Chương 1261: Không Việc Gì Phải Sợ

.............

Đùa sao, 49 Thái Dương Thần quả nhiên là những Thần Minh tồn tại chân chính trong lịch sử thế giới ma pháp. Tin tức này đâu phải chỉ có giá trị đơn giản qua lời nói suông như vậy.

Với trí tuệ của Linh Linh, Diệp Tâm Hạ và Mạc Phàm, bọn họ lập tức thông suốt, thậm chí còn suy luận ra không ít vấn đề khác.

Hóa ra, Quang Minh Vị Diện đã sớm trù tính, đặt cược vào thế giới ma pháp từ ít nhất hơn 200.000 năm trước. Bởi vì 49 vị Thái Dương Thần này, chắc chắn không phải chỉ đến thế giới ma pháp để bảo hộ nhân loại đơn giản như vậy.

Đến cả Thánh Đồ Đằng, chấp pháp giả của bầu trời như Thanh Long đều có toan tính riêng, làm gì có chuyện những kẻ đến từ thế giới khác lại sang đây chỉ để phù hộ cho nhân loại một cách vô cớ đâu?

Nói không chừng... à không, chắc chắn bọn họ có âm mưu!

Tỷ như thu thập tín ngưỡng, cướp đoạt bảo vật, hay chiếm lấy thứ gì đó, có ti tỉ thứ để làm.

Sau một hồi bàn luận vu vơ, mọi người không nói gì thêm, Heliot vẫn như cũ cưỡi xe ngựa chở các vị khách đến nơi Mang Đế đang chờ đợi.

Tốc độ của một cường giả tiệm cận nửa bước Đế Hoàng tự nhiên nhanh như vũ bão, cảnh sắc chung quanh không thể dùng mắt thường để quan sát, chỉ có thể dựa vào tinh thần lực để cảm nhận.

Trên đường đi, nhóm người Tiểu Mei, Diệp Tâm Hạ, Linh Linh còn chứng kiến không ít sinh vật thiên hình vạn trạng, có một số vốn không phải sinh vật của Thánh Tịnh thế giới, nhưng cuối cùng cũng bị đồng hóa.

Họ phiêu lãng trong vũ trụ, băng ngang qua mấy thái dương hệ khổng lồ, tất cả đều cho Linh Linh và Mạc Phàm biết rằng, nơi này dù non xanh nước biếc, nhưng đúng là một thế giới khác, nằm ngoài phạm vi hiểu biết của thế giới ma pháp quá nhiều.

Mạc Phàm hiện tại tương đương với việc bật bluetooth, kết nối với thân thể Tiểu Mei thông qua Triệu Hoán linh hồn, bản thể của hắn không ở Quang Minh Vị Diện, nên không cảm nhận được thời tiết nóng lạnh.

Trên đường đi, hắn được Tiểu Mei và Diệp Tâm Hạ tâm sự, kể lại một chút hành trình của mình, đặc biệt là về Thiên Cơ kinh khủng không gì sánh được kia.

Thật ra cũng không hẳn là kể, Diệp Tâm Hạ trực tiếp truyền toàn bộ ký ức về cái chết của tất cả mọi người trong Thiên Cơ vào não Mạc Phàm.

Một khắc trước Mạc Phàm còn đang vui vẻ điềm tĩnh, một khắc sau ánh mắt hắn đã hằn lên tơ máu, lửa giận ngút trời không nơi trút bỏ.

Nhưng không bao lâu sau, hắn đã trấn tĩnh lại, rồi lại mỉm cười, một nụ cười ôn hòa.

“Chuyện gì vậy? Nụ cười của ngươi cho ta thấy, dường như ngươi nắm chắc phần thắng trong tay?” Diệp Tâm Hạ khẽ hoang mang hỏi.

“Không phải đắc thắng, chỉ là mừng thầm, một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ thường.” Mạc Phàm nói.

Diệp Tâm Hạ: “?????”

Tiểu Mei: “?????”

“Tại sao lại nói vậy?” Diệp Tâm Hạ kích động nắm lấy tay Tiểu Mei, đương nhiên là nàng đang cố gắng tưởng tượng Tiểu Mei chính là Mạc Phàm.

“Ngươi không nhìn ra sao?” Mạc Phàm hỏi lại.

“Không ra cái gì?” Diệp Tâm Hạ vẫn chưa hiểu.

“Thiên Cơ đã thay đổi. Ta không còn là Tà Thần, Tà Thần sẽ không thể xuất hiện ở đây.” Mạc Phàm cười nói.

Thiên Cơ thật nông cạn!

Dự đoán tương lai thì đã sao. Gặp phải những kẻ có đại trí tuệ như Bee, như Phong Thanh Dương, hay Tà Thần nguyên sơ, Thiên Cơ đều trở nên vô dụng hơn rất nhiều.

Khi mà mọi thứ đều lấy Thiên Cơ làm manh mối tối cao, thì ván cờ bố cục giữa các thế lực đại năng, đấu trí lẫn nhau, xem Thiên Cơ như một công cụ để người lừa ta gạt, người tung ta hứng, đây mới chính là trí tuệ tối thượng.

Trong Thiên Cơ, Mạc Phàm là Bất Hủ Đế Hoàng, điều này không sai, bởi vì Thần Mộc Tỉnh tin rằng hắn chắc chắn sẽ bị dồn vào đường cùng, phải đồng hóa toàn bộ hồn cách của mình. Tất cả Tô Lộc, Vũ Ngang, Bạch Phượng Hoàng, Austin... đều sẽ vì đại nghĩa mà hiến tế, tích lũy sức mạnh vào khoảnh khắc cuối cùng để Mạc Phàm đột phá đến Bất Hủ Đế Hoàng, thậm chí còn vượt trội hơn cả Tà Thần cổ đại --- đây là dự đoán của Thiên Cơ.

Trên thực tế, nếu không có Phong Thanh Dương, Mạc Phàm sẽ thật sự bị dồn vào đường cùng và buộc phải dùng cách này, một ván cược được ăn cả ngã về không. Dù muốn dù không, rất khó để chối cãi rằng cuối cùng hắn vẫn phải đi đến bước đường đó.

NHƯNG...

Phong Thanh Dương xuất hiện, kết quả liền thay đổi. Phong Thanh Dương đâm thủng trái tim Tà Thần nguyên sơ, phá vỡ vạn thế đại kế, tặng cho Mạc Phàm một món quà quá lớn, lớn đến mức cả Thiên Cơ cũng bị lừa.

Chưa hết, Mạc Phàm cuối cùng lại lừa thêm một lần nữa, hắn kiên quyết không trở thành Tà Thần, mà trở thành Pháp Thần, đây lại là một tầng lừa trong lừa.

Trong Thiên Cơ, Mạc Phàm không có 27 vạn năm lĩnh hội ma pháp, khoảng thời gian này vốn là con bài tẩy Phong Thanh Dương dành cho hắn. Thậm chí đến Mạc Phàm cũng bị lừa, hắn không gặp được Tiểu Mei, hắn không hề hay biết gì cho đến phút cuối, kết quả là để Apase chết oan ở Triệu Hoán Vị Diện.

Một lần nữa, Mạc Phàm cảm thấy quyết định lựa chọn trở thành Pháp Thần của mình là sáng suốt đến nhường nào. Nếu không, hắn đã không có mặt ở đây ngày hôm nay, không thể nghe được đoạn Thiên Cơ này.

Chọn làm Tà Thần, vĩnh viễn không có đường quay lại, đó chính là vực thẳm, là bố cục mà Cổ Nguyệt Tru Đế đã sắp đặt chu toàn cho hắn.

Nhìn vào quả cầu quang ảnh của Thiên Cơ, nhìn thấy ma pháp của hắn sẽ mãi mãi dậm chân tại chỗ, tất cả nhường đường cho bản năng Tà Thần chỉ biết tàn sát đẫm máu, đó là một thất bại không thể ngăn cản.

Chọn làm Tà Thần, chính xác là lãng phí 27 vạn năm tu luyện. Ma pháp so với Tà Thần có không gian phát triển lớn hơn nhiều. Ma pháp quản lý thuộc tính Thiên Địa, luận bàn về Thời Không pháp tắc, còn Tà Thần chỉ quản lý việc chiến đấu cận thân, tu luyện ma chiến, kỹ xảo chém giết. Tà Thần đúng là mạnh, mạnh về nhục thể, chỉ có càng đánh mới càng mạnh, không có khả năng ngồi một chỗ minh tu lĩnh hội. Nếu chọn làm Tà Thần trong 27 vạn năm, Mạc Phàm sẽ chẳng ngộ ra được gì ngoài sự tịch mịch, mỗi ngày tự uống máu mình mà sống.

Trong khi đó, ma pháp lại đa dạng hơn, có thể khống chế và tinh thông mọi thứ. Ma pháp thiên biến vạn hóa, từ khống chế, tấn công tốc độ, tấn công cường lực, phòng ngự, tăng cường, hủy diệt, bày trận, cho đến tấn công phạm vi rộng, hỗ trợ đồng đội, tất cả đều đầy đủ.

Phải biết, then chốt nằm ở một chỗ: từ bỏ Tà Thần, nhường phần năng lượng đó để thăng cấp ma pháp lên trình độ Đế Hoàng. Ngược lại, nếu trở thành Tà Thần, ma pháp của Mạc Phàm sẽ hoàn toàn bị phế bỏ, cảnh giới mãi mãi không thể đuổi kịp nhục thể và tu vi.

Giờ này khắc này, với Triệu Hoán Cấm Chú thần thông quảng đại của hắn, chẳng lẽ còn không thể thay đổi được Thiên Cơ sao?

Chọn làm Tà Thần, sẽ không lĩnh hội được Triệu Hoán Cấm Chú, sẽ không gặp được Tiểu Mei, không biết Thiên Cơ, và sẽ không biết Apase đã chết một cách tức tưởi. Mà có biết thì cũng vô dụng.

Còn chọn làm Pháp Thần, cho dù ở thế giới khác, sân nhà của người ta, đánh không lại ngươi chẳng lẽ còn không thể mang người bỏ chạy?

Mạc Phàm có sự tự tin như vậy, chứng tỏ cảnh giới hiện tại của hắn đã sớm có sự chuẩn bị. Bất kể thế nào, Mạc Phàm đều tự tin có thể mang theo Diệp Tâm Hạ, Tiểu Mei, Linh Linh, Saga cùng với Thanh Long và Apase ở Triệu Hoán Vị Diện đào tẩu.

Thật ra cũng không cần thủ đoạn gì, Mạc Phàm bây giờ chính là mạnh... cực kỳ mạnh. Đạt đến 16 hệ Cấm Chú Pháp Tắc, Mạc Phàm đã có được lực lượng kinh thế hãi tục. Mỗi một ma pháp sơ giai nhỏ nhất đều đã phản phác quy chân, đều là pháp tắc. Sơ giai là pháp tắc, trung giai là pháp tắc, cao giai, siêu giai, cấm chú lại càng không phải bàn.

Lên tới cảnh giới này, ma pháp đã hóa thành pháp tắc.

Coi như xui xẻo đụng phải Bất Hủ Chúa Tể có bản lĩnh thông thiên, Mạc Phàm vẫn còn Triệu Hoán Cấm Chú làm con bài tẩy. Ít nhất, hắn có thể lợi dụng đại môn Triệu Hoán ma pháp dung hợp với Không Gian ma pháp, triệu hoán tất cả mọi người từ các vị diện khác tới Siêu Duy Vị Diện, bị bắt cũng không sợ.

Về Siêu Duy, cùng lắm là xóa ký ức làm lại từ đầu. Mạc Phàm bây giờ ở Siêu Duy cũng chẳng có mấy kẻ dám tuyên chiến với hắn.

Đó là trường hợp xấu nhất, rất khó có thể xảy ra.

Kể cả Bất Hủ Đế Hoàng muốn nổi sát ý với hắn cũng phải cân nhắc cho kỹ, cẩn thận, hắn là một quả bom điên đấy...

Không ai biết được điều gì đáng sợ ẩn sau một Pháp Thần được dự báo là sẽ chết trong tương lai.

Ta sắp chết nên ta không lo chết sớm hơn, còn bọn họ thì khác. Ta không ngại nói cho các ngươi biết: TA RẤT SẴN LÒNG ÔM BOM!

Tin rằng, 99.99% Đế Hoàng nghe xong, đái ra máu!

Nói tóm lại là: Không có gì phải sợ hãi.

“Đến rồi.” Đột nhiên, Heliot mở miệng nói.

Nhóm người Mạc Phàm lập tức im lặng, ngẩng đầu nhìn về phía Thương Khung.

Một thế giới mang màu huyết bạch.

Lớn khủng khiếp.

Chói chang khủng khiếp.

Lĩnh vực đáng sợ khủng khiếp...

Cứ cho là với nhãn lực của Mạc Phàm, dù bộc phát tinh thần lực đến cực hạn cũng khó có thể nhìn thấy được giới hạn của nó.

Đương nhiên, chủ yếu là vì hắn không dám thử, bởi vì hắn biết có một người ngay từ đầu đã và đang quan sát hắn chằm chằm...

“Mang Đế, thần đã dẫn người tới.”

.....................

.......................

Đề xuất Đô Thị: Ép Ta Trọng Sinh Đúng Không (Dịch)
BÌNH LUẬN