Chương 1189: Hạo Nhiên Thiên Hạ
.............
Siêu Duy Thần Lục.
Tây Giới – Thiên Vực.
Tây Giới có ngũ đại cương vực, xếp theo quy mô văn minh và trình độ phát triển từ thấp đến cao lần lượt là Nông Vực, La Vực, Cổ Vực, Duy Vực và cuối cùng là Thiên Vực.
Thiên Vực là cương vực lớn nhất, đông dân cư nhất. Tuy không dám nói có thể phồn thịnh sánh bằng Thanh Vũ Đế Quốc ở Bắc Phương, nhưng xét về sự đa dạng văn hóa, quy mô giao thương phức tạp, cùng số lượng tu hành giả, tông môn và học viện mọc lên như nấm, thì không một nơi nào trên Siêu Duy Thần Lục này có thể bì kịp.
Khác với những nơi khác, nhắc đến Thiên Vực là nhắc đến tòa thành duy nhất tọa lạc tại đây, tòa thiên thành cấp 15 mà thiên hạ vẫn hay gọi là ‘Triều Ca’. Cấp 15 cũng là cấp bậc cao nhất, do đó nó được xưng tụng là thiên thành.
Diệp Mộng A chân đạp Hắc Sắc Long Nha Kiếm, ngự kiếm mà bay, tựa như một vị Tử Thần Thánh Nữ từ chốn Luyện Ngục sâu thẳm nhất đến dương gian đoạt mệnh. Thế nhưng bên hông nàng lại đeo một thanh Kim Sắc Hư Tiên Kiếm, toát lên vẻ thanh tao, nhã nhặn, phảng phất thần thái của một vị Kiếm Tiên đang hành tẩu giang hồ.
Hôm nay là lần đầu tiên nàng đến Thiên Vực du ngoạn.
Nói là du ngoạn, nhưng thực chất là dựa theo bản đồ của Trần Phong để thăm dò vài thánh tích hắc ám thượng cổ trên mảnh đất này. Trần Phong chính là gã đệ tử ký danh của Triệu Mãn Duyên, hiện đang giúp việc vặt trên Trác Sơn, đồng thời cũng là một đạo tặc Thần Thâu lừng lẫy khắp Đông Châu, Tây Giới và Bắc Phương. Ngay cả tuyệt thế mật tịch Kiếm Tâm của Diệp Mộng A cũng là do Trần Phong trộm từ bảo tàng của Thanh Vũ Đế Quốc mang về.
Triều Ca thành rộng lớn đến mức khó có thể diễn tả bằng lời.
Đứng từ rất xa, Diệp Mộng A đã nhìn thấy một tòa cổ thành với khí thế uy nghiêm và hùng vĩ. Những dãy kiến trúc nguy nga tráng lệ nối liền bất tận, hoàn toàn không thấy điểm cuối.
Ngày xưa, khi tiến vào Tịnh Thành cấp 14 ở Duy Vực, Diệp Mộng A đã từng bị khí thế bàng bạc của nó làm cho chấn động tâm thần. Lần này lại được chiêm ngưỡng Triều Ca thành, thị giác của nàng thật sự bị kích thích cực độ, hồi lâu vẫn không thể bình tĩnh trở lại.
Đây là một tòa cổ thành đã đứng vững mấy chục vạn năm lịch sử, có thể xem là thiên hạ đệ nhất thành trên Thần Lục.
Diệp Mộng A đứng xa trông lại, có thể cảm nhận được sự tĩnh lặng mà trang nghiêm, tráng lệ nhưng nhuốm màu tang thương của tòa thành này. Nó tựa như một hiền giả trí tuệ đã kinh qua vô số năm tháng thăng trầm, lại giống một tráng sĩ kiên cường vĩnh viễn không gục ngã, không một thế lực nào có thể lay chuyển.
“Thiên Thành Triều Ca – Thiên Hạ Pháp Gia.”
Dòng chữ cổ xưa khắc trên đại môn Thần Tường, chỉ vài nét bút đơn giản đã toát lên trọn vẹn khí thế duy ngã độc tôn của tòa thành.
Nhảy xuống khỏi phi kiếm, nàng thuê một con Bạch Miêu cưỡi vào thành. Dạo bước bên trong Triều Ca, Diệp Mộng A lại càng cảm nhận rõ ràng hơn sự phồn hoa đô hội, cảnh buôn bán tấp nập của nơi đây. Tòa thành thậm chí còn khiến nàng nảy sinh một sự kính phục và ngưỡng mộ chân thành, tựa như khi đối mặt với một vị tiền bối thực lực siêu tuyệt nhưng khí độ và phẩm hạnh hơn người.
Tiến vào đệ nhất thiên đô của Tây Giới mang lại một cảm giác hoàn toàn khác biệt. Diệp Mộng A nắm dây cương Bạch Miêu, chậm rãi bước đi trên đường, tinh thần vẫn luôn chìm trong trạng thái mông lung, huyễn hoặc.
Đây không chỉ là cảm giác, mà trước mắt nàng là đủ loại gian hàng sách vở, quán xá gấm vóc. Linh kiện cơ quan, đá quý, tài nguyên hiếm lạ được bày bán khắp phố, dược liệu quý, trang bị xịn cũng la liệt trong khu vực nội thành.
Tất cả tuy đa dạng, nhưng lại vô cùng trật tự, nề nếp, dường như bị quản chế bởi một khuôn khổ pháp luật vô hình.
Hơn nữa, nghe nói Triều Ca sở hữu đến năm trong số sáu thư viện sách lớn nhất toàn Thần Lục, thư viện còn lại nằm ở Thanh Vũ Đế Quốc. Điều này giải thích vì sao dạo một vòng trên phố lại thấy rất nhiều tiệm sách, không thiếu những nam thanh nữ tú vận y phục như học giả đến nghiên cứu, đàm đạo về sách.
Không bàn nhiều về quốc trị hay thể chế quân quyền, nhưng việc đọc sách có thể củng cố hệ tư tưởng phức tạp của xã hội, là nền tảng vững chắc để bảo an xã tắc, để đối nhân xử thế, đối ngoại bang giao. Quả nhiên, nơi này là nơi tứ giáo Nho-Phật-Đạo-Binh tề tụ, đúc kết thành “Thiên Hạ Pháp Gia”.
“Đến Tây Giới mà không tới Triều Ca, sẽ vĩnh viễn không biết mình nhỏ bé đến nhường nào.” Diệp Mộng A thở dài một hơi, lẩm bẩm.
Khi đi tới một quảng trường cực lớn, nàng thấy một dãy tượng đá to lớn ở vị trí trung tâm. Nổi bật nhất là pho tượng đúc bằng kim loại quý hiếm ở chính giữa, chỉ có thể dùng bốn chữ “hạo nhiên thiên hạ” để hình dung, trên đó điêu khắc vô số hoa văn kỳ ảo.
Pho tượng khắc họa hình dáng một nam tử tóc dài, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa khí chất của một bậc thánh nhân pháp gia, đang từ trên cao dõi mắt nhìn xuống tất cả những người tiến vào Thiên Vực. Không ngoa khi nói vị điêu khắc sư đã thể hiện thần vận trên gương mặt vô cùng sống động. Lúc Diệp Mộng A đi ngang qua, nàng không nhịn được dừng chân, tiến lại gần pho tượng.
“Đến đây thắp hương sao?” Đột nhiên, một người phụ nữ ăn vận kín đáo, dáng người thành thục mặn mà, dịu dàng bước đến trước pho tượng, không ngại đứng cạnh Diệp Mộng A mỉm cười.
Diệp Mộng A nhẹ nhàng quay đầu nhìn, nàng chú ý thấy sau lưng người phụ nữ này còn có một bà lão, dường như là mẫu thân của bà.
“Lần đầu tới, tò mò nên nhìn một chút.” Diệp Mộng A lên tiếng. Gương mặt nàng có nhan sa che khuất, nhưng khi nói chuyện, vẫn toát ra một sức hấp dẫn thị giác cực độ, nhất là khi nhìn vào dáng người của nàng.
Người phụ nữ trưởng thành kia khẽ cảm thấy không thể nhìn chằm chằm vào nữ nhân đeo trường kiếm này quá lâu, e rằng nội tâm sẽ nảy sinh cảm giác xấu hổ khi tự so sánh.
Cũng không thể trách được, khi khoác lên mình bộ lụa y bó sát, dù đặt Diệp Mộng A ở bất cứ đâu trên thế giới này, vóc dáng ấy vẫn thuộc hàng thần phẩm tuyệt thế, khó lòng che giấu.
Cảm nhận được sự ngượng ngùng của đối phương, Diệp Mộng A cũng nhanh trí xoay người đi, quay lại chủ đề ban đầu: “Người này là ai vậy? Chẳng lẽ là cường giả của kỷ nguyên trước sao?”
Có thể được điêu khắc và đặt ở vị trí gần cổng thành, người này khẳng định phải có một ý nghĩa lịch sử nào đó, hoặc cũng có thể là một nhân vật thần thoại.
“Đã nghe qua Quỷ Cốc Tông chưa? Vị này chính là Pháp Thánh của kỷ nguyên này, bậc thánh nhân tọa trấn tại Tây Bảo Bình Châu, tòa Thiên Thành cổ xưa mà chúng ta đang đứng.”
“Hạo nhiên thiên hạ – tôn danh ba chữ – SỞ! GIANG! VƯƠNG!”
“Hạo nhiên thiên hạ?”
“Pháp Thánh?”
Quỷ Cốc Tông đại đệ tử Sở Giang thì Diệp Mộng A có nghe qua đôi lần, nhưng những danh xưng như pháp gia, Pháp Thánh, hạo nhiên thiên hạ thì đây là lần đầu nàng nghe thấy. Thế nhưng, chỉ mới nghe thôi đã cảm nhận được một khí phách vô cùng kinh thiên động địa.
“Đại Địa bất nhân, coi vạn vật là cỏ rác.
Văn Thánh bất nhân, coi dân chúng là chó rơm.
Chư Hầu bất nhân, coi bá tánh là sâu kiến.
Thiên Tử bất nhân, coi vong kiếp là số mệnh.”
“Ngươi nghe câu đó có quen không? Đó là tuyên ngôn kinh điển của Sở Giang Vương, vị hạo nhiên pháp gia đã thay đổi bánh xe vận mệnh của thiên hạ, lần đầu tiên hợp nhất tứ giáo, mang đến hệ tư tưởng vĩ đại cho mảnh đất này.” Người phụ nữ say sưa thuật lại chuyện xưa.
“Có thể nói rõ hơn không?” Hiếm có chuyện gì khiến Diệp Mộng A hứng thú đến vậy.
Thời gian lúc này tương đối thoải mái, nàng thầm nghĩ nghe thêm chút kiến thức bổ ích cũng không tệ.
“Những kỷ nguyên trước, Triều Ca là Kinh Đô thuộc về vương quyền của hoàng thất họ Triệu. Nói Triệu Hoàng Thất lòng lang dạ sói thì không đúng, nhưng cách làm của hắn, một nửa số người phục, một nửa không thể phục. Hắn cướp của người giàu chia cho người nghèo, vô pháp vô thiên. Người nghèo ban đầu thì sung sướng, nhưng lâu dần lại mất đi ý chí phấn đấu, không còn ai muốn làm việc, khiến cho toàn bộ Thiên Vực suy tàn rõ rệt, dân chúng lầm than. Để bào chữa, Triệu Đế bắt đầu đào tạo quân đội đi chinh phạt, đã từng khiến tất cả các vực ở Tây Giới phải quy thuận dưới chân hắn.”
“Thời điểm đó, chỉ thiếu một chút nữa, Thiên Hạ Điền Gia, Thanh Vũ Đế Quốc, Hàn Hải Điện, thậm chí cả Nhật Minh Giáo đã đồng ý liên minh để tấn công Tây Giới. Chỉ cần một hồi trống lệnh vang lên, Tây Giới có thể sẽ rơi vào vực sâu hủy diệt.”
Lúc này, người phụ nữ mới giải thích tiếp.
“May mắn thay, đại đệ tử đời đó của Quỷ Cốc Tông là Sở Giang vừa vặn xuống núi lịch luyện. Hắn trà trộn vào triều, được Triệu Hoàng trọng dụng, trở thành Hạo Nhiên Phong Thần, cận thần số một. Ngay tại Kinh Đô Triều Ca, trong một buổi yến tiệc trước ngày xuất chinh, Sở Giang đã mượn tiệc rượu rút kiếm, một mình chém sạch ba vị Chư Hầu cấp sử thi cùng với Triệu Hoàng, một cường giả cấp Kinh Thế. Sau đó, ngài ngụy tạo thánh chỉ, khiến quân đội hoàng thất tự tương tàn, vĩnh viễn chôn vùi binh quyền quốc gia.”
“Lẽ ra, Sở Giang có thể lên ngôi Hoàng Đế, nhưng ngài không chọn con đường đó. Ngài dùng pháp gia để trị vì. Cứ mỗi 600 năm, sẽ thay một vị chủ trì từ tam giáo Nho-Phật-Đạo và Binh gia, thay nhau vận hành một tòa đại trận, củng cố gia pháp, gọi là Pháp gia trị vì. Trải qua mấy mươi vạn năm, ngài đã đưa Thiên Vực của Tây Giới phát triển đến đỉnh cao hưng thịnh.”
“Đương nhiên, nghe nói cũng có nhiều người dần quên đi Sở Giang Vương. Ngài đã biến mất khỏi thiên hạ này một thời gian rất dài, bất luận là Tây Giới, Đông Bảo, Nam Thổ, Bắc Phương hay Hải Châu, tất cả đều không có tung tích của ngài. Nhiều người còn tung tin đồn thất thiệt, rằng Sở Giang Vương sau khi hay tin sư tôn qua đời, vì quá đau buồn đã tự vẫn, hoặc đã bị thiên hạ tam đế âm thầm sát hại.”
Tam đế ở đây, người phụ nữ không quên giải thích, chính là hoàng đế Hạ Băng, chúa công Lê Minh và giáo chủ Trương Hoàng Tuấn.
Diệp Mộng A lại ngẩng đầu chiêm ngưỡng pho tượng khổng lồ một lần nữa, trong đầu thầm nghĩ: “Vậy ra, đây là lý do các ngươi gọi hắn là Sở Giang Vương, lại còn sùng bái tôn làm Hạo Nhiên Thánh Nhân. Thảo nào truyền thuyết về pho tượng này lại thần kỳ đến vậy.”
Sau đó, Diệp Mộng A nói thêm vài câu khách sáo với người phụ nữ rồi lẩm bẩm tự nhủ rời đi.
Ánh trời chiều chiếu xuống mặt đất tựa như một dải lụa vàng mỏng manh phủ lên tòa thành hùng vĩ.
Giết một người là tội đồ.
Giết trăm người là anh hùng.
Giết ngàn vạn là anh hùng trong những anh hùng.
Năm xưa, Sở Giang đã hành thích toàn bộ Chư Hầu và hoàng đế của tòa thành này, để máu chảy thành sông, nhuộm đỏ mảnh đất lịch sử.
Không biết vì sao khi nghe câu chuyện này, trong lòng nàng đột nhiên lại nhớ đến một người.
Đã lâu lắm rồi, hơn 130 năm ròng rã trôi qua, cuối cùng nàng cũng nhớ ra tên của hắn.
“Mạc Phàm…”
..........................
Đề xuất Huyền Huyễn: Mục Long Sư