Chương 1265: Đồ hèn nhát
.............
“VĨ LINH HOÀNG!!!”
Người ngồi trước mặt mình đây, người kế thừa ngôi vị Chúa Tể của Thánh Tịnh Thế Giới... lại chính là Vĩ Linh Hoàng ư??
Rốt cuộc là thế nào? Nàng ta lại có lai lịch khủng khiếp đến vậy sao??
“Không thể nào, không thể nào, tuyệt đối không thể nào là sự thật. Nhất định là đọc tâm thuật, nhất định là ảo thuật.” Mạc Phàm vội dời mắt đi nơi khác, cố gắng nhắm lại để trấn định tâm thần.
Cách đó 20 bước, đám người Linh Linh, Saga, Diệp Tâm Hạ, Artemis nhìn thấy dáng vẻ bối rối, khó tin của Tiểu Mei, các nàng lại càng tò mò, hiếu kỳ đến cực điểm.
Theo phỏng đoán của Diệp Tâm Hạ, có lẽ Mạc Phàm vừa biết được một tin tức nào đó cực kỳ chấn động, ví như Mang Đế Horakhty rất có thể là một người quen...
Quay trở lại với Mạc Phàm, hắn tiếp tục tự nhủ với lòng mình để trấn tĩnh lại:
“Ánh sáng có thể tạo ra mị ảnh, nàng là Thiên Đạo Đế Hoàng, một trong những cường giả Bất Hủ thông thiên triệt địa. Nói chính xác hơn, việc nàng dùng mị ảnh thuật để che mắt thế gian cũng là điều hoàn toàn hợp lý.”
“Ừm, phải rồi, không thể có lý do nào khác được. Tiểu Mei, ta phân tích có khả thi không?” Mạc Phàm, đang phụ thể Tiểu Mei, giao tiếp với nàng mà cứ như đang tự hỏi tự trả lời.
“Tỷ phu...” Tiểu Mei chỉ biết thở dài, đầu óc trống rỗng chẳng nghĩ được gì.
Nàng không nhìn vào tấm rèm mỏng, cảm thấy nếu dùng tư duy của mình để phân tích tình huống này thì chỉ tổ loạn thêm, nên chỉ biết im lặng chờ Mạc Phàm tự tìm ra câu trả lời.
Mạc Phàm cố hít một hơi thật sâu, gồng mình tỏ ra vẫn ổn. Hắn làm ra vẻ đã nhìn thấu tất cả, đầu tiên liếc nhìn Mang Đế sau tấm rèm che, sau đó lại liếc sang sáu vị Tiên Nữ Linh Sứ trưởng thành đứng sau lưng nàng, nở một nụ cười đầy gượng gạo.
Chỉ là hắn không ngờ, suy nghĩ trong lòng mình lại bị đọc thấu! Giống hệt như Vĩ Linh Hoàng ở thế giới ma pháp trước kia, lúc nào cũng nhìn thấu tâm tư của hắn.
“Miệng thì chối đây đẩy, nhưng sao trong lòng ngươi lại càng mong ta chính là nàng ấy thế nhỉ?” Mang Đế cười nhẹ.
“Bất Hủ Đế Hoàng quả nhiên đáng sợ. Ta chẳng qua chỉ cảnh giác hơn một chút, để khỏi mất phòng bị mà sập bẫy thôi.” Mạc Phàm dang tay, nhún vai, coi như thừa nhận lời giải thích của mình.
Hắn vừa dứt lời, nữ tử Mang Đế lập tức cười nói: “Phu quân, người vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta. Vừa rồi ta đã nói trúng tim đen của người rồi, thật ra trong lòng người vẫn luôn tưởng nhớ đến ta, thậm chí còn tơ tưởng nhiều hơn bất cứ điều gì khác, không phải sao?”
Mạc Phàm đương nhiên có đủ bản lĩnh mặt dày để đọc ra bài diễn văn đã thuộc nằm lòng: “Không hề, ngươi sai ngay từ đầu rồi. Trong tim ta, số một là Mạc Thiên Hy, số hai là Tuyết Tuyết, Tâm Hạ và Asha... Còn ngươi... vốn dĩ không có chỗ.”
“Cớ gì phải cảnh giác với ta như vậy? Rõ ràng là có mà không dám nói? Thật không có gan, không dám thừa nhận lòng mình sao?” Nữ tử Mang Đế chất vấn.
“Ta có sao nói vậy. Ngươi cứ đọc lý trí của ta xem, hay để ta gọi Tâm Hạ vào đọc, xem ta có nói dối không?” Mạc Phàm ngữ khí không đổi.
Hừ, còn đòi đọc lý trí của hắn? Ngươi mà đọc được, ta gọi ngươi bằng bà nội.
Đố ngươi đọc được đấy! Hắn vừa mới dùng tâm linh ma pháp xóa đi những suy nghĩ yêu đương vớ vẩn không phù hợp, phòng trường hợp sau này gặp phải kẻ địch khó lường, chúng sẽ lợi dụng điểm yếu mơ hồ này để tấn công, chia rẽ nội bộ dàn hậu cung của hắn. Mạc Phàm thật sự dám tự tẩy não chính mình.
“Trái tim rõ ràng nói có, nhưng lý trí lại một mực chối bỏ. Đúng là đồ hèn nhát.” Thanh âm quyến rũ kia vang lên ngay khi Mạc Phàm vừa dứt lời.
“Á à, ngươi đâu phải ta, làm sao biết trái tim ta chứa đựng điều gì? Ngươi là Chúa Tể Thánh Tịnh Thế Giới, ta biết đọc tâm thuật của ngươi rất mạnh, nhưng đọc tâm thuật chẳng phải là đọc lý trí sao? Từ khi nào mà Tâm Linh hệ có thể đo được độ rung động của trái tim rồi? Chẳng lẽ bình thường Mang Đế đại nhân còn có nghề tay trái là thầy bói, chuyên xem tử vi tình duyên à?” Mạc Phàm khẩn trương phản bác.
Quả nhiên, câu nói này vừa thốt ra liền khiến nàng im lặng.
Mạc Phàm thầm thở phào nhẹ nhõm, rồi thừa thắng xông lên, cười nói: “Không lừa được ta đâu, Mang Đế. Ngươi cũng chẳng phải Nguyệt Lão, ta tin vào đọc tâm thuật của ngươi, nhưng không tin vào thuật se duyên của ngươi.”
Nữ tử Mang Đế nghe vậy, ngược lại không giận không hờn, thái độ vẫn rất bình thản quan sát hắn.
Lách cách một tiếng.
Cánh tay ngọc thon dài trắng nõn không nhiễm bụi trần của nàng đẩy tấm rèm mỏng manh sang một bên, những hạt châu khẽ va vào nhau lanh canh. Bàn tay nàng vẫy nhẹ về phía Tiểu Mei (Mạc Phàm), ôn hòa nói: “Ngươi vào đây, cùng ta chơi một trò chơi.”
Tiểu Mei vẫn đứng chôn chân tại chỗ, dường như đang chờ quyết định của Mạc Phàm.
Một lúc lâu sau, Mang Đế mới lên tiếng: “Đừng lo, ta không phải là chúa tể tâm linh thần hồn như ngươi nghĩ đâu. Năng lực Tâm Linh hệ của ta thực ra không quá cường đại, chỉ có thể cảm nhận được những việc liên quan đến mình, thậm chí còn chưa chắc đã mạnh hơn nàng ấy, hay bản thể của ngươi.”
“Nàng ấy” mà Mang Đế đề cập, tự nhiên là Diệp Tâm Hạ.
Tâm Linh hệ bao hàm ý nghĩa rất rộng, càng tìm hiểu sâu về pháp tắc tâm linh, người ta càng cảm thấy hệ ma pháp này thâm sâu và biến hóa khôn lường, độ phức tạp và đa dạng của các pháp môn có lẽ không hề thua kém Thứ Nguyên hệ.
Mạc Phàm nghe đoạn này liền hiểu ra. Tâm linh ma pháp của hắn và của Diệp Tâm Hạ có sự khác biệt. Tâm linh của Tâm Hạ chuyên về truyền đạo, giúp người khác khai phá tiềm năng, thức tỉnh Thần Phú, lĩnh hội con đường năng lực mới. Cấm Chú Tâm Linh của nàng đã từng dành mấy tháng trời thuyết giảng Thần Đạo, giúp Mục Nô Kiều, Tương Thiểu Nhứ và Wallis cùng nhau đột phá Cấm Chú. Gần đây, nàng còn dẫn dắt Linh Linh đột phá Siêu Giai, Artemis đột phá hệ Cấm Chú thứ ba, Saga đột phá hệ Cấm Chú thứ năm.
Còn tâm linh thuật của Mạc Phàm lại có phần giống với Tà Thần, thiên về cảm nhận dòng chảy của ma năng, nguyên tố, thứ nguyên trong trời đất, đọc vị chiêu thức, vừa đánh vừa phân tách ý niệm để học hỏi, từ đó mạnh lên trong chiến đấu. Nếu nói Tà Thần có một mặt quang minh chính nghĩa, thì đó chính là loại này.
Mạc Phàm phán đoán, tâm linh ma pháp của Mang Đế lại giống như một liều thuốc an thần giúp thanh lọc tâm hồn, có khả năng xoa dịu và trấn an người khác, thiên về hòa bình và an nhiên.
Vì vậy, xét về khía cạnh đọc tâm thuật, nàng chưa chắc đã mạnh hơn Mạc Phàm. Mà cho dù có mạnh hơn, chênh lệch cũng không quá lớn, hắn nhất định có thể đề phòng.
“Sợ rồi sao? Không dám vào à?” Nữ tử Mang Đế cất giọng tựa hồ ly giảo hoạt, giăng bẫy mời gọi.
“Vào thì vào! Nhưng ngươi đừng hòng bịa ra một người ta quen biết là lừa được ta. Ta vẫn khẳng định ngươi là Mang Đế, hoàn toàn khác với người phụ nữ mà ta quen.” Mạc Phàm chốt một câu, sau đó truyền âm bảo Tiểu Mei đi vào.
Hắn điều khiển Tiểu Mei bước vào sau tấm rèm mỏng, một tòa bạch các trắng tinh hiện ra trước mắt. Bên trong tòa các bài trí vô cùng tối giản, tựa như được phủ một lớp thảm nhung tuyết, có một chiếc bàn ngọc thật dài, mấy chén trà và một hộp trà bằng ngọc tuyết.
Đúng vậy, tất cả đều là màu trắng.
Trước bàn ngọc, một vị nữ tử đang tĩnh tọa.
Nữ tử có mái tóc dài ngang vai, trang sức trên tóc đơn giản mà tinh xảo. Nàng mặc một bộ xiêm y lụa trắng, mang theo vài phần lười biếng của một tiểu thư vừa tắm suối trở về, chỉ khoác hờ hững lên người. Mạc Phàm nhìn qua, vẫn có thể từ chất liệu mềm mại, trơn láng của y phục mà mường tượng ra tư thái mê người đến nhường nào của nữ tử.
Sáu vị Tiên Nữ Linh Sứ chỉ đưa Tiểu Mei đến trước bàn rồi liền lui ra, không nói một lời.
Tiểu Mei tiến về phía nữ tử, nàng ra hiệu cho Tiểu Mei ngồi xuống đối diện.
Nữ tử Mang Đế che mặt.
Nhưng dù có che mặt, Mạc Phàm vẫn nhận ra nàng.
Không biết mị thuật này cao siêu đến mức nào, nhưng dung mạo ấy xác thực chính là vị Vạn Yêu Thần Tọa hoàn mỹ tuyệt sắc trong trí nhớ của hắn.
Mạc Phàm đánh giá nàng, nàng cũng không hề che giấu mà đánh giá lại hắn, thậm chí còn cố ý rướn người về phía trước, khiến cổ áo vốn đã trễ nải càng thêm rộng mở, để lộ ra vùng tuyết trắng sung mãn khiến lòng người chao đảo!
“Khụ khụ.”
Tiểu Mei hiểu ý Mạc Phàm, vội dời mắt đi nơi khác, không dám nhìn thẳng vào người ta một cách trắng trợn như vậy nữa.
Nữ tử trước mặt cho Mạc Phàm một cảm giác rất kỳ quái. Mới lúc nãy còn thấy rất thân thuộc, giống Vĩ Linh Hoàng như tạc, nhưng đến khi ngồi xuống, phần khí chất đó lại có chút thay đổi.
Đại khái là vì Vĩ Linh Hoàng thường cho Mạc Phàm thấy hình ảnh một nữ tử cô tịch, đượm buồn, với ánh mắt u sầu như trăng khuyết, một tâm sự luôn ẩn sau vẻ ngoài giảo hoạt như hồ ly. Nhất là khi nàng hóa thân thành Nhã Tràm, chỉ cần nhìn thấy đã khiến người ta không kìm được mà muốn lao vào ôm lấy để che chở, bao bọc.
Còn vị Mang Đế này, hoàn toàn không có nét cô tịch hay câu chuyện buồn man mác đó.
Từ đầu đến cuối, nàng chỉ toát ra vẻ giảo hoạt, mị hoặc, tò mò và vô cùng cao quý.
Không đoán ra được tuổi của nàng, cũng không nhìn thấu được mục đích của nàng.
Mang Đế mang ngoại hình y hệt Vĩ Linh Hoàng, một khắc trước còn nhu hòa, khắc sau đã lộ ra vẻ vũ mị và đoan trang. Đôi mắt nàng trong veo như một thiếu nữ ngây thơ chưa từng vướng bụi trần, nhưng vẻ mặt lại đầy tự tin và chắc chắn, phảng phất như một Thần Cơ lịch duyệt sâu sắc vừa hạ phàm.
Nếu nói Vĩ Linh Hoàng là một khúc tình bi sau cuối, thì Mang Đế lại mang đến cảm giác của mối tình đầu, của một người mới hạ phàm và đang tập yêu.
“Ngươi có muốn chơi một trò chơi để tìm ra sự thật không?” Nữ tử Mang Đế cất lời, giọng nói mang theo vài phần hòa hợp của mối tình đầu, nụ cười của nàng cũng vậy.
“Chơi thế nào?” Mạc Phàm khó hiểu hỏi.
Tốt nhất là ngươi đừng có...
Pặc một cái.
Một ngón tay điểm giữa trán.
Một ngón tay điểm ngay tim.
Nói là một ngón tay.
Nhưng cảm giác như bị ba ngàn ngón tay đâm vào cùng lúc...
Quen thuộc đến lạ...
Đề xuất Huyền Huyễn: Lão Bà Của Ta Là Đông Tấn đệ Nhất Nữ Ma Đầu