Chương 1236: Gian Nan Khổ Luyện, Một Bước Lên Trời
..............
Mục Bạch quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Giang Dục đang bị một luồng hàn khí quấn chặt, hàn khí nồng đậm đến cực hạn, sắp hóa thành Thiên Băng thiêu đốt linh hồn y.
Mục Bạch: “???”
Sao lại thế này...? Hắn có ra tay tấn công Giang Dục đâu?
“Ngươi giỡn trò gì vậy? Ta đã cố tình chừa cho ngươi một khoảng trống để không bị ảnh hưởng, sao ngươi lại chạy vào làm gì?” Mục Bạch nhíu mày, dùng Bút Phượng đảo ngược đầu bút, xóa đi họa cảnh, điều khiển hàn khí quanh người Giang Dục tan đi.
Nhưng hắn vẫn giải trừ quá chậm, Giang Dục vẫn bị thuộc tính băng hỏa ẩn trong hàn khí thiêu đốt, lạnh đến độ tóc tai rụng sạch.
Rõ ràng vừa rồi vẫn là một Giang Dục triết gia mọt sách đeo kính, giờ đây đã biến thành một hòa thượng gầy gò, xanh xao.
Mục Bạch khóe miệng giật giật, ngón tay ngoắc nhẹ.
Vô số hàn khí kéo Giang Dục đến bên cạnh hắn. Hàn khí băng giá của trận pháp lập tức tiêu tán hoàn toàn.
“Ngươi thật sự không sao chứ?” Mục Bạch nhìn chằm chằm cái đầu tròn vo còn bám đầy mảnh băng của Giang Dục, hơi lo lắng hỏi.
“Ta cảm giác như mình vừa chết đi một lần.” Giang Dục hồn phách trở về, thều thào nói.
Họa cảnh trận pháp này vốn dùng để đối phó với cường giả từ cấp Sử Thi trở lên. Nhưng Giang Dục thì sao? Quân Vương cảnh? Không. Đế cảnh? Không. Vương cảnh? Cũng không. Quân Chủ? Chưa tới. Thống Lĩnh? Ân, còn kém một chút.
Cho dù đã đột phá Cấm Chú, phần lớn pháp sư Cấm Chú đều sẽ có nội thể cấp Quân Chủ, nhục thể cấp Thống Lĩnh, nhưng Giang Dục lại yếu hơn thường lệ một chút, nói sao nhỉ… y vẫn là tân thủ Cấm Chú yếu nhất. E rằng ngay cả kẻ yếu đuối như Mục Nhung cũng có thể đánh thắng được y.
Theo lý mà nói, Giang Dục đáng lẽ phải chết rồi mới đúng. Kỳ thực, chính y cũng không hiểu tại sao mình lại sống sót qua cửa tử này.
Về phần tóc tai? Chuyện này y đương nhiên biết, mất thì mất thôi. Người tu hành không thiếu nhất chính là thời gian, tóc mất rồi có thể mọc lại, tai qua nạn khỏi, giữ được mạng là tốt rồi.
Một bên khác, Mục Bạch cũng rất lo lắng cho Giang Dục.
Hắn cũng không hiểu, tại sao với thể chất yếu ớt như vậy mà Giang Dục lại có thể sống sót? Chẳng lẽ đại trận của mình không đủ uy lực?
Đôi mắt Âm Dương của Mục Bạch lóe lên tinh quang, quan sát kỹ trạng thái của Giang Dục lúc này.
“Thái Âm Ngọc Giản, Liên Hoa Ấn Đường, Phật Hầu Thánh Hồn?”
“Cái gì thế này?!”
---- ( ̄0 ̄;ノ)
“Sao trong người ngươi lại có Thái Âm Ngọc Giản, Liên Hoa Ấn Đường, và Phật Hầu Thánh Hồn?” Mục Bạch kinh ngạc hỏi.
Chỉ thấy Giang Dục ngây người như phỗng, chính bản thân hắn cũng không rõ, lắp bắp nói: “Ngươi… ngươi làm sao… mà biết ta có những thứ đó?”
Mục Bạch trừng mắt nhìn Giang Dục chằm chằm.
Vì sợ hãi, y không dám giấu giếm Mục Bạch, thành thật khai ra: “Thái Âm Ngọc Giản, ý ngươi là viên ngọc màu tím hình bán nguyệt đó phải không? Thứ đó là lúc ở Tây Giới - Nông Vực, Minh Nguyệt Thần Cơ đã tặng cho ta, nói là dùng để nâng cao thực lực của Hắc Miêu. Nhờ có nó, Hắc Miêu mới đột phá đến cảnh giới Đại Đế. Sau đó không biết vì sao, một chút ảnh hưởng của Thái Âm đã truyền vào trong đan điền của ta.”
Nghe đến đây, Mục Bạch liền bừng tỉnh đại ngộ.
Thảo nào, sức mạnh của Thái Âm Tinh này, ngày mượn, đêm mượn, mỗi ngày đều mượn, đến miệng lưỡi thế gian thì biến thành mượn linh khí Duy Tâm của trời đất, nó tích tụ trong đan điền của Giang Dục, vừa rồi gặp phải Hàn Cảnh của Mục Bạch, chính là một lần cưỡng ép thôn phệ để trung hòa. Hèn gì Giang Dục không bị nghiền thành băng vụn sau khi bị Thiên Băng công kích.
“Liên Hoa Ấn Đường, đây là một ấn ký trên ngực do Hạ Băng Hoàng Đế tặng cho ta, nói là trong sự kiện Triệu Sắc Tông chống lại liên minh thảo phạt, ta làm rất tốt, có công nên được ban thưởng. Lúc đó ngài ấy nói thứ này có thể giúp ta một phen trong tương lai, ta cũng không hiểu rõ lắm.” Giang Dục vừa gãi khắp người, cơ thể lúc đỏ bừng, lúc tím tái, lúc lại xanh nhạt, nói năng cũng có chút đứt quãng.
Bất quá, Giang Dục không hiểu, nhưng Mục Bạch hiểu.
Liên Hoa Ấn, một trong ba loại ấn đường của Phật môn. Đây mới là thứ thật sự hộ thể giữ mạng cho Giang Dục vừa rồi, bằng không, mặc cho Thái Âm Tinh thôn phệ Hàn Cảnh, sóng chấn động cũng đủ sức xé nát thân thể Giang Dục ra làm nhiều mảnh.
Liên Hoa Ấn Đường neo giữ linh hồn, cố định thể xác, nếu Mục Bạch có thứ này, trước đó hắn đã không cần phải vất vả khổ sở thử thời vận, bởi vì Liên Hoa Ấn sẽ giúp việc đồng hóa thành Hình Thư La Sát dễ dàng hơn rất nhiều, xác suất thành công có thể lên tới hơn tám thành.
Nói rồi, Giang Dục kể tiếp. Phật Hầu Thánh Hồn, vốn là từ một Mỹ Hầu Thánh đang trong Kỳ Trưởng Thành, do đại sư tỷ Diệp Mộng A trong một lần đi chém giết yêu ma ở vùng ven ngoại vi Trung Châu giải cứu về. Mỹ Hầu Thánh đến từ Quang Minh Vị Diện, cũng bị mất trí nhớ khi đến Siêu Duy Vị Diện, thân thể bị thương nghiêm trọng không chịu nổi, bị đánh trở về nguyên hình thời ấu niên, trở thành một Tiểu Phật Hầu.
Là Diệp Mộng A sư tỷ tặng cho Giang Dục. Nói là tặng cũng không đúng, mà là nhờ hắn trông nom, cưu mang. Chuyện này đã là mấy chục năm về trước.
Giang Dục bản tính lương thiện, vì sợ Tiểu Phật Hầu suy yếu mà chết, nên đã ký kết khế ước, lấy linh hồn mình nuôi dưỡng nó. Hơn nữa, từ khi đột phá Cấm Chú hệ Triệu Hoán, khế ước này đã trở thành Cấm Chú khế ước, mạnh mẽ không thua kém gì Hắc Miêu.
Người ta thường nói, chín chết một sống mà không chết, con đường sống chính là cầu trường sinh, cầu đắc đạo.
Trong khoảnh khắc vừa rồi, Thái Âm Tinh bị kích hoạt trong tình thế cực độ bức bách, lại thêm Hắc Miêu là Thú Hồn Sư, dùng pháp môn chúc phúc để tăng cường sinh mệnh cho Giang Dục, mà Giang Dục lại là Triệu Hoán Sư Cấm Chú, khoảnh khắc y đột phá Cấm Chú cũng là lúc dung nhập với Tiểu Phật Hầu, cùng với sự trợ giúp của Liên Hoa Ấn Đường. Tất cả những sự tình cờ này lại kết hợp một cách hoàn hảo như trời sinh một cặp, cuối cùng tạo nên một lần phụ thể hoàn mỹ, đồng hóa trên thân thể Giang Dục.
Tiểu Phật Hầu vốn không có khả năng sống lại, Giang Dục chẳng qua chỉ có thể kéo dài hơi tàn cho nó. Mà hiện tại, nó tận dụng sức mạnh của Thái Âm Tinh cùng với áp lực từ Thiên Băng cảnh của Mục Bạch, mượn đó làm đòn bẩy, lại có Liên Hoa Ấn Đường bảo vệ, để trả ơn Giang Dục, nó đã tiến hành phụ thể đồng hóa, thời điểm này là vô cùng thích hợp.
Bây giờ Tiểu Phật Hầu ban tặng thánh hồn cùng sức mạnh của mình cho Triệu Hoán sư Giang Dục, giống như Viêm Cơ phụ thể cho Mạc Phàm vậy, nhưng lần này, phảng phất như một sự hiến tế vĩnh viễn.
Phụ thể bán đồng hóa!
Không phải hoàn toàn đồng hóa nhục thể, Tiểu Phật Hầu chỉ ban tặng thánh hồn và sức mạnh, tương tự một loại thánh hồn của Đền Parthenon, nhưng lại đồng hóa ở cấp độ linh hồn. Giang Dục đang nói say sưa, đột nhiên thân thể lạnh toát, cả người lâm vào trạng thái kết kén trong Phật quang.
Mục Bạch lúc này đã hiểu, hắn rốt cục minh bạch, cái gì gọi là Đạo Thiên Mệnh, cái gì gọi là khí vận Tiên Thiên, con người không thể thoát khỏi số mệnh.
Vận khí tốt đến cực điểm.
Giang Dục sở hữu vận may ngập trời, vận khí tốt đến không tưởng.
Khi những vận may này tích tụ lại cùng một chỗ, liền đại thành.
Giống như luyện đan, các công thức khác nhau, nguyên liệu khác nhau khi để riêng lẻ thì không thể thành đan, nhưng gặp đúng lúc, đúng người, đúng địa điểm, vậy thì chính là ‘thời tới cản không kịp’.
Khỏi phải nói, sau khi Giang Dục phá kén tỉnh lại, quá nửa sẽ có nhục thể cực mạnh, thậm chí còn mạnh hơn cả nhục thể của Triệu Mãn Duyên bây giờ.
Phúc tinh của Giang Dục, toàn bộ là do các Đế Hoàng cùng Sử Thi đại năng ban cho, sao có thể không mạnh cho được?
Mạc Phàm, Mục Ninh Tuyết, Diệp Mộng A, Mục Bạch hạng người như bọn họ đều phải gian nan khổ sở tu luyện từng cấp một, từng bước một, mỗi một bước đi đều là muôn vàn khó khăn gian khổ.
Còn Giang Dục thì khổ công mài giũa đạo hạnh và khí vận, gieo nhân đức để gặt quả ngọt, được tổ tiên và công đức của Bàng Lai phù hộ, tích tiểu thành đại, bộc phát trong một lần, kết quả sau cùng ngay cả Mục Bạch cũng không thể tưởng tượng nổi.
Đây chẳng khác nào… một bước lên trời!!!
.................
Đề xuất Tiên Hiệp: Ám Hà Truyện (Dịch)