Chương 1217: Vị Đế Hoàng đến từ Hắc Ám Vị Diện
...........
Kiếm Đạo Trường Hà dài 27 vạn năm, cái giá phải trả không đơn giản chỉ là 27 vạn năm tuổi thọ của Phong Thanh Dương. Để đối chọi với thời gian, Phong Thanh Dương buộc phải đánh đổi bằng cả thọ mệnh lẫn thần hồn của mình.
Mạc Phàm hiểu rõ, trên đời này vốn không tồn tại cái gọi là tiểu động thiên để “hack” thời gian như trong mấy truyện tu tiên sảng văn. Thời gian là một đại lượng nhất quán, ở đâu cũng như nhau, chỉ có định nghĩa về ngày dài đêm ngắn, về chu kỳ lịch pháp là khác biệt, ví như một năm trên sao Mộc khác với một năm trên Địa Cầu, hay định nghĩa thời gian ở Siêu Duy Vị Diện và Ma Pháp Vị Diện bất đồng mà thôi.
Không có con đường tắt hư cấu nào, chỉ có trả giá và đánh đổi.
Mạc Phàm dù có là thiên tài đến đâu, hắn cũng không thể dùng 50, 60 năm tuổi thọ ở Ma Pháp Vị Diện của mình để đột phá Đế Hoàng. Chuyện này dù là con cưng của Thiên Đạo cũng không thể làm được.
Muốn đuổi kịp người khác, bẻ cong quy luật thời gian tu hành, Phong Thanh Dương liền đứng ra trả cái giá đó thay hắn.
Đương nhiên, Phong Thanh Dương không phải người duy nhất. Trên thực tế, vẫn còn một số ít phương pháp và vật thể đặc thù hiếm hoi có năng lực tương tự, đây cũng không phải trường hợp đầu tiên. Ngày xưa chúa công Lê Minh cũng vậy, đã có người trả giá để ngài tu luyện đến đại thành. Xa hơn nữa, cách làm cấp tốc của Leviathan ở một mức độ nào đó cũng có cùng đạo lý.
Bằng cách này hay cách khác, mỗi người đều có mục đích sống cho riêng mình. Không phải là nghĩa cử cao đẹp, chỉ là bọn họ cảm thấy… sự hy sinh này hoàn toàn xứng đáng.
Phong Thanh Dương từ đầu đến cuối đều không màng đến chuyện khác, hắn hoàn toàn đặt trọn niềm tin vào Mạc Phàm và cổ đại nguyên sơ thiên địa bát hồn, chưa một lần dao động mà báo hiệu cho Mạc Phàm chạy trốn.
Hắn biết rõ, Cổ Nguyệt Tru Đế dường như đã động thủ, Mạc Phàm hiện tại dù có thể đột phá Kinh Thế Đế Hoàng, thoát ra ngoài cũng là lấy trứng chọi đá. Vì vậy, Phong Thanh Dương đã nén thời gian lại cho Mạc Phàm, cho hắn thêm nhiều thời gian hơn để tranh thủ tu luyện.
Đây không nghi ngờ gì là một hành động tự sát, nhưng Phong Thanh Dương vẫn quyết đánh cược một phen! Không sợ chết thử một lần, dám liều mạng, vẫn còn một nửa cơ hội thắng được ván cược cuối cùng này.
“Phong Thanh Dương, ngươi không cần phải làm vậy.” Mạc Phàm siết chặt bàn tay, trong lòng dâng lên một cảm xúc bâng khuâng khó tả.
Tê tê tê tê!!!!!!!!!!!!!
Ầm!
Ngay lúc này, thức hải và ám mạch của Mạc Phàm đột nhiên truyền đến một linh cảm mãnh liệt. Khí tức bên ngoài Kiếm Đạo Trường Hà cho thấy Phong Thanh Dương đang trọng thương, hấp hối và suy yếu đến tột độ, rõ ràng đang bị kẻ địch vây công.
Mạc Phàm đang định rời khỏi đây.
Đột nhiên, từ tám phương bốn hướng vang lên tiếng kiếm vỡ loảng xoảng, tiếng kiếm rít gào thét, Kiếm Đạo Trường Hà xoáy thành một vòi rồng khổng lồ ngăn cản Mạc Phàm. Phong Thanh Dương cũng có thể sử dụng lực lượng kiếm ý bên trong thời không này, vô số kiếm ý hoa ảnh từ trên ép xuống, vô số ánh kiếm từ mặt đất bay lên quấn chặt lấy Mạc Phàm, không cho hắn ra ngoài.
Một giọng nói ôn hòa từ bên ngoài truyền đến: “Một chút nữa, ta còn cầm cự được thêm một chút nữa, Mạc Phàm, một chút của ta, có thể đổi lấy trăm năm tu luyện của ngươi… ngươi… khụ khụ… tin tưởng ta.”
Mạc Phàm cảm nhận được toàn bộ thời không Kiếm Đạo Trường Hà đang chuyển động, nhưng hắn cũng cảm nhận được Phong Thanh Dương đã sớm bố trí thiên la địa võng ở thế giới bên ngoài, mà bên ngoài tầng thiên la địa võng đó lại có một lực lượng còn kinh khủng hơn, khiến Mạc Phàm có mọc cánh cũng khó thoát.
“Không cần, ta đã tiêu hóa xong.”
Xoẹt một tiếng, Mạc Phàm lập tức mở ra Hỗn Độn Thần Đồng lạnh lẽo, thuần thục khiến cho một mảng không gian trước mặt trong Kiếm Đạo Trường Hà bị bóp méo. Ngay sau đó, từng mũi gai Ám Ảnh xuyên qua không gian, đi qua vùng hỗn độn rồi thay đổi phương hướng, hóa thành vô số mũi tên giận dữ không thể phân biệt phương hướng, với tốc độ cực nhanh bắn phá mảnh Kiếm Đạo Trường Hà này.
Mạc Phàm hét lên một tiếng, ở bên trong Kiếm Đạo Trường Hà mở ra Không Gian ma pháp dung hợp Hỗn Độn Ma Pháp, cưỡng ép xé rách điểm neo của Kiếm Đạo Trường Hà mà Phong Thanh Dương đã tạo ra.
Chỉ là không biết vì sao, trong lúc đang khẩn trương giải cứu Phong Thanh Dương, Mạc Phàm vô tình liếc thấy một dòng thời không khác, hắn nghe được tiếng kiếm rít, cũng cảm nhận được cảm giác thân thuộc dễ chịu của một người quen.
Mạc Phàm cố gắng hít một hơi thật sâu, hắn đang vội lắm, có gì nói sau, bây giờ phải cứu người ngay lập tức.
........................
80 năm trước.
Một luồng hắc quang lóe sáng đâm xuyên qua lớp vỏ của Siêu Duy Vị Diện.
[Ngoại nhân đến từ Hắc Ám Vị Diện?]
[Thế giới tâm linh nhận định chiến lực: Kinh Thế Đế Hoàng.]
[Mức độ nguy hiểm: ????]
[Dữ liệu về ngoại nhân đang được đồng bộ hóa.]
[Thật buồn... ký ức của hắn... thật buồn.]
...............
Mười sáu ngày trước, vị ông giáo quen thuộc hôm nay lại ghé thăm quán rượu lớn nhất trong trấn nhỏ Thanh An.
Vị ông giáo này có hai bên tóc mai bạc trắng, sau lưng vác theo một thanh kiếm đen kịt bị rỉ sét trông vô cùng xấu xí. Ông gọi một bầu rượu và vài món đồ nhắm rồi ngồi uống một mình, dáng vẻ thật thống khoái.
Thì ra hôm nay ông giáo không giảng bài trong học đường. Mấy đứa học trò nhỏ đứa nào đứa nấy đều hớn hở chạy về nhà.
Bên cạnh ông là một bà lão phù thủy, tay chống gậy, ánh mắt bà ân cần nhìn đám nhỏ chạy đi, như đang xem lại thước phim thanh xuân của chính mình.
Hai ông bà nhìn nhau một lát, đột nhiên mỉm cười, ôm chầm lấy nhau, trao cho nhau những cử chỉ hiền hòa mà ấm áp.
Sau khi ông uống cạn chén rượu cuối cùng, ăn nốt món đồ nhắm cuối cùng thì nhẹ nhàng buông đũa xuống.
Bỗng vang lên một tiếng “bốp!”
Trời đất núi sông trong tiểu động thiên, trong tòa Kiếm Trận cũ nát này chợt chết lặng, trở nên cực kì yên tĩnh.
Khung trời đất đột nhiên vỡ nát trong nháy mắt.
Đúng lúc này, toàn bộ những cường giả trên núi tại trấn Thanh An lẫn người bình thường dưới núi đều không tự chủ được mà ngẩng đầu ngước nhìn.
Một khắc trôi qua, dường như có một vị nào đó còn hơn cả thần tiên dùng đại thần thông thâu thiên hoán nhật để che lại toàn cảnh trong động thiên Kiếm Trận ở Thanh An.
Biển mây nổi sóng giữa không trung, chậm rãi rũ xuống cả vùng đất liên hoa thờ Phật này.
Có một người mặc trang phục của một vị quan tế, pháp tướng cao hàng vạn trượng đang ngồi nghiêm chỉnh, tay áo bay phấp phới. Trong lòng bàn tay đặt trước người có một tiểu thiên sứ tinh linh bé nhỏ dường như đang ngâm xướng điều gì đó.
Pháp tướng của người này cực kì to lớn, lớn đến mức khiến cả tiểu trấn Thanh An trông không khác gì một lớp học tình thương đơn sơ.
Trên biển mây ngút ngàn chợt có từng giọng nói uy nghiêm thi nhau nổ vang như tiếng thiên lôi vỗ trống.
“Phong Thanh Dương! Hôm nay ngươi phải chết!”
Ông giáo già ho khan, cười khổ, cúi đầu hôn nhẹ vào bà lão một cái, sau đó chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên, cất cao giọng đáp: “Đế Hoàng thời nay chỉ có trình độ này thôi sao? Ngươi đến sớm 80 năm, ta không tin ngươi còn dám giở giọng điệu này!”
Ông giáo chính là Phong Thanh Dương, mà bà giáo già nua, tự nhiên là lão bà của Phong Thanh Dương --- Ngô Hiền.
“Ha ha ha, vì vậy cho nên hôm nay ta mới tới, Kiếm Quân Phong Thanh Dương, không ngờ lời đồn thiên hạ là thật, ngươi đã cáo lão về ở ẩn, bởi vì tu luyện phải tà thuật gì đó mà bị lão hóa, sớm mấy chục năm đã trở thành một lão già gần đất xa trời.”
Biển mây cuồn cuộn chuyển động, không ngừng chậm rãi ép xuống đầu Phong Thanh Dương và Ngô Hiền.
Phong Thanh Dương ngẩng đầu nhìn lên, nở nụ cười thoải mái: “Ngươi cảm thấy mình rất mạnh sao?”
“Ha ha ha, mạnh, ta cảm thấy chưa bao giờ hạnh phúc như lúc này, khi được giày vò ngươi.” Hoàng Anh cười sảng khoái nói.
.....................
Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Cầu Băng Phong: Ta Chế Tạo Phòng An Toàn Tại Tận Thế