Chương 1218: Chỉ cần ta có một trái tim

..........

“Ừm, biết mình mạnh là tốt rồi.” Phong Thanh Dương mỉm cười hiền hòa.

Chỉ là nụ cười của hắn lại khiến Hoàng Anh cảm thấy có chút nóng mặt.

Từ trên biển mây, một giọng nói đầy uy áp vọng xuống: “Phong Thanh Dương, ngươi nên biết rằng Hoàng Anh ta không hề thiên vị ai! Kẻ như ngươi có lòng trắc ẩn với những sinh linh trong thành Thanh An này cũng là điều có thể thông cảm. Yên tâm, nếu ngươi hồi tâm chuyển ý, giao ra Ngọc Hoa Cẩm Ly, ngươi cùng lắm chỉ chết một mình, còn Ngô Hiền và con dân trong thành có thể được tha mạng.”

Lời nói của Tả Hữu Sứ Nhật Minh Giáo - Hoàng Anh vang vọng giữa trời cao, kèm theo đó là tiếng sấm nổ đì đùng như có như không. Những tia sét vang rền thoắt ẩn thoắt hiện, không ngừng lóe lên trong biển mây.

Ngôn xuất pháp tùy.

Một thú hồn khổng lồ được triệu hồi, đó là một Hoàng Thiên Nhân chỉ có hai cánh tay, lồng ngực và đầu lâu. Hoàng Anh chưa dứt lời, một bàn tay màu hoàng kim đã xé toạc tầng mây dày đặc, tạo ra một lỗ hổng khổng lồ giữa không trung, một cột sáng từ đó chiếu thẳng xuống pháp tướng của Phong Thanh Dương và Ngô Hiền.

Đại trận Kiếm Vực đã cạn kiệt linh lực, trận pháp khô héo, con người cũng sắp đến hồi cạn kiệt sinh mệnh.

86 năm qua gồng gánh Mạc Phàm, Phong Thanh Dương đã đặt cược tất cả, từ tuổi thọ, thần hồn, cho đến cả Ngô Hiền cũng nguyện sát cánh bên hắn. Họ kết làm phu thê, sống những ngày tháng giản dị cuối cùng. Ngô Hiền dùng năng lực phù thủy để hiến dâng tuổi thọ cho Phong Thanh Dương, cùng chung tay trụ vững đợi chờ Mạc Phàm.

Phong Thanh Dương không đáp lời Hoàng Anh, tựa như khinh thường.

Chẳng biết từ lúc nào, Phong Thanh Dương đã vươn tay ngắt một chiếc lá hòe, một trong những chiếc lá cuối cùng trong tiểu trấn. Hắn đặt nó vào lòng bàn tay, rồi khẽ khép những ngón tay lại.

Tiểu trấn trong động thiên nằm trong đôi con ngươi của Phong Thanh Dương lập tức xuất hiện một quang cảnh kỳ lạ, ban ngày bỗng chốc hóa thành đêm đen.

Một bàn tay kiếm khí khổng lồ bao bọc lấy toàn bộ tiểu trấn Thanh An.

Đây là sự kháng cự của Phong Thanh Dương. Không phải vì bản thân hắn, mà là vì tất cả mọi người.

Ầm ầm ầm ầm ~~~~~~!

Hoàng Thiên Nhân hung hãn giáng một quyền xuống. Từng tiếng nổ vang trời trải dọc theo toàn bộ biên giới Thanh An.

Bàn tay già nua nhăn nheo đang bảo vệ động thiên trấn Thanh An dường như phải hứng chịu những đòn tấn công vô hình từ bốn phương tám hướng. Trên mu bàn tay không ngừng có những tia điện màu trắng phóng ra xoèn xoẹt, thoạt nhìn hệt như những “bông tuyết” nhỏ tựa lông vũ, nhưng thực chất lại to lớn như đỉnh núi. Những “bông tuyết” ấy tróc ra khỏi tay Phong Thanh Dương rồi rơi xuống nhân gian, nhưng chưa kịp chạm đất đã tan thành mây khói.

Hoàng Anh ngồi gần lỗ hổng khổng lồ trên biển mây, cất giọng chế nhạo: “Ngươi cần gì phải thế, đúng là một tên ngụy quân tử, sắp chết đến nơi còn ra vẻ cứu người, dám đi ngược lại đại đạo, thật không biết tự lượng sức mình. Để bản tọa đùa với ngươi một chút!”

Nếu có người đứng từ xa nhìn về phía trấn Thanh An lúc này, họ sẽ lờ mờ thấy được một cảnh tượng vô cùng hoành tráng. Giữa lỗ hổng trên biển mây cuồn cuộn xuất hiện một chấm vàng, từ đó hiện ra vô số Thánh Quang vũ tiễn đang lao thẳng xuống, cuối cùng lộ ra toàn cảnh.

Hoàng Anh sở hữu mười hai thiên sứ tiên linh đến từ Quang Minh Vị Diện làm hồn sủng.

Những thiên sứ tiên linh này, con đầu tiên vừa xuất hiện, con thứ hai đã nối đuôi giáng trần ở một nơi khác, rồi đến con thứ ba, thứ tư... Tổng cộng mười hai thiên sứ tiên linh cùng nhau hạ xuống nhân gian từ trên biển mây.

Chúng lơ lửng trên không trung, xếp thành một hàng thẳng tắp, hệt như thiết kỵ đã lâm trận nhưng còn đang ghìm cương. Chỉ cần một tiếng hiệu lệnh, chúng sẽ lập tức lao vào tấn công.

Trên biển mây, người khổng lồ màu hoàng kim tùy ý ngồi xếp bằng, đôi mắt vàng óng mở to, hai tay nắm quyền đặt trên đầu gối. Hắn khẽ cong ngón trỏ phải lại rồi chậm rãi búng ra. Mười hai tiên linh thiên sứ dẫn đầu lao thẳng vào cánh tay kiếm khí đang nắm hờ của Phong Thanh Dương.

Tốc độ của chúng nhanh như tia chớp, đi đến đâu kéo theo một dải mây vàng dài đến đó.

Trong nháy mắt, lực công kích của mười hai tiên linh thiên sứ xuyên qua cánh tay pháp tướng của Phong Thanh Dương, cho tới khi chỉ còn cách mặt đất một chút mới dừng lại.

Người khổng lồ màu hoàng kim nhẹ nhàng xoay tròn ngón trỏ phải, mười một tiên linh thiên sứ theo đó bay vòng trở lại không trung. Cùng lúc đó, hắn khẽ gảy ngón tay trái. Một tiên linh thiên sứ đang lơ lửng trên không trung nhận được chúc phúc, ngân lên một tiếng, kích cỡ trở nên khổng lồ rồi đâm thẳng xuống cánh tay của Phong Thanh Dương lần nữa.

Hai ngón tay nhịp nhàng co duỗi. Mười hai tiên linh thiên sứ cứ như những mũi tên, liên tục lao xuống rồi lại rút lên, đâm rồi rút, lặp đi lặp lại không ngừng.

Sau từng đợt tấn công liên hoàn của chúng, kiếm trận kháng cự cuối cùng của Phong Thanh Dương đã xuất hiện chi chít những vết thương sâu hoắm đen ngòm, trông cực kỳ kinh tâm động phách trên pháp tướng già nua của hắn.

Toàn bộ đám tiên linh thiên sứ này đều là cấp Vô Địch Quân Chủ. Nhưng khi chúc phúc cho nhau, sức mạnh của chúng hợp lại, tạo thành những đợt tấn công liên miên bất tận, uy lực kinh thiên động địa tựa như sử thi. Trước mắt, chúng chuẩn bị triển khai một vòng công kích khác, nhưng Phong Thanh Dương vẫn điềm tĩnh tự nhiên, không hề có ý định rút thanh Ỷ Thiên Kiếm đã rỉ sét sau lưng ra.

Thật khiến người khác phải kinh hãi.

Phong Thanh Dương một tay ôm lão bà Ngô Hiền vào lòng, nhẹ giọng thốt lên bốn chữ: “Mùa xuân hoa nở.”

Hoàng Anh lại một lần nữa cho hồn sủng công kích, mười hai tiên linh thiên sứ chưa kịp chạm vào tay Phong Thanh Dương thì bỗng nhiên chao đảo như lá rụng gặp gió lốc. Không chỉ một, mà toàn bộ mười một con theo sau cũng không ngoại lệ. Chúng chưa kịp tấn công đã bị một quỹ đạo vô hình trói buộc, chỉ có thể chậm rãi bay quanh pháp tướng Kiếm Trận của Phong Thanh Dương thành một hàng. Thân thể chúng run rẩy, phát ra từng tiếng ngân rất nhỏ hòng tìm cơ hội thoát ra.

Không chỉ vậy, cơn gió xuân ngập tràn đất trời còn vô thanh vô tức nâng ngược biển mây đang đè nặng xuống.

“Mục Bạch, cảm ơn ngươi. Bốn chữ chúc xuân ngươi viết tặng ta năm ngoái, khụ khụ... có thể gánh vác thêm cho huynh đệ của ngươi mấy trăm năm tu luyện.”

Người khổng lồ Hoàng Thiên Nhân đang nhìn xuống từ trên cao với dáng vẻ càn rỡ, thấy mười hai tiên linh thiên sứ vậy mà không tìm được chút sơ hở nào thì hơi kinh ngạc, thốt lên: “Ồ? Lại có thủ đoạn phòng ngự.”

Phong Thanh Dương không mấy quan tâm đến Hoàng Anh và hồn sủng của hắn. Hắn chỉ một mực tập trung nhìn vào bàn tay đang khép hờ của mình.

Dân gian có câu, hoa tàn bướm lượn thưa, ngọc có vết người già yếu, nhưng cũng có câu, xuân về hoa lại nở. Xuân sang viết câu đối, cầu chúc mọi người vạn vạn bình an, năm năm an nhàn. Hắn nắm lấy bàn tay già nua của Ngô Hiền, dùng ngón tay nàng viết lên mặt bàn vài dòng chữ nguệch ngoạc nhưng tràn đầy thần ý.

“Chàng muốn viết gì?” Ngô Hiền cũng không quan tâm đến đòn tấn công của Hoàng Anh trên trời, nàng tựa vào lòng Phong Thanh Dương, hai ông bà lão ôm chầm lấy nhau, trò chuyện thân mật.

“Kiếp sau ta cũng không còn ký ức, thần hồn của ta đã như ngọn đèn cạn dầu. Đến lúc đó, nàng có đi tìm ta không?” Phong Thanh Dương cười ôn hòa hỏi.

Hai mí mắt Ngô Hiền có chút đẫm lệ, nhưng nàng không để cảm xúc chi phối mà quên đi việc nói những lời cuối cùng với Phong Thanh Dương.

“Có, chắc chắn có.”

“Thật không? Nàng không có thần hồn, làm sao có ký ức để tìm lại ta?” Phong Thanh Dương lại cười.

“Ta đã nợ chàng bao nhiêu kiếp rồi, giữa chúng ta có nhân quả ràng buộc, làm sao có thể dứt bỏ được. Chỉ cần ta còn một trái tim, ta tin rằng một ngày nào đó, mình sẽ lại tìm được chàng.” Ngô Hiền dịu dàng bày tỏ.

Lúc này, Phong Thanh Dương cũng đã viết xong, nhưng hắn vội lấy tay che lại, không để cho Ngô Hiền nhìn thấy.

..................

✺ Vozer ✺ Dịch VN hot

Đề xuất Voz: Tô Lịch: Sự Thật và Lịch Sử
BÌNH LUẬN