Chương 1181: Một kiếm kết thúc (Thượng)
................
Mạc Phàm nhìn thoáng qua Kỳ Thạch Bàn Cờ của Mục Bạch, lòng bồi hồi nhớ lại những năm tháng ấy, cả một bầu trời thanh xuân nhiệt huyết của ba huynh đệ hắn, Mục Bạch và Triệu Mãn Duyên. À, còn phải tính cả Trương Tiểu Hầu nữa.
Tuy những ký ức này không hoàn toàn chân thực, nhưng Mạc Phàm khẳng định mình vẫn nhớ, từng mảnh ghép chắp vá lại với nhau, khiến hắn càng thêm biết ơn thời đại này.
Biết ơn thiên phụ Chaos đã cho hắn cơ hội được trưởng thành ở thời đại này.
Hắn cảm thấy mình còn được “chân mệnh thiên tử” phù hộ hơn cả Tà Thần thời kỳ sơ khai. Khi còn trẻ tuổi khí thịnh, hắn cũng từng ngông cuồng kiêu ngạo đến cực điểm, từng thể hiện niềm tin sắt đá của bản thân, cũng từng đụng phải không ít bức tường thành kiên cố, đẩy tính mạng vào hiểm cảnh thập tử nhất sinh. Thế nhưng, vào những thời khắc then chốt nhất, sau lưng hắn luôn có những người đồng đội tuyệt vời, luôn có bối cảnh và vận may sắp đặt. Cho dù vạn phần nguy hiểm, kết quả cuối cùng vẫn luôn là đắc ý và tự hào.
Mãi đến sau này, khi đã trưởng thành và chín chắn, tâm cảnh của Mạc Phàm cũng thanh tịnh hơn rất nhiều. Hắn và Bát Hồn cùng phát triển, tự nhiên cũng trở nên thấu suốt hơn.
Phong Thanh Dương bay đến đỉnh núi Mận Thiên, phong thái vân đạm phong khinh, khí chất tựa như vị kiếm tiên cuối cùng còn sót lại nơi nhân gian, dùng ngữ điệu bình thản nói: “Cầm kiếm lên đi, ân oán của một triệu năm trước, hãy dùng một đòn cuối cùng này để phân định.”
Thân thể Ngân Dị Ác Ma của Mạc Phàm được siêu nhiên lực hộ thân, quả thực càng đánh càng mạnh. Trước khi sinh mệnh hoàn toàn hao tổn, tất cả khí khái vô địch đều sẽ hiển hiện trên người hắn.
Mà nhược điểm của Phong Thanh Dương vẫn luôn là thể chất và sinh mệnh lực của con người. Công kích của hắn lợi hại, kiếm cảnh và thân pháp của hắn lợi hại, kinh nghiệm chiến đấu cũng vô cùng sung túc, nhưng sức mạnh, sức bộc phát, nội tình và đặc biệt là thể lực, quả thực kém xa Tà Thần của thời đại này. Nếu cả hai cùng liều chết đồng quy vu tận, ai cũng phải thừa nhận rằng khả năng sống sót của Mạc Phàm cao hơn trăm lần.
Trận chiến của thời đại này, nghi thức có thể giống, nhưng bối cảnh, đại thế, ý nghĩa... lại khác nhau một trời một vực.
Phong Thanh Dương muốn chiến thắng, chỉ có thể tung ra tất sát chi kiếm mạnh nhất của mình, một kiếm tru tiên, một kiếm phá thiên, một kiếm định kết cục.
Dưới mặt đất, Mạc Phàm hít sâu một hơi, lồng ngực căng phồng, ánh mắt kiên định hướng thẳng lên bầu trời.
“Phong Thanh Dương, ngươi đã già lắm rồi. Chết đi, đôi khi lại là một sự giải thoát đẹp đẽ nhất. Ngươi cũng đừng nên lưu luyến tơ duyên với Ngô Hiền nữa, tình cảm sâu đậm của các ngươi cũng nên có điểm kết. Ngươi không thử yêu một người khác, làm sao biết được thế nào mới là nhân sinh? Kể cả ngươi cố chấp, ngươi lấy tư cách gì buộc Ngô Hiền mãi mãi gắn bó với ngươi? Nàng trước khi chết tuy nói vậy, nhưng kiếp sau nên là một khởi đầu mới, hãy để nàng sống cuộc đời của chính nàng.”
Lúc này, Mạc Phàm cũng lau đi vệt máu nơi khóe miệng, giọng nói vô cùng bình tĩnh, ngữ điệu lại trở nên bá khí vô song. Tay hắn cầm Bạch Dương Nhật Kiếm, phảng phất một khí thế bễ nghễ vạn thế.
Phong Thanh Dương giương kiếm chỉ thiên, như có điều suy nghĩ, hắn mở miệng nói: “Ừm, ngươi nghĩ được như vậy là tốt rồi. Tin ta đi, nghe cho kỹ đây, lần này ta tuyệt đối không để cho nguồn gốc Tà Thần còn cơ hội lưu lại nhân gian, tất cả tín ngưỡng của hắn sẽ theo một kiếm này mà tan biến. Sau một chiêu, ván cờ sẽ được phân định.”
Một kiếm này, ai thắng ai thua cũng vậy.
Kết quả chỉ có một.
Lần này, sẽ không có trọng sinh, không còn thần hồn, không còn dằn vặt và đau khổ nữa. Người chết, có thể bắt đầu một kiếp nhân sinh mới.
“Được, chơi vậy mới đủ sảng khoái.”
Mạc Phàm vốn định dùng tối thượng ma pháp Thủy hệ và Lôi hệ để cùng Phong Thanh Dương tái hiện một trận chiến kinh thiên động địa hoài niệm, nhưng suy cho cùng, vẫn nên dùng Kiếm. Tiểu Dạ trọng thương, nhưng kiếm cảnh mà nàng ban cho hắn theo linh ước vẫn còn đó. Tiểu Hữu càng có thể mài kiếm, luyện kiếm để tương lai phá cảnh.
Cơ hội thế này, ngàn năm khó gặp, không thể bỏ lỡ.
“Tà Phong Thần Kiếm - Mẫn Phong Thiên Nhận - Truy Phong Thánh Kích!”
Ánh mắt Mạc Phàm trở nên nghiêm nghị, hắn vận dụng Kiếm Vực theo hướng Phong hệ để mở ra cấm giới, khuấy động pháp tắc Phong Bạo diệt thế.
Trong nháy mắt, Mạc Phàm bộc phát thiên phú Phong hệ ma pháp đến cực hạn. Chân đạp đại địa, hắn đạp mạnh một cước lên mảnh đất vỡ nát đang rơi xuống, giữa cảnh thiên băng địa liệt mà nhảy vọt lên, trong chớp mắt đã đến độ cao mấy chục vạn mét trên bầu trời.
Phong tàn quyển, phong mài lưỡi kiếm, thế giới gió lẫm liệt.
Một luồng Thần Phong màu xanh biếc bao bọc lấy thanh Bạch Dương Nhật Kiếm, hóa thành một luồng xung kích khổng lồ. Thần Phong vô cùng sáng chói, sức mạnh Phong Bạo vô tận bàng bạc trùng thiên, từ xa nhìn lại tựa như một bàn tay khổng lồ màu xanh biếc, muốn nâng cả Thánh Dương Vẫn Lạc này lên.
Nhìn từ xa, người ta có thể quan sát rõ một vầng thái dương đang rơi xuống, hay nói đúng hơn, là cảm giác được thân hình nhỏ bé của Mạc Phàm lại phảng phất như muốn nâng cả mặt trời lên.
Bên trong kết giới bao trùm thành, đám người trên cổng thành chỉ có thể nhìn thấy bằng mắt thường hình ảnh Mạc Phàm mượn nền trời để gọt giũa một kiếm. Cảnh tượng tuy kinh diễm vô song, nhưng họ không thể cảm nhận được uy lực chân chính của kiếm này. Chỉ có những người trên Thảo Nguyên Hàm Dương, dù không phải đối mặt trực diện với luồng kiếm mang truy phong này, cũng không thể nào cảm nhận được cảnh tượng kinh hoàng đó như Phong Thanh Dương.
Thứ mà đám người có thể thấy, là mặt trời trên bầu trời đang va chạm xuống. Nhưng thứ mà Phong Thanh Dương cảm nhận được, là thế giới xung quanh đã biến thành một mảnh hồng hoang đen kịt, chỉ có ngọn gió tận thế mang theo sự hủy diệt và tan vỡ.
Nhưng chỉ có Phong thì chưa đủ!!!
Đột nhiên, tầng mây trên trời nứt ra một cái lỗ khổng lồ, nương theo một thanh âm uy nghiêm và thần thánh từ trên trời giáng xuống:
“Trùng Minh Tà Diễm - Ma Diễm Quyết - Tà Viêm Thần Kiếm!”
Ngoại trừ Phong Thanh Dương, không một ai thấy được động tác kết nối tinh tử của Mạc Phàm. Trái tim lò hỏa ngâm xướng pháp tắc độc nhất vô nhị, giống như được triệu hồi, từ không trung, từ ngọn lửa ác ma chảy trong huyết mạch, dùng sinh mệnh để đổi lấy tà hỏa. Vô tận Ngân Dị Ma Hỏa mang theo sức mạnh Thẩm Phán vạch phá bầu trời mà tới, hòa vào kiếm thế trước đó.
“Tuần Thiên Thẩm Phán Kiếm – Thuần Dương Thánh Kiếm – Quang Tịnh Phổ!”
Lại thêm một ma pháp thứ ba – Quang hệ tinh vũ dung hợp.
Ba hệ Hỏa – Phong – Quang, được cường hóa dưới sự thúc đẩy của Kiếm Vực, Huyền Không Giới Vực và Thiên Sứ Vực.
Chỉ thấy phía trên tầng mây đen kịt dày đặc do Ám Tỳ Bà tạo ra để phong tỏa Hàm Dương, đột nhiên có một đạo thánh quang xé rách tầng mây. Hào quang vàng óng phá vỡ thế giới đục ngầu này, ngay sau đó một thanh Ngân Dị Tà Diễm kiếm hoàn toàn do quang mang sắc bạc tạo thành, rồi lại thêm một thanh Tà Phong Thần Kiếm thẳng đứng rơi xuống. Ba chiêu hợp nhất, một kiếm hóa ba, tựa như Thanh Dương, Kim Ô, Xích Ngân, ba mặt trời trong truyền thuyết cùng lúc rơi rụng, rung động, nóng bỏng và tràn ngập sức mạnh đến thế.
“Mạc Phàm Kiếm.” Mạc Phàm hô lên, tự đặt tên cho kiếm pháp của mình. Đây là kiếm thức “Bổ Kiếm Phá Vạn Pháp” của Vĩnh Dạ kiếm cảnh, tay thẳng vai thẳng, ngưng tụ tâm niệm hướng về mũi kiếm, dồn cả linh hồn vào trong kiếm.
Bầu trời tối sầm, Mạc Phàm đột nhiên biến mất khỏi tầm mắt mọi người. Ngẩng đầu nhìn lại, chỉ có thể thấy mặt trời trên trời không biết vì sao đang tuần tự hủy diệt, bạo liệt và ép xuống, mang đến một cảm giác áp bách đến khó thở, nóng rực đến tan chảy.
Òng òng òng òng ~~~~~~~~~~!
Thanh âm cao vút từ không trung truyền đến, bầu trời u ám vậy mà trong nháy mắt như sắp sụp đổ. Tại dãy núi Hạ Lăng cách kết giới 300 dặm, đám người Ngô Việt Hùng, Lê Phước Nam, Nhàn Nhàn, Lạc Nhạn, Ngô Hiền càng lộ vẻ kinh hãi, tâm trạng chấn động không thể diễn tả thành lời.
...............
Đề xuất Huyền Huyễn: Long Phá Cửu Thiên