Chương 122: Độc Tố - Băng Bích Hạt Chu

Tuyệt đối không thể trực diện đối đầu với Côn Lôn yêu quốc vào lúc này, đó là sự thật phũ phàng buộc phải chấp nhận. Nhưng trớ trêu thay, nhân loại đang đứng trên bờ vực thẳm phải làm sao bây giờ? Cứ để cho Vĩ Linh Hoàng tùy ý thao túng, hết lần này đến lần khác, hết đại dịch này đến đại dịch khác nối tiếp nhau không dứt, sớm muộn gì cũng sẽ đi đến bờ diệt vong.

Về phương diện điều chế thuốc đặc trị, không phải họ không tin vào công trình nghiên cứu của các học giả nhân loại. Mạc Phàm tin tưởng Linh Linh, Farl lại càng tuyệt đối tín nhiệm trưởng bối của mình là Trần Khương. Biết bao nhà khoa học, nhà thực vật học, trùng học đang bán mạng tìm cách khắc chế khuẩn trùng. Chỉ là cho đến tận bây giờ, cảm giác như thể họ vẫn thiếu một loại nguyên liệu nào đó, thiếu một khả năng nào đó để có thể đối chọi lại với sự khống chế của lãnh chúa yêu tộc.

Thật bất lực…

Tám người bọn họ dường như vì chấn động này mà im lặng rất lâu, không ai nói lời nào, cũng không muốn nói thêm, chỉ lặng lẽ đứng đó.

Liếc mắt một vòng, có thể thấy từng đoàn du khách đã bắt đầu rục rịch ra về. Mùa thu ở cổ trấn rất đẹp nhưng cũng khá nóng, dĩ nhiên biển đảo chắc chắn là lựa chọn hàng đầu để giải nhiệt, huống chi còn có một nông trại xanh mướt bên trong. Hái một nhánh hồng sâm, ép thành nước, bỏ thêm chút đá rồi nằm dài trên bờ cát trắng, thưởng thức hải sản tươi ngon, nhấm nháp ly hồng sâm mát lạnh trong tiếng gió biển lồng lộng, ai mà không mê đắm cho được?

Thế nhưng, guồng quay vui vẻ, hạnh phúc ấy, tại sao vẫn khiến lòng một vài người không cách nào yên bình, không thể hít thở một cách trọn vẹn?

“Có lẽ chưa chắc đã như vậy!” Tiểu Mei đột nhiên cất lời, phá tan bầu không khí trầm mặc.

Âm thanh trong trẻo của nàng vừa vang lên, khỏi phải nói, Farl và Mạc Phàm chính là hai người vui mừng nhất. Sắc mặt cả hai lập tức dịu đi mấy phần, dù không chắc Tiểu Mei sẽ phản bác điều gì, nhưng trước hết cứ cảm thấy thở phào nhẹ nhõm đã, ít nhất cũng có một tia hy vọng nhỏ nhoi.

“Ngươi nói đi!” Đôi mắt Farl sáng lên, phản ứng theo bản năng.

Tiểu Mei khẽ hắng giọng rồi tiếp tục giải thích: “Thật ra, ta có thể nhận ra được. Mặc dù ta chưa từng thấy loại khuẩn trùng này tấn công bao giờ, nhưng nếu dựa theo mô phỏng được công bố trên mạng, rất có thể đây là một loại cá thể sinh mệnh cao cấp được ươm mầm bên trong lòng mạch Côn Lôn, tại Kỳ Liên sơn.

Quay ngược về lịch sử hình thành của khuẩn trùng, chất độc luôn giữ vai trò chủ đạo, vừa là chất gây hại, vừa là thuốc giải. Khuẩn trùng cực nhỏ, chỉ có thể thấy dưới kính hiển vi như tế bào, nhưng về cơ bản chúng đều có nguồn gốc từ những loại độc tố sinh mệnh thời cổ đại. Đặc tính mạnh mẽ nhất của chúng là ký sinh để hòa hợp với sinh mệnh, bao gồm cả quá trình thải ra độc tố. Tùy vào từng loại mà độc tố có thể mang ý nghĩa tích cực như dược tính kháng thể, hoặc tiêu cực như bào mòn vật chủ, nhưng chung quy lại, chúng bắt buộc phải có một cơ thể để tồn tại. Nói cách khác, khuẩn trùng không thể tự nhiên sinh ra, chúng cần vật chủ, và nếu vật chủ chết đi, chúng chắc chắn sẽ bị tận diệt. Vĩ Linh Hoàng dù mạnh đến đâu cũng không thể tự mình làm vật dẫn, huống chi Cửu Vĩ Linh Hồ trong truyền thuyết vốn không phải là yêu linh hệ độc.”

“Mục Bạch, không phải ngươi cũng nuôi một bầy trùng cốc sao? Sao ta lại không thấy chúng cần vật chủ ký sinh?” Mạc Phàm thắc mắc.

“Không, nàng nói đúng. Bản thân Trùng Cốc Hạ Lan chính là vật chủ. Ta đã tốn rất nhiều thời gian mà vẫn không lý giải được cơ chế sinh mệnh của chúng, nhưng giả thuyết rằng khuẩn trùng bên trong đang hút linh hồn để tồn tại là hoàn toàn có thể. Nói một cách chính xác, loại khuẩn trùng đó tên là sa trùng, không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Cái ngươi thấy chỉ là vật chủ bên ngoài mang tên trùng cốc. Sa trùng thực chất đang ký sinh bên trong trùng cốc!” Mục Bạch đồng tình với quan điểm của Tiểu Mei.

Triệu Mãn Duyên không nhịn được xen vào: “Dừng lại đã, ta thấy các ngươi nói càng lúc càng khó hiểu rồi. Rốt cuộc nếu Vĩ Linh Hoàng không thể tự mình tạo ra hai trận đại dịch, vậy thì làm cách nào để tạo ra một đợt tấn công bằng khuẩn trùng lần nữa, thậm chí với số lượng còn lớn hơn?”

“Tỷ phu, người nói xem, vị tên Chu Trúc trong nhóm ba người kia có phải là người quen của Ngải Giang Đồ không?” Tiểu Mei do dự hỏi lại.

Thấy Mạc Phàm gật đầu xác nhận, nàng mỉm cười phân tích: “Chúng ta đừng đến Kỳ Liên sơn mạch vội. Hệ sinh thái thực vật ở đó vô cùng phát triển và khác biệt, đặc biệt là sở hữu linh khí sinh mệnh hiếm có, nhiều khả năng liên quan đến những thiên sinh độc phẩm, là dược lực trời ban. Do đó, có thể nói độc tố ở đây cũng là một loại năng lượng, hấp thụ vào sẽ giúp vật chủ tăng cường tu vi. Vị khôi lỗi Ngải Giang Đồ kia rất có thể liên quan đến sinh mệnh vật chủ, dù ta không biết bằng cách nào nàng ta có thể chứa khuẩn trùng độc trong người!”

Suy nghĩ về lời Tiểu Mei một thoáng, Mạc Phàm đột nhiên nhớ ra điều gì đó, vội nói: “Ta nhớ rồi, Vĩ Linh Hoàng trong thân phận Phi Tuyết có vô tình nói rằng vị kia là Bích Chu tỷ gì đó!”

Bích Chu?

Côn Lôn đế quốc, Kỳ Liên Sơn!?

Thân phận có thể ngang hàng với Cửu Vĩ Linh Hồ…

“Băng Bích Hạt Chu Vương!!! Nàng ta nhất định là một Băng Bích Hạt Chu cấp Đế Vương, thực lực e rằng không thua kém Vĩ Linh Hoàng bao nhiêu. Lưỡng đại độc yêu linh, bản thân chúng chính là một trong những sinh vật kịch độc bậc nhất thế gian này. Theo ghi chép của Thánh Thành, Hạt Chu Vương ngàn năm mới sinh sản một lứa, nhưng sau đó sẽ lập tức nuốt chửng chính con non của mình để cường hóa bản thân!” Farl thốt lên, trong lòng không khỏi chấn động. Giờ phút này, nàng mới cảm thấy quyết định của Saga khi cử mình đến Phàm Tuyết Sơn là hoàn toàn đúng đắn.

“Hạt chu song thuộc tính, cũng không có gì lạ nếu thay vì nuốt chửng con cái, nàng ta lại sản sinh ra một lượng khuẩn trùng độc có hạn. Nhưng dù có sản xuất cũng không thể liên tiếp hai lứa như vậy được!” Vị thánh ảnh giả Sudan nói.

“Rất thú vị. Tạm thời xác định Băng Bích Hạt Chu Vương thông qua quá trình sinh sản đã bằng cách nào đó thải ra khuẩn trùng. Coi như chúng ta có hai vấn đề: một là nguồn gốc, hai là cách thức. Nguồn gốc đã giải quyết xong, bây giờ chúng ta đừng tốn thời gian bàn luận nữa, cứ tiếp tục đi vào nông trại xem sao, biết đâu sẽ dần hiểu hơn về cách thức.” Mục Bạch cũng chuyển sang thái độ trầm tư, tay vuốt cằm.

Đúng vậy, vấn đề lớn nằm ở cách thức. Khuẩn trùng đã là một vấn đề, nhưng cách thức để nhân rộng quy mô cho lần bùng phát thứ hai còn đáng sợ hơn rất nhiều. Không biết Vĩ Linh Hoàng và Băng Bích Hạt Chu đã làm thế nào mà có thể trong một hơi thở bùng phát đại dịch cho hơn hai mươi ngàn người ở Hy Lạp. Mà thống kê trên báo chí rõ ràng chỉ đề cập sơ bộ một quốc gia, nghĩa là toàn bộ châu Âu ước tính không dưới mười vạn người.

Cả bọn sau đó cũng không nói gì thêm, nhanh chóng tán thành đề nghị của Mục Bạch và tiến sâu vào bên trong hòn đảo.

Diện tích đảo hồng sâm không lớn so với những nơi khác, chỉ khoảng chưa tới 1000 hecta, trên thực tế nông trại trồng trọt còn nhỏ hơn rất nhiều.

Bên ngoài là một chiếc cổng bằng gỗ mun được thiết kế khá đơn giản, nối liền với hàng rào màu nâu sẫm chi chít dây mướp leo quấn quanh. Trên cổng nổi bật mấy chữ Hán cổ được khắc đẽo, đại loại có thể đoán là “Vườn Sâm La”.

Là một ốc đảo xanh mát tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào bên ngoài, Vườn Sâm La bên trong đặc biệt nổi bật với sắc xanh đỏ hòa quyện vô cùng đẹp mắt. Khu vườn được quy hoạch thành vô số thửa ruộng, mỗi mảnh cắm những giàn sâm leo có rễ cắm sâu xuống tận mạch nước ngầm. Thân lá xanh tươi, hoa trổ màu đỏ nhạt, còn trái hồng sâm lại đỏ rực như lửa, khiến cho du khách đến đây được thỏa mãn tận cùng cái gọi là vẻ đẹp mê hoặc của thiên nhiên.

Mạc Phàm đi bên cạnh Tiểu Mei, hắn suy nghĩ một lát rồi vịn vai nàng lại, ghé sát mặt hỏi nhỏ: “Tiểu Mei, ngươi sở hữu Bạch Tâm Linh Tính bẩm sinh, lại theo Lucifer sống ở Luyện Ngục – hắc ám vị diện nhiều năm như vậy, kiến thức uyên thâm về độc hệ và khuẩn trùng này là học từ hắn sao?”

“Không hẳn đâu, Lucifer miễn cưỡng có thể coi là một cường giả độc hệ ma pháp, nhưng kiến thức của ta về phương diện này không đến từ hắn!” Tiểu Mei tủm tỉm cười.

Nghe nàng nói vậy, Mạc Phàm cũng không hỏi thêm nữa. Thực tế, hắn đúng là không thể nào ngừng liên tưởng đến gã Lucifer kia. Dù mọi chuyện đã quá rõ ràng ai là hung thủ, nhưng sự rõ ràng ấy lại càng giống như một màn kịch được sắp đặt.

Con người ai cũng có một chấp niệm riêng. Quả thật, về mặt này, sau trận đại chiến ở Thánh Thành, Mạc Phàm càng trở nên đa nghi hơn. Hắn luôn có một sự đề phòng chủ động với Lucifer, nhất là sau khi quen biết nhân vật tên Bee ở châu Âu.

Thực sự chuyện này không liên quan đến hắn thì tốt quá!..

Đề xuất Voz: Nghiện ma tuý
BÌNH LUẬN