đó, thật lâu sau, mới có dũng khí đâm một kiếm vào trái tim mệt mỏi của Tà Thần.
~~~~~~~~~~ “Nhắc mới nhớ, ta và ngươi nhỏ máu kết nghĩa huynh đệ, thấm thoắt đã gần một vạn năm.”
~~~~~~~~~~ “Tạm biệt, bạn của ta.”
Ầm ~~~!!!
...............
Cú va chạm của hai luồng Tịch Diệt kiếm khí này, may mắn là diễn ra ở Siêu Duy Vị Diện, nếu là ở thế giới ma pháp, thế giới ma pháp căn bản không thể chống đỡ nổi. Không Gian sẽ bị chém nát, Thời Không sẽ sụp đổ, trục Trái Đất sẽ bị từ trường hỗn loạn làm cho gãy vỡ, khiến cho tinh cầu lụi tàn trong vài năm sau đó.
Từ La Vọng năm ấy đến Hàm Dương hôm nay, thoáng một cái đã hơn 100 vạn năm trôi qua.
Và bây giờ, kết quả của lần đại chiến này cũng đã ngã ngũ.
Sẽ không còn có thêm một lần nào nữa...
Hiu ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Quạ quạ quạ ~~~
Ách ách ách ~~~
Quạ bay đầy trời.
Chúng như vừa được thưởng thức một màn trình diễn kinh diễm và bi sầu, đặc sắc không gì sánh được.
Cách đó ba ngã tư đường, trong tòa thành, từng đàn quạ đáp xuống bàn tay của Cổ Thần Asmodeus.
Vị Cổ Thần này nhoẻn miệng cười, gương mặt lại bỗng chốc hóa thành một tín đồ hiền lành, sùng đạo.
“Chúc huynh, thế nào, cảm giác nhìn thấy sư đệ yêu quý của mình còn ẩn giấu thực lực kinh khủng hơn cả mình, ngươi có thấy hổ thẹn không?” Tả Hữu Sứ Huỳnh Nguyên mở miệng nói.
“...” Chúc Di Sơn vẫn khư khư im lặng, không trả lời.
........................
✺ Vozer — Cộng đồng dịch VN ✺
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Đế Trở Về (Dịch)