Chương 123: Mánh khóe

Tiến sâu vào rừng sâm, ánh mắt quét ngang có thể thấy thực vật ở đây sinh trưởng vô cùng mạnh mẽ, cành lá quấn quýt, um tùm, cây cối cũng đang dần trở nên to khỏe hơn hẳn so với bên ngoài.

Vừa đặt chân lên đã cảm nhận được mặt đất ẩm và lạnh, khá giống bùn hữu cơ, bên dưới từng rễ cây, những dây leo như rắn độc vươn mình ra từ trong bụi cỏ.

“Tiếp theo chúng ta làm gì đây?” Tương Thiểu Nhứ hỏi, cả nhóm lúc này đã đi sâu vào vườn sâm được vài trăm mét.

Đây là khu canh tác tự động, không có nhân viên túc trực hay nông dân làm việc xung quanh, cổng được mở tự do cho mọi du khách vào tham quan thưởng thức. Dĩ nhiên, họ phải mua vé ở ngoài và tuân thủ những quy tắc riêng. Nếu có hành vi cố tình hái trộm hoặc làm ảnh hưởng đến nông sản bên trong, tuyệt đối không thể thoát khỏi sự trừng phạt. Thỉnh thoảng, từ tòa tháp quan sát cao trên đồi, vài Pháp sư hệ Thực Vật cũng sẽ xuống để điều tiết lại dinh dưỡng cho toàn bộ vườn hồng sâm.

“Chờ một chút, để ta kiểm tra một vòng, xem nơi này có thật sự là nguồn gốc của khuẩn trùng hay không!” Triệu Mãn Duyên khẩn trương lấy ra ma cụ kính mắt, sản phẩm của lão sư Trần Khương dùng để xác định khuẩn trùng.

Hắn làm ra hành động này, quả thật trong lòng đang cồn cào như có trăm ngàn con kiến đốt. Đơn giản vì toàn bộ nông trại này đều là mặt hàng sản xuất trọng điểm của Triệu Thị suốt nhiều năm qua. Thậm chí, tất cả bất động sản từ phía Đông đến phía Tây đảo Hồng Sâm đều thuộc sở hữu của Triệu Hữu Càn trong quá khứ, chiếm một phần doanh thu rất lớn trên thị trường quốc nội. Nếu đại dịch thật sự bắt nguồn từ nơi này, hậu quả Triệu Mãn Duyên không dám nghĩ tới.

“Không được đâu!” Mục Bạch giơ tay cản lại, đôi mắt nhìn sâu vào giữa thửa ruộng hồi lâu rồi thản nhiên nói tiếp: “Về nguyên tắc, lão sư Trần Khương sử dụng nhiệt lý để làm thước đo, bắt chính xác sự tồn tại của khuẩn trùng thông qua nhiệt lượng chúng hấp thụ trên cơ thể người. Ngươi xem thử nơi chúng ta đang đứng đi, toàn bộ đều là đầm lầy, nước lại rất lạnh, làm sao có thể sử dụng được!”

“Chết tiệt, cách này cũng không được, vậy giờ chúng ta nên bắt đầu từ đâu?” Triệu Mãn Duyên bĩu môi thất vọng, giọng hơi nhăn nhó.

Đáng tiếc, xung quanh chỉ có thực vật, mà sinh mệnh lực có thể thu thập từ thực vật lại quá ít. Nếu có một ít yêu thú hay động vật, khuẩn trùng đã có thể trong thời gian cực ngắn bổ sung năng lượng cho bản thân và dễ dàng hiện hình dưới ánh sáng của ma cụ do Trần Khương phát minh.

“Dừng lại, Mạc Phàm đâu rồi?” Hình Thiên Sứ Farl đột nhiên tinh ý phát hiện ra điều bất thường.

Trên đường đi vào, cả bọn đều bận tâm suy nghĩ nên không để ý đến người khác, vì vậy Mạc Phàm đã rời khỏi tầm mắt từ lúc nào không hay. Thời điểm mọi người nhận ra điều này, ánh mắt của tất cả đều đổ dồn về phía tiểu Mei.

“A, ta cũng không thấy, mới chớp mắt một cái đã biến mất rồi!” Tiểu Mei thấp giọng trả lời.

Quả thật, chính nàng sau khi nghe Farl nói xong vẫn còn đang rất bất ngờ. Mới đây thôi còn đang trò chuyện cùng Mạc Phàm, quay đi quay lại đã chẳng thấy đâu, thậm chí hơi thở của hắn cũng biến mất như chưa từng tồn tại.

“Soạt soạt ~~”

Nàng vừa dứt lời, đột nhiên ở đâu đó giữa thửa ruộng, tại một vị trí có chút mờ ảo quỷ dị, chưa đầy nửa giây sau, một đốm sáng bạc nhỏ hẹp chói mắt lóe lên.

“Phốc!”

Mạc Phàm từ trong không gian bước ra, một lần nữa trở lại trước mắt mọi người. Thời gian hắn rời đi không dài, nhưng sự xuất hiện của hắn khiến mọi người thở phào nhẹ nhõm. Thật vậy, nếu một người có tu vi như hắn cứ thế biến mất, những người còn lại chắc chắn sẽ được một phen không rét mà run.

“Ngươi vừa đi đâu?” Mục Bạch tiến lên phía trước, dùng ánh mắt dò xét.

“Trên kia!” Mạc Phàm chỉ tay vào tháp quan sát ở phía bắc đảo.

Thấy ánh mắt mọi người vẫn còn mơ hồ, hắn hít một hơi thật sâu rồi cười cợt nói tiếp: “Ta đã điều tra một chút thông tin từ nhân viên ở đài quan sát. Về lý mà nói, kể từ khi đại dịch xảy ra, công việc của họ không bị ảnh hưởng vì khoảng cách vị trí, nên có thể hy vọng tìm được nhiều tin tức đắt giá. Nhưng đáng tiếc, vào thời điểm đám Vĩ Linh Hoàng tới, tất cả đều không theo dõi được quá trình bên trong, không xác định được chúng đã làm gì!”

“Sao ngươi lại điều tra xong nhanh như vậy?” Farl trợn to hai mắt, kinh ngạc nhìn Mạc Phàm.

Mọi người đều mang vẻ mặt không tin, ánh mắt vẫn đầy ngờ vực. Hắn làm sao có thể điều tra xong chỉ trong vài phút ngắn ngủi? Chắc không phải vì sĩ diện mà nói bừa chứ?

“Ta bẻ tay chúng, dùng hành vi bạo lực nhất để đe dọa!” Mạc Phàm cảm nhận được thái độ của họ, chỉ đành cười trừ đáp.

Tất nhiên, hắn không nói ra toàn bộ sự thật, ít nhất là không kể về quá trình lấy cắp thông tin bằng khả năng đọc ký ức của người khác. Năng lực này của Apase thật sự quá hữu ích. Nếu chỉ có đám Mục Bạch, Triệu Mãn Duyên ở đây, hắn sẽ không ngại khoe khoang một chút, nhưng đáng tiếc, còn có Hình Thiên Sứ Farl và hai vị đại biểu Thánh Ảnh. Có phải đồng đội hay không, thật sự chưa thể lường trước được.

Không khí một lần nữa rơi vào trầm tư. Cả nhóm đã đến tận đảo Hồng Sâm để tìm kiếm manh mối, nhưng có vẻ mọi thứ không thuận lợi lắm.

“Khốn kiếp, đến thì cũng đến rồi, mà cuối cùng lại bế tắc không tìm được manh mối nào. Các ngươi đừng có ủ rũ như vậy, mau nghĩ thêm ý kiến đi!” Tương Thiểu Nhứ không nhịn được lên tiếng.

“Thực ra mà nói, nguyên tắc cơ bản để khuẩn trùng sinh trưởng là cần một cơ thể động vật sống có nhiệt lượng. Mạc Phàm, ta không biết ngươi tìm được thông tin gì liên quan đến nông trại trên đảo này, nhưng nó không thể là môi trường để phát tán được. Rất xin lỗi phải nói rằng chúng ta đang tốn thời gian vô ích!” Mục Bạch cúi người xuống, lấy tay sờ sờ mấy củ hồng sâm trên mặt ruộng.

Ngay khi hắn dứt lời, hai mắt Mạc Phàm bỗng lóe lên tia hy vọng. Hắn đột nhiên quay sang Mục Bạch hỏi: “Khoan đã, ngươi vừa nói khuẩn trùng cần gì để sinh trưởng?”

“Cơ thể động vật mang nhiệt lượng,” Mục Bạch theo bản năng trả lời.

Đúng rồi, là nhiệt lượng!

Nhiệt lượng chính là mấu chốt vấn đề, tại sao mình không nghĩ ra sớm hơn!

Trong đầu, Mạc Phàm lập tức xâu chuỗi được các manh mối lại với nhau, miệng không giấu được nụ cười đắc thắng.

“Vẻ mặt của ngươi trông như vừa nghĩ ra điều gì đó?” Tương Thiểu Nhứ lập tức nói. Nàng dĩ nhiên nhận ra dáng vẻ này. Trong quá khứ, mỗi lần hắn nở nụ cười như vậy, nàng lại cảm thấy thương hại cho kẻ nào đó sắp gặp họa.

“Nhiều lúc ta cảm thấy, nếu mình không phải bận tâm làm một pháp sư toàn năng trừ gian diệt bạo, cứu rỗi thế giới này, rất có thể sẽ mở một văn phòng thám tử, chẳng mấy năm là có thể vang danh thiên hạ rồi!” Mạc Phàm đắc ý khoa trương.

Hai vị Thánh Ảnh Giả từ Quang Minh Điện nghe xong suýt nữa muốn lao vào đánh hắn một trận. Lại có kẻ dám tự cao tự đại trước mặt Sát Giả Thiên Sứ. Đáng tiếc, có vẻ Hình Án đại nhân và bọn họ có giao tình, nên cũng nể mặt mấy phần.

“Có liên quan đến nhiệt lượng sao?” Mục Bạch là người đầu tiên tinh ý nhận ra thái độ của Mạc Phàm, hỏi lại.

“Đúng vậy, ngươi nói khuẩn trùng chỉ có thể sống trong môi trường cơ thể động vật có nhiệt lượng, đó là điều kiện lý tưởng để phát triển trong vòng 15 ngày rồi chết. Vậy nếu ta đặt ra một giả thuyết, rằng chúng bị nhốt trong điều kiện không thể phát triển, ví như một môi trường khiến chúng bị đông cứng hoàn toàn, không chết đi nhưng cũng không thể phát triển thì sao?” Mạc Phàm vừa nói vừa nhặt lên một củ hồng sâm, gõ cốc cốc. Có thể thấy từ trên củ hồng sâm tỏa ra từng làn khói lạnh.

“Mục Ninh Tuyết đóng băng được khuẩn trùng, chính là luận điểm này!” Farl bật ra một ánh mắt kinh ngạc nhìn Mạc Phàm.

“Hồng sâm của Triệu Thị chúng ta rất đặc biệt. Để đảm bảo giữ được trọn vẹn giá trị dinh dưỡng cao nhất nhằm bổ trợ cho các pháp sư, trong quá trình gieo trồng đều đặt một giàn khoan đông lạnh cực sâu bên dưới rễ. Nói rằng nó có thể đóng băng khuẩn trùng cũng không phải là quá miễn cưỡng!” Triệu Mãn Duyên lúc này mới sững sờ nói ra.

Mạc Phàm cười cười, ném củ hồng sâm xuống đất rồi tiếp tục giải thích: “Hồng sâm được nuôi trồng trong môi trường rất lạnh, bên trong củ chắc chắn đã đông đặc lại, bao gồm cả khuẩn trùng. Đây chính là phương thức giữ cho khuẩn trùng sống sót trong một thời gian dài, cho đến khi có ai đó rã đông, đem hồng sâm đi nấu lên!”

Đề xuất Voz: Lệ Quỷ
BÌNH LUẬN