Chương 1226: Chuyện ở Thiên Vực
............
Tây Giới - Thiên Vực.
Thiên Thành Triều Ca, huyện Phúc Lộc, cổng Đầm Sen, ngõ Tao Đàn.
Một thiếu niên đội mũ len, quàng khăn choàng cổ đang định đến cổng Bắc đòi nợ, lúc đi ngang qua giếng nước trong huyện, chợt thấy một chiếc lá rụng xuống. Thiếu niên hiếu kỳ vội chạy tới, giơ tay muốn bắt lấy.
Nhưng một cơn gió nghịch thổi qua, chiếc lá lướt sượt qua kẽ tay hắn. Thiếu niên đội mũ len xoay gót, định chặn đường chiếc lá. Nào ngờ, chiếc lá lại lượn một vòng trên không trung.
Tuổi trẻ hiếu thắng, bị ngọn gió và chiếc lá trêu chọc, thiếu niên bèn dồn cả nửa ngày trời hì hục quyết bắt cho bằng được nó.
Đáng tiếc, giữa nỗ lực và thực lực, ranh giới này tưởng chừng gần trong gang tấc nhưng lại cách xa vạn dặm. Sau mấy trăm lần xoay người đổi hướng, cuối cùng thiếu niên quàng khăn vẫn không thể tóm được chiếc lá kia.
Thiếu niên tên Sở Nguyệt Cát đành thở hổn hển chịu thua.
Trò đùa không còn vui, thiếu niên loay hoay phủi tay, tiếp tục đi về phía cổng Bắc. Hôm nay hắn có việc phải đi đòi nợ, dù không lấy được tiền thì cũng phải nhắc một lần.
Sở Nguyệt Cát vừa bước vào cổng, đảo mắt một vòng đã thấy gã hán tử mình cần tìm đang nằm dưới gốc cây cạnh hàng rào. Gã lôi thôi này vẫn lười nhác như mọi ngày, nằm dài sưởi nắng xuân, miệng nghêu ngao hát, hai tay vỗ bạch bạch xuống đất.
Sở Nguyệt Cát ngồi xổm xuống bên cạnh gã. Đối với thiếu niên mộc mạc, vốn sợ lạnh nhất huyện này, chuyện mở lời đòi nợ quả thực khó như lên trời.
Thiếu niên đành im lặng nhìn ra con đường lớn uốn lượn như một con mãng xà vàng khổng lồ phía trước, quen tay bốc một nắm đất lên vê nhẹ.
Hắn từng theo bá phụ trèo đèo lội suối khắp tiểu trấn, lưng cõng hành lý nặng trĩu với đủ loại rìu cuốc. Hắn phải đi đi dừng dừng theo sự dẫn dắt của bá phụ, thường xuyên phải “ăn đất” theo đúng nghĩa đen – bốc cả nắm bùn bỏ vào miệng nhai để cầm hơi. Nghe đồn, mỗi tấc đất ở huyện Phúc Lộc này đều là tấc vàng, mỗi hạt cát đều được trời đất ban cho dưỡng chất cần thiết, tuy mùi vị khó nuốt nhưng công dụng cứu đói lúc nguy cấp thì không thể phủ nhận.
Tính tình của bá phụ khá quái gở, khó gần, hở ra là đánh mắng Sở Nguyệt Cát. Có lần, vì Sở Nguyệt Cát mắc bệnh truyền nhiễm lây cho con ruột của ông, bá phụ đã nổi trận lôi đình, bỏ hắn lại một khu rừng hoang rồi một mình quay về. Mãi đến khi thiếu niên đội mũ len lết bộ hơn chín mươi dặm đường núi về đến nhà thì trời đã khuya. Hôm đó là mùa đông, mưa như trút nước, gió rét căm căm, thiếu niên phải tập tễnh bước đi trong bùn lầy giá buốt, bị nhiễm lạnh suýt chút nữa thì ngất đi.
Khi nhìn thấy ánh đèn le lói phía xa, lần đầu tiên, thiếu niên vốn luôn tỏ ra kiên cường từ sau khi mất cha mẹ bỗng dưng bật khóc.
Khóc, không phải vì da thịt buốt giá, mà vì cõi lòng lạnh lẽo, vì nỗi cô độc không chốn nương thân.
Nhưng thiếu niên chưa bao giờ oán trách bá phụ, cũng không hề hận ông. Thiếu niên gia cảnh bần hàn, bị bạn bè cùng lứa xa lánh, gọi là đồ mũi dãi chưa sạch, không ai chơi cùng. Từ nhỏ hắn chưa từng được đi học, phải lam lũ cuốc đất, lau dọn trong thư viện Phật gia. Dù vậy, thiếu niên vẫn hiểu một đạo lý ngoài sách vở, hắn hiểu rằng, ngoài cha mẹ ruột của mình ra, không ai có nghĩa vụ phải đối xử tốt với hắn cả.
À, hoặc có lẽ, ngay cả cha mẹ, hắn cũng chưa từng được họ chăm sóc tử tế ngày nào.
Nghe bá phụ nói, cha mẹ Sở Nguyệt Cát không qua đời, chỉ là từ khi hắn bắt đầu nhận thức được thế giới này, họ chưa bao giờ ở bên cạnh hắn.
Sở Nguyệt Cát im lặng ngồi đó, gã hán tử lôi thôi thấy không thể giả vờ được nữa, bèn trợn mắt cười nói: “Có 14 kim tệ thôi mà, đàn ông con trai mà nhỏ mọn như thế thì sau này không có tiền đồ đâu.”
Sở Nguyệt Cát bất đắc dĩ: “Chẳng phải ngươi cũng kì kèo không trả ta đó sao?”
Gã hán tử nhếch mép, ra vẻ từng trải thế sự: “Chính vì thế nên ta mới là tấm gương tày liếp cho ngươi đấy. Nếu không muốn sau này cũng thất bại như ta, thì đừng có keo kiệt đòi 14 kim tệ đó nữa. Cứ giữ cái tính ấy, sớm muộn gì ngươi cũng thành kẻ ăn mày giống ta thôi.”
Sở Nguyệt Cát thở dài, ngẩng đầu lên, chân thành nói: “Nếu ngươi túng thiếu thì xem như ta cho ngươi vậy. Nhưng không được có lần sau đâu đấy. Ta thấy thư viện đang thiếu người coi lò than đấy, sao ngươi không đi làm, cứ nằm đây ăn vạ mãi thế?”
Gã đàn ông bốc mùi chua loét quay đầu lại, cười nói: “Thằng nhóc nhà ngươi, với cái tính thích lo chuyện bao đồng đó, sau này sẽ chẳng có ai chơi cùng đâu. Ta làm sao là chuyện của ta. Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe câu ‘của thiên trả địa’ à? Làm để làm gì, cuối cùng tiền cũng phải trả về cho...”
Gã liếc qua nắm đất trong tay thiếu niên, khựng lại một chút rồi cười gian: “Trả về cho người bán thịt nướng ở đầu ngõ Tao Đàn. Khà khà, ngươi nên học theo hắn đi, lần tới đừng có mà kì kèo tính toán với ta.”
Sở Nguyệt Cát phản bác: “Không phải ta vừa nói không tính 14 kim tệ kia rồi sao? Chẳng lẽ đó không phải là không kì kèo à? Vậy mà ngươi không biết ơn ta.”
Gã ăn mày hôi hám sửng sốt một chút, sau đó ngồi dậy, hậm hực phất tay: “Biến đi cho khuất mắt, nói chuyện với ngươi mệt chết đi được.”
Sở Nguyệt Cát buông tay, vứt nắm đất xuống rồi đứng dậy, nói: “Đạo lý chính là đạo lý. Hôm nay ngươi nhớ về sớm ăn cơm với Tú bà bà nhé, đừng để bà ấy ở nhà một mình mãi...”
Gã lôi thôi ngẩng đầu mắng: “Cút!”
Dưới bóng râm, thiếu niên quàng khăn sụt sịt mũi, lững thững bước vào trong ngõ.
Về đến nhà, Sở Nguyệt Cát đóng cửa lại, đốt than củi sưởi ấm, hơ tay lên cho đỡ lạnh.
Một ngày nữa lại nhàn nhạt trôi qua, Sở Nguyệt Cát đã quen với cảnh cơ hàn lạc lõng này.
Đêm xuống, thiếu niên tháo mũ len, dựa lưng vào cửa, kéo khăn choàng che đi đôi mắt ngấn lệ của mình, run rẩy khóc thút thít...
“Nguyệt Cát!”
“Nguyệt Cát Như Ý, Nguyệt Cát Phúc Lộc, Nguyệt Cát Thái Bình!”
Đây là quẻ Cát Tường bậc nhất, tượng trưng cho hạnh phúc ấm no, cầu cho bình an may mắn tựa vầng trăng tròn.
Đây là niềm an ủi duy nhất còn sót lại trong lòng Sở Nguyệt Cát.
...........
Ngày hôm sau, trên đường phố huyện Phúc Lộc.
Một bóng người cao gầy từ trong ngõ bước ra, đến đứng cạnh một vị Nho sinh và một nữ lão sư. Hai vị trông có vẻ uyên bác này chính là nhị đệ tử của Quỷ Cốc Tông, Chúc Di Sơn, và Hoa Đà Thu Ly. Chúc Di Sơn và Thu Ly phát hiện có người liền vội quay lại, nhưng rồi nhanh chóng im lặng bước tiếp. Người kia cũng quay người, kề vai đi cùng họ vào ngõ Tao Đàn.
Người này chính là vị tiên sinh trứ danh, vang danh khắp thành Triều Ca, một bậc hạo nhiên thánh nhân, môn sinh ưu tú nhất của cả ba nhà Nho, Phật, Đạo. Hắn cũng chính là vị đại sư huynh mẫu mực trong truyền thuyết của thế ngoại đào viên Quỷ Cốc Tông – Sở Giang.
Thu Ly không dám mở lời, còn Chúc Di Sơn thì điềm nhiên bước tiếp. Đi được một đoạn, cảm thấy không thể bỏ xa được người kia, hắn bèn lạnh mặt nói:
“Chúng ta nước sông không phạm nước giếng, thế chẳng tốt hơn sao? Hơn nữa, đại sư huynh đừng quên, trước khi lâm chung, sư phụ đã di ngôn không cho phép đồng môn tương tàn. Ai cũng biết thực lực của sư huynh cường đại đến mức nào, một Chúc Di Sơn nhỏ bé như ta đương nhiên chỉ đành nhẫn nhịn.”
“Nhưng dường như gần đây, đạo tràng pháp mạch cách nơi này hàng vạn dặm của Sở sư huynh đã xảy ra chuyện, phải không? Sở sư huynh phải bận rộn phù hộ cho cả tòa thành Triều Ca rộng lớn này, dù là ngài, thực lực ắt cũng bị suy yếu. Cho nên bây giờ, sư huynh chỉ là nước giếng, còn ta mới là nước sông.”
...............
Đề xuất Voz: THIÊN BẢNG