Chương 1227: Hạo Nhiên, Thanh Minh, Liên Hoa

............

Đạo sư Thu Ly đứng bên cạnh vẫn không dám hé răng nửa lời.

Chỉ thấy Sở Giang mỉm cười đáp:

“Chúc sư đệ, thôi thì nhập gia tùy tục, gả đi rồi cũng là người ngoài. Ta cứ gọi ngươi là Chúc Di Sơn vậy. Chúc Di Sơn, ngươi có từng nghĩ rằng tuy ngươi bị Hắc Ám khống chế như một con rối, thực lực đúng là nhờ vào tà thuật bùa chú mà tăng vọt, nhưng so với ta thì vẫn chẳng thấm vào đâu không? Ngươi cho rằng ta trấn giữ Thiên Đô Triều Ca, thực lực bị phân tán thì không thể áp chế ngươi sao? Còn nữa, chẳng lẽ ngươi nghĩ trước lúc lão sư tạ thế, người giao cho Phong Thanh Dương chức chưởng môn Quỷ Cốc Tông chỉ là một lời nói suông thôi ư?”

Lời này của Sở Giang lập tức khiến vẻ mặt Chúc Di Sơn trở nên dè chừng, mi tâm khẽ giật.

Sở Giang lại nói tiếp: “Chúc Di Sơn, ngươi đừng tưởng lấy cớ bị tẩy não, bị khống chế như một con rối là có thể trốn tránh trách nhiệm, muốn làm gì thì làm. Con rối chỉ thao túng hành vi, chứ không chi phối được tâm niệm và ký ức. Ngươi nghĩ ta không nhìn ra ngươi đang tương kế tựu kế, lợi dụng chút nhận thức còn sót lại để ném đá giấu tay hay sao?”

“Cái chết của Phong Thanh Dương, ngươi mới là kẻ phải gánh chịu nhân quả lớn nhất. Ngoài ta và ngươi ra, không một ai biết chuyện giữa Phong Thanh Dương và tiểu trấn Thanh An cả. Bị khống chế chỉ là một phần, nhưng nếu ngươi không một lòng muốn hãm hại Phong Thanh Dương để đoạt lấy vị trí chưởng môn, nếu ngươi không có tâm tư đó, thì dù Huỳnh Nguyên, Hoàng Anh, hay thậm chí là Trương Hoàng Tuấn có đến đây cũng chẳng thể tìm ra hắn.”

Lúc này, Chúc Di Sơn đã cau mày, gương mặt hung ác hiện rõ: “Sở sư huynh, ngươi đừng có mạnh miệng dọa ta. Ta không có hứng thú, cũng chưa bao giờ tin vào mớ lý lẽ đạo đức giả mà ngươi đưa ra. Nếu ngươi không ngại thì cứ nói thẳng, muốn chiến hay muốn hòa, ta đều tiếp.”

Sở Giang cười gằn, nhìn hai người Chúc Di Sơn và Thu Ly. Một người là Quỷ Cốc Tử đệ nhất thiên hạ danh bất hư truyền, một người là đạo sư nổi danh công dung ngôn hạnh, nhà giáo ưu tú xuất thân từ hậu duệ Hoa Đà. Ấy vậy mà hôm nay, cả hai đứng đây, khí chất lại chẳng khác nào lũ cô hồn dã quỷ, người thường không thấy được, nhưng Sở Giang nào phải người thường.

Hắn ung dung nói:

“Phong Thanh Dương chưa chết, thiết luật của Quỷ Cốc Tông vẫn còn, ta sẽ không tính toán với ngươi, ngươi vẫn có thể sống. Nhưng Phong Thanh Dương đã chết, di ngôn của sư phụ đối với ba chúng ta cũng mất đi hiệu lực. Ngươi phạm vào đại giới, ám hại tân chưởng môn, đây là tội khi sư diệt tổ, ta có toàn quyền xử trảm!”

Sở Giang hiểu rõ, Phong Thanh Dương ngay từ đầu đã sắp đặt cho cái chết của mình. Hắn không cần nói, nhưng Sở Giang thừa sức hiểu. Không chỉ Sở Giang, mà cả chưởng môn Quỷ Cốc Tông, vị sư phụ đã truyền thụ tư tưởng, dạy dỗ ba người bọn họ cũng hiểu. Vì vậy, sư tôn mới trao lại trách nhiệm chưởng môn nhân Quỷ Cốc Tông cho Phong Thanh Dương chứ không phải Sở Giang. Đây không phải là người không nhìn ra sự ưu tú của Sở Giang, mà sâu xa hơn, đây là một lá bài thiên cơ tối quan trọng, cũng là thứ giúp Phong Thanh Dương và Sở Giang bày ra bố cục cho thiên hạ sau này.

Quỷ Cốc Tông nắm giữ long mạch không chỉ của Triều Ca, không chỉ của Thiên Vực, không chỉ của Tây Giới, mà long mạch này một khi sụp đổ, toàn bộ thiên hạ sẽ đại loạn. Hai chữ ‘đại loạn’ đó, tuyệt đối không phải là nghĩa bóng.

Cho nên từ đầu đến cuối, kể từ ngày Quỷ Cốc Tử tạ thế, Sở Giang chưa từng rời khỏi thư viện Thanh Minh ở Thiên Đô Triều Ca. Hắn thường ngày chỉ sinh hoạt trong thư viện, hoặc bế quan trên ngọn núi ẩn thế, nếu hắn rời khỏi Triều Ca --- tất cả sẽ sụp đổ.

Nói Triều Ca là long mạch, rất dễ hiểu, bởi vì Triều Ca chính là giao điểm huyết mạch của các thế lực, giáp với cả không gian động thiên của Trung Châu. Thiên hạ có thể cân bằng thái bình, ấy là nhờ có Quỷ Cốc Tông.

Không có Quỷ Cốc Tông trấn thủ Triều Ca, Nhật Minh Giáo đã sớm đem quân xâm chiếm Tây Giới!!!

Mà bây giờ Phong Thanh Dương thật sự tìm đến cái chết, Sở Giang có thể giải trừ lời thề của mình, nhân quả giữa hắn và Quỷ Cốc Tông cũng được cắt đứt, hắn có thể thuận theo Thiên Đạo, trừng phạt phản đồ, thậm chí xa hơn là trừng phạt Nhật Minh Giáo.

“Bất quá, ta vốn có thể nhắm một mắt mở một mắt, nghĩ đến tình cảm sư huynh đệ lúc xưa mà tha cho ngươi một mạng. Nhưng ngươi không biết điều, dám bén mảng đến thị trấn này để theo dõi Sở Nguyệt Cát, không chỉ ngươi, mà cả tên Huỳnh Nguyên kia cũng phải chết.”

Lúc nãy ở ngõ Tao Đàn, có hai bóng người đã va vào Sở Nguyệt Cát, giả vờ đạo mạo hỏi han, tặng bánh ngọt, nhưng thực chất là đang dùng bùa thuật để nguyền rủa và do thám nàng.

Sở Nguyệt Cát đối với Sở Giang là cực kỳ quan trọng, là then chốt quyết định hành vi của hắn lúc này.

Đụng đến Sở Nguyệt Cát, cho dù là giáo chủ vô thượng của Nhật Minh Giáo, Sở Giang cũng sẽ tận diệt không tha.

Theo lý, thân phận của hai người khác nhau một trời một vực, ấy vậy mà Chúc Di Sơn hôm nay lại không kiêu không nịnh, ăn phải gan hùm, thậm chí khí thế còn lấn át cả vị đại sư huynh hạo nhiên thánh nhân của mình. Hắn cười khẩy nói:

“Suốt mấy vạn năm qua, so với Phong Thanh Dương, ngươi mới là kẻ khiến ta chướng mắt nhất. Sở Giang, lũ mọt sách các ngươi thân ở địa vị cao sang nhưng lại tự vạch đất làm nhà lao, coi chúng sinh như một thửa ruộng. Năm nay cắt một cây, sang năm gặt một bó, hết năm này qua năm khác, kéo dài cả nghìn năm không thay đổi. Giờ ngươi lại muốn giảng đạo lý với một kẻ nghiệp chướng như ta ư, ha ha. Ta đọc sách của các ngươi, sống dưới mái hiên của các ngươi, thật sự là phát ngán rồi. Giả như ta biết Huỳnh Nguyên đại nhân sớm hơn, ta đời nào phải sống dưới lớp vỏ ngụy quân tử, đời nào phải trưng ra bộ mặt thiện lương giả tạo để cứu vớt chúng sinh.”

“Ta phỉ nhổ!”

“Thiên hạ này, chỉ có hắc ám là chân thật nhất, là thuận theo bản tâm của đất trời nhất. Càng đến gần quang minh, ta càng cảm thấy giả dối và thối nát.”

Lần này, Sở Giang lại tiến lên, sải thêm một bước, nụ cười như có như không:

“Ừm.”

Ngay sau đó.

Sắc mặt của cả Chúc Di Sơn và Thu Ly lập tức thay đổi.

Chẳng biết từ lúc nào, không gian xung quanh hai người đã biến thành một vùng bóng tối đặc quánh, đưa tay không thấy năm ngón. Bọn họ chỉ nhìn thấy trên đỉnh đầu phía xa có vô số dải sáng mang theo hơi thở thần thánh đang rơi xuống như mưa.

Thân thể họ như đang ở trong một cái giếng sâu không đáy, những dải sáng vàng óng như mặt trời đang từ từ rơi xuống từ miệng giếng.

Chiếc áo bào màu xanh trên người vị thánh nhân của Quỷ Cốc Tông lại lóe lên từng luồng sáng rực rỡ.

Hạo nhiên chi khí cuộn trào, thanh minh vĩnh cửu chiếu rọi, liên hoa nở rộ nơi bờ cõi âm u. Nhìn Sở Giang lúc này chẳng khác nào một vị Thần Minh giáng thế từ Tây Thiên Cực Lạc, quang minh chính đại, thần uy tỏa rạng khiến người ta chỉ muốn phủ phục bái lạy.

Khuôn mặt Chúc Di Sơn và cả đạo sư Thu Ly trở nên dữ tợn. Chúc Di Sơn tuy có hắc ám bản nguyên tăng cường, nắm giữ một loại thần thông đạo hạnh của Diêm La Giới, tạm thời đã đạt đến nửa bước Đế Hoàng, nhưng trước mặt Sở Giang vẫn chỉ là một con tép riu. Chỉ một tia thần quang cũng đủ ép Chúc Di Sơn phải nằm rạp dưới đất, hiện ra nguyên hình.

Mạnh, quá mạnh! Từ đầu đến cuối, Chúc Di Sơn không có nổi nửa điểm phản kháng. Thu Ly cũng đã tạm thời đạt đến cấp Sử Thi, nhưng đứng một bên cũng hóa thành giun dế, không thể động đậy.

Vốn dĩ còn cho rằng thực lực của Sở Giang đã bị phân rã, không ngờ rằng, hắn chỉ cần một tia ý niệm cũng đủ để trấn áp một kẻ nửa bước Đế Hoàng nằm im như cá nằm trên thớt, không thể nhúc nhích.

Đây chính là cái gọi là Hạo Nhiên, là Thanh Minh, là Liên Hoa ư? Đây là thực lực của vị Thần Minh đệ nhất hộ trì cho Thiên Đô Triều Ca sao?

...........................

» Vozer . vn — Truyện dịch VN chất lượng «

Đề xuất Tiên Hiệp: khởi tận bách diệt
BÌNH LUẬN