Chương 1260: Thần Vị
..........
Mạc Phàm tin tưởng nàng tuyệt đối, không vì bất kỳ lý do đặc biệt nào, chỉ đơn giản vì đó là nàng. Khi còn ở Côn Lôn, hắn từng nghe Vĩ Linh Hoàng tâm sự, nàng vốn là Thiên Hồ tộc, một trong những chủng loài ưu tú nhất của thế giới ma pháp, được Thiên Đạo công nhận huyết mạch thuần khiết, ban cho Thiên Phú độc nhất vô nhị là Thần Hồn.
Về phần những bí mật khác, nàng không nói, Mạc Phàm cũng chẳng tiện hỏi, nhưng sau tất cả, niềm tin của hắn dành cho nàng chưa bao giờ lay chuyển.
Vạn vật đều ẩn chứa sự vi diệu, bởi lẽ từ thuở khai thiên lập địa, Thiên Đạo đã an bài tất cả, không thừa không thiếu.
Giống như Lưỡng Cực Vị Diện, nơi thế giới ma pháp và thế giới khoa học giao thoa tại một điểm thần kỳ. Giáo sư Stein, sau khi trình hàng trăm tiểu luận lên Hiệp Hội Thiên Văn Toàn Cầu, đã đưa ra một giả thuyết táo bạo. Lão tin rằng chìa khóa để đạt đến Thần Vị của Lưỡng Cực Vị Diện sẽ xuất hiện vào thời khắc hai thế giới tiến hóa và dung hợp làm một.
Về cơ bản, quan điểm của giáo sư Stein và Nhật Ánh lão sư hoàn toàn trùng khớp: không thể lĩnh hội được Thần Vị chỉ bằng cách ở trong thế giới ma pháp. Thiên Đạo của các thế giới khác không thể thấu tường tận thế giới ma pháp. Vì vậy, thay vì nói là "lĩnh hội" Thần Vị, chi bằng nói rằng tất cả những ai muốn thành Thần đều phải thực hiện một nhiệm vụ duy nhất: đi tìm Thần Vị.
Mà Thần Vị, xa tận chân trời nhưng lại gần ngay trước mắt, ẩn mình tại trung tâm của vạn giới. Khi hai thế giới dung hợp, nó sẽ xuất hiện như một mảnh ghép cốt lõi.
Thật vậy, nếu chỉ bàn về khả năng lĩnh ngộ, Cổ Nguyệt Tru Đế, đệ nhất Chí Tôn Đế Hoàng, kẻ mà theo ước đoán của Thần Mẫu Gaia, sở hữu ít nhất một Hắc Ám Thần Chủng toàn hệ, lẽ ra đã sớm có thể lĩnh hội được Thần Vị. Chẳng lẽ có kẻ nào dám hoài nghi khả năng lĩnh ngộ của hắn sao? Chẳng lẽ có ai tin rằng một tồn tại như hắn, sống ở thế giới ma pháp lâu đến vậy, lại chưa từng chạm tới ngưỡng cửa Thần Vị ư?
Câu trả lời thuyết phục nhất cũng là duy nhất.
Sở dĩ đến tận bây giờ hắn vẫn chưa đạt được Thần Vị, nguyên nhân chỉ có một – đó là hắn đã thử mọi phương cách và đều thất bại. Phương án duy nhất còn lại, chính là chờ đợi thế giới ma pháp tiến hóa đủ lớn mạnh để dung hợp hai vị diện lại với nhau. Thần Vị chính là nằm ở đó.
Mạc Phàm hoàn toàn bị thuyết phục bởi giả thuyết này, bởi chính hắn là minh chứng sống động nhất.
Giờ đây khi nhớ lại, hắn càng thêm thấu tỏ và tin tưởng vào điều đó.
Cơ sở ư? Chính là bản thân hắn. Trên thế gian này, chỉ một mình hắn là kẻ đặc biệt. Hiện tại trong thế giới ma pháp, dù tu luyện đến cực hạn cũng không thể nắm giữ toàn bộ các thuộc tính ma pháp. Ngoại trừ Thiên Phụ Seiddark, không một nhân loại nào có thể nắm giữ toàn bộ các nguyên tố hệ, điều này chứng tỏ thế giới vẫn còn thiếu một mảnh ghép trọng yếu nào đó.
Giả như thế giới khoa học được dung hợp vào, một khi Thần Vị khai sinh, à không, khoan hãy nói đến Thần Vị, chỉ riêng việc dung hợp thôi cũng đủ khả năng hoàn thiện các thuộc tính ma pháp trong tương lai. Ví như các thuộc tính như Khí Vận, Dạ Du, Tử Kỳ, Âm Linh… đều có thể được lĩnh hội.
Từ những lý lẽ đó, có thể nhận ra ngay sức mạnh của Diệp Tâm Hạ ở thế giới ma pháp chưa hoàn chỉnh và ở sân nhà của nàng – Quang Minh Vị Diện – là một trời một vực.
Ở thế giới ma pháp chưa hoàn chỉnh, có lẽ nàng phải đi tích góp linh bản, phải chờ Thái Dương ban phát, phải đợi nhân loại quỳ lạy trao cho tín ngưỡng nguyện lực. Nhưng tại Quang Minh Vị Diện, nơi quang minh phổ chiếu, phổ độ chúng sinh, mỗi một tấc đất, mỗi một ngọn cỏ, mỗi một hạt bụi đều thấm đẫm thánh khiết nguyện lực. Nơi đây sẽ khiến bất kỳ ai, kể cả linh hồn, cũng cảm thấy như được gột rửa trong thánh quang, tẩy sạch tội lỗi, tịnh hóa tâm linh --- đó chính là hạt giống nguyện lực tồn tại sẵn trong trời đất.
Về phần linh bản, với 49 tòa Thái Dương ban phát ánh sáng, nơi đây đâu còn thiếu linh bản?
Suy nghĩ của Mạc Phàm hoàn toàn chính xác. Diệp Tâm Hạ, Tiểu Mei, Saga... tất cả đều ở đây, quả là một sự kết hợp hoàn hảo! Ở nơi này, chỉ cần nhắm mắt tu luyện, tu vi cũng sẽ tăng vèo vèo.
Nhưng Mạc Phàm biết, sự gột rửa tâm linh, tắm mình trong linh bản và nguyện lực này thực chất là một loại mê hoặc và mời gọi, nó có mặt trái của nó. Nếu quá mức tin tưởng sẽ bị điều khiển, đánh mất bản thân, thậm chí có thể bị giam giữ lại nơi này, vĩnh viễn không thể trở về thế giới ma pháp được nữa.
Bởi vì Chúa Tể của thế giới này, không phải các nàng.
Linh bản, nguyện lực, tất cả đều chảy về một ngọn nguồn duy nhất. Nếu kẻ đó muốn thu hồi, tuyệt nhiên không ai có thể chống lại.
Mang Đế Horakhty!
Tốc độ chữa trị của Diệp Tâm Hạ cực nhanh, hiển nhiên đây là sở trường của nàng. Bạch Linh Athena ngày trước vốn nổi danh nhất về khả năng chữa trị, năng lực của nàng mạnh đến mức, cho dù là đại năng giả cấp sử thi hay nửa bước Đế Hoàng, khi cần đến nàng cũng phải cúi đầu kính trọng.
“Chữa xong rồi, đừng nhiều lời nữa, đi thôi!” Tiểu Mei lên tiếng.
Heliot gật đầu, ra hiệu cho mọi người lên cỗ xe ngựa.
Trong một khoảnh khắc, hắn khẽ liếc nhìn Tiểu Mei, nhưng vẻ mặt bình tĩnh của nàng khiến Heliot không đoán được ý tứ, đành vội vàng xấu hổ quay đi.
“Trước đây các ngươi đã từng đến thế giới ma pháp sao? Tất cả các ngươi?” Tiểu Mei dò hỏi, cũng là thay Mạc Phàm hỏi.
“Ừm, đúng vậy.” Heliot dè dặt trả lời.
“Thời đại nào?” Tiểu Mei hỏi tiếp.
“Mấy vạn năm trước.” Heliot đáp.
“Mấy vạn năm trước, xem như là thời tiền sử rồi.” Linh Linh bắt đầu cảm thấy hứng thú, nói xen vào.
Nền văn minh đầu tiên được ghi nhận trong lịch sử nhân loại ra đời ở vùng Lưỡng Hà vào khoảng 3.500 năm trước Công nguyên, hơn 1.000 năm sau đó tam đại Thiên Phụ mới lần đầu xuất hiện và trọng sinh.
Cột mốc thời đại Thiên Phụ chính xác là vào khoảng hơn 4.400 năm trước.
Nếu Heliot xuất hiện còn sớm hơn thế, vậy thì đó là thời đại của nhân loại nguyên thủy chưa tiến hóa hoàn chỉnh, không phải của pháp sư bây giờ.
Kỳ thực, nhân loại không phải vừa được Thiên Đạo sáng tạo ra đã có hình dạng như hiện tại, mà đó là một quá trình tiến hóa dài đằng đẵng. Từ vị thế chiến tướng, nhân loại dần dần bị thoái hóa thể chất, tứ chi vì thay đổi thói quen sinh hoạt mà yếu đi, thậm chí còn yếu hơn cả nô bộc. Nhưng bù lại, họ có được trí tuệ vượt trội.
Linh Linh nói: “Ta nhớ đã từng đọc trong một cuốn sách cổ ở Berlin, loài người Homo Sapiens có thể đã xuất hiện từ 200.000 năm trước. Thời kỳ này chưa có các nền văn minh rõ ràng, nhưng chắc chắn đã có các cổ quốc. Tuyệt đại đa số tín ngưỡng và các vị Thần được ghi chép lại đều xuất hiện trong thời kỳ này.”
Vừa nói, nàng vừa liếc nhìn Mục Nhật Thần Heliot một cái.
Heliot cũng không hề giấu giếm, rất hợp tác nói: “Chúng ta từng xuất hiện ở thế giới các ngươi khi các ngươi còn ở trần tắm mưa, ăn côn trùng, đào đất kiếm sống. Là ta... là tất cả chúng ta đã ban cho các ngươi linh bản để sưởi ấm, cũng là ta đã cứu các ngươi khỏi vô số thảm họa. Là chúng ta, chứ không phải Đồ Đằng, càng không phải là các Thiên Phụ mà các ngươi vẫn luôn truyền tụng. Chúng ta mới là cứu tinh chân chính của các ngươi khỏi yêu ma viễn cổ. Khi chúng ta rời đi, Đồ Đằng mới xuất hiện, thay thế cho tín ngưỡng đó.”
“Ta không hỏi phần sau, nhưng vẫn cảm ơn ngươi đã cho biết, bí mật này rất có giá trị.” Linh Linh cười ranh mãnh.
...............
✧ Vozer ✧ Thư viện truyện dịch VN
Đề xuất Huyền Huyễn: Tạo Hóa Tiên Tộc