Chương 1266: Sự thật chính là sự thật
...........
Bất quá, so với trước đây, Mạc Phàm của lần này đã ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Khi đang phụ thể Tiểu Mei, tâm thần Mạc Phàm đã sớm đề phòng từng biến động nhỏ nhất. Hắn chưởng khống cùng lúc bốn hệ Thổ, Quang, Không Gian và Hỗn Độn, chỉ trong một ý niệm đã dung hợp ma pháp tứ hệ, tốc độ phòng ngự không thể xem thường.
Mỗi một thần tốc chỉ của Mang Đế vừa chạm đến cách Tiểu Mei khoảng ba phân, lập tức có một lá chắn vật chất trọng trường nhỏ như hạt bụi liền phát sáng xuất hiện, ngăn cản lại chỉ pháp của nàng.
Ba ngàn chỉ pháp tung ra trong nháy mắt, lần này Mạc Phàm đã đỡ được toàn bộ.
Chỉ là, hắn còn chưa kịp mừng.
Ba ngàn chỉ pháp vừa rồi chỉ là hư chiêu.
Đến chiêu thứ 3001, ngón cái của Mang Đế đã nhanh hơn, phá vỡ rào chắn phòng ngự của Mạc Phàm, ấn thẳng vào huyệt ấn đường giữa đôi lông mày của hắn.
“Vào mộng xem thử đi, xem trong giấc mộng của ngươi rốt cuộc có những gì.” Mang Đế Horakhty thích thú cười, sau đó đẩy nhẹ một cái.
Mạc Phàm khi phụ thể Tiểu Mei vẫn kém đối phương một bậc. Trong lòng hắn vừa dâng lên một tia nghi hoặc, đã thấy nữ tử Mang Đế dường như đọc được suy nghĩ của hắn, tiếp tục mở miệng: “Ánh sáng có thể thi triển mị thuật, điều này đúng. Quang Minh đôi lúc cũng không đáng tin. Nhưng ta nói cho ngươi biết, chúng ta có thể tin vào mộng cảnh. Trái tim ngươi hướng về điều gì, một điểm nào đó trong thần kinh đã lưu lại dấu vết, ví như một rung động nhỏ nhất từng bị bắt gặp, điểm này dù Thiên Đạo tái thế cũng không xóa nổi, chén canh Mạnh Bà cũng không thể làm cho người ta quên đi. Mộng cảnh nhân gian là nơi thuần khiết không nhuốm bụi trần.”
Mạc Phàm biết mình hiện tại không nắm chắc phần thắng lật ngược thế cờ. Hắn đang phụ thể Tiểu Mei trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, tình huống này chỉ có thể khẽ gật đầu một cách vô thức, cùng vị nữ tử Mang Đế này đi vào mộng cảnh của chính mình.
Tiểu Mei bị gạt ra ngoài, mặc dù nàng mới là chủ thể, nhưng pháp thuật của Mang Đế quá cao siêu, đã “bắt mạch” trúng ngay người đang phụ thể.
Một sợi chân hồn Triệu Hoán của Mạc Phàm bị nàng nhìn thấu tâm can, có thể nói là trần như nhộng theo đúng nghĩa đen.
...........
Sương khói tinh mơ giữa trời đầu thu, trên Lưu Viên Hồ yên ả thanh bình, một tiểu viện vốn trang nhã thơ mộng không biết vì sao lại trông sâu thẳm lạ thường, tựa như không có điểm cuối.
“Du... du... du...”
*Tiếng nhạc*
“Ta... ta... ta... ta...”
Xuyên qua làn sương khói lành lạnh, khi Mạc Phàm, Tiểu Mei và Mang Đế còn đang thổn thức trong gam màu ấm áp của bức tranh thủy mặc này, trong mộng bỗng vang lên một giai điệu Blue du dương đầy mê hoặc nhưng cũng ngạo nghễ, phát ra từ chiếc máy cassette đời cũ...
Tại một căn nhà gỗ xinh xắn, một chiếc đèn lồng trung thu đang tỏa ánh sáng mông lung. Dưới ánh đèn, một vị thục nữ dáng vẻ thướt tha yểu điệu đang ngồi trầm tư, đăm chiêu nhìn vào một bức họa. Nàng vẫn tay cầm bút, ưu nhã vẽ tranh như thường lệ, nhưng lại chẳng biết phải miêu tả điều gì.
Tranh tĩnh, tranh tâm, tranh không mẫu.
Muốn vẽ một người, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Trong lòng nàng có một nam nhân...
Hắn là ai?
Người này chính là tâm ma của Mạc Phàm.
Bên ngoài sơn cốc bị vô số tầng lăng kính thứ nguyên màu vàng nhạt bao phủ, nhưng bên trong vẫn có gió. Một làn gió nhẹ tinh tế thổi qua, khiến tấm khăn lụa che mặt màu trắng nhẹ nhàng bay động, để lộ ra một gương mặt mông lung không gì sánh được cùng đôi môi đỏ mọng xinh đẹp khêu gợi, một vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành đến độ hoa tuyết cũng phải hờn ghen.
Mạc Phàm, Mang Đế và Tiểu Mei đứng trên chiếc thuyền vừa cập bến, ánh mắt xuyên qua làn sương, lẳng lặng quan sát một hồi.
Hình ảnh này đối với Mạc Phàm không hề mới lạ. Thực ra, hắn vẫn thường mơ về nàng trong những giấc ngủ đêm.
Khoảnh khắc hôm ấy, hắn vĩnh viễn không thể nào quên, ấn tượng thật sự quá sâu đậm.
“Sao nào? Thì ra trong lòng phu quân, ta chính là nương tử không thể lay động, hay được tưởng nhớ trong mộng.” Mang Đế Horakhty nở nụ cười, tựa như vô tình biết được bí mật trong lòng phu quân mình, thậm chí còn có chút đắc ý.
“Không bằng nhân lúc này, ngươi cởi đồ rồi qua đó làm chút chuyện gì đi, ta có thể chờ bên ngoài. Dù sao đây cũng là mộng cảnh, nếu ngươi đi qua, nàng sẽ không tan biến như sương khói đâu. Nói không chừng nếu định lực ngươi đủ mạnh, nàng còn có thể ngoan ngoãn để ngươi cưỡi nữa đấy.”
Tiểu Mei nghe những lời của Mang Đế Horakhty thì mặt đỏ bừng, không quên thở dài, tay vỗ trán.
Hết nói nổi rồi.
Tỷ phu ơi là tỷ phu...
Mà Mạc Phàm, sau một hồi trầm mặc, lúc này cũng đã bừng tỉnh, trong lòng hoảng hốt!
Sai lầm, sai lầm rồi...
Mẹ nó, đúng là yêu thuật.
Nhất định là khâu kiềm chế bản thân đã xảy ra sai sót ở đâu đó...
“Khụ khụ, chúng ta xử lý chính sự trước đã, dù sao chúng ta đến đây là có chuyện cần ngươi giúp. Mang Đế Horakhty, ta không cần biết ngươi là ai, chuyện đó không còn quan trọng nữa. Chúng ta bàn chính sự đi.” Mạc Phàm lúng túng nói.
Bắt gặp nụ cười của Mang Đế Horakhty, Mạc Phàm có thể thấy rõ niềm vui sướng tự nhiên trong lòng nàng.
Nhìn thấy nàng ở khoảng cách gần như vậy, trái tim Mạc Phàm lại lần nữa xao động, khó mà chối bỏ sự thật.
Thôi được, ta thừa nhận mình có một chút rung động.
Dù sao thì dung nhan, diện mạo và khí chất của Vĩ Linh Hoàng cũng quá đỗi ưu việt, quả thực khiến người ta ngắm mãi không chán.
Bất quá, không sao cả, đây chỉ là ngưỡng mộ và yêu thích thần tượng trong mộng, không phải là sợi dây tình duyên hồng trần...
Đời này lý trí của hắn kiên định, vững như bàn thạch.
Số một là Thiên Hy, sau đó mới đến Mục Ninh Tuyết, Diệp Tâm Hạ, Asha Corea!!!
Lần sau có thể cân nhắc làm một chuyên mục về phương diện này... Ân, Mạc Phàm à Mạc Phàm, sao bây giờ ngươi càng ngày càng sa đọa thế, ngươi là người đã có gia đình, đã có Mạc Thiên Hy, tại sao không biết trân trọng hiện thực mà lại buông thả ý chí trong mộng du, nảy sinh loại suy nghĩ dâm tà, trục lợi này chứ...
Nuốt một ngụm nước bọt để che giấu tâm tình, Mạc Phàm rất không tình nguyện muốn “đăng xuất” khỏi mộng cảnh.
Hắn tự vận ý niệm, xé toạc mộng cảnh, thoát về hiện thực.
Trở lại hiện thực, Mang Đế Horakhty bình thản rút tay khỏi ấn đường của Tiểu Mei, để nàng hoàn hồn trở về.
Mạc Phàm hoàn hồn nhanh hơn Tiểu Mei, vì sợ nàng nhắc lại chuyện cũ, hắn vội vàng phủ đầu: “Mang Đế đại nhân, chúng ta bàn chuyện hợp tác được không?”
“Hợp tác cái gì, hợp tác là chuyện nhỏ. Các ngươi đến đây đã nói rõ, nhân loại các ngươi muốn kết giao với Quang Minh Vị Diện Thiên Đạo Đế Hoàng để tìm sự che chở. Các ngươi muốn chống lại Cổ Nguyệt Tru Đế, không vấn đề gì, ta vốn dĩ đã ở phe các ngươi, chuyện đó không cần phải bàn. Trước mắt, chúng ta kết hôn mới là đại sự.” Nữ Mang Đế Horakhty nhấn mạnh.
Nghe những lời này, Mạc Phàm dở khóc dở cười.
Nữ chúa tể à, ta đến hợp tác, không phải bán thân...
“Ngươi... Mang Đế đại nhân, ta biết ngươi không phải Vĩ Linh Hoàng thật sự. Ngươi đừng cố làm những chuyện vô nghĩa nữa.” Mạc Phàm thay đổi giọng điệu.
“Thế nếu chúng ta là người một nhà thì sao?” Đột nhiên, Mang Đế Horakhty cũng đổi giọng.
“Ngươi lại nói cái gì vậy, người một nhà là thế nào?” Mạc Phàm cảm thấy thực sự mệt mỏi.
Nhìn chung, hắn cảm thấy nữ tử trước mắt rất khó có thể là Vĩ Linh Hoàng. Ít nhất, Vĩ Linh Hoàng mang lại cho người ta cảm giác đồng cảm nhiều hơn là áp bức nội tâm như thế này.
Nữ tử Mang Đế lại lắc đầu, sau đó nở một nụ cười có chút dí dỏm đáng yêu, cuối cùng còn nháy mắt nói: “Mẫu thân ngươi, Vu Hậu, có thêm một người con khác, ta với ngươi vốn dĩ là thân thích chung nhà.”
“Ta mệt ngươi thật đấy, được rồi, chung nhà thì chung nhà... ngươi lớn, ta nhỏ, ngươi là tỷ tỷ, Mang Đế tỷ tỷ, được chưa? Chúng ta bàn đại sự đi.” Mạc Phàm bỏ qua tiết tấu thường thấy, nói cho qua chuyện.
“Tỷ tỷ thì tỷ tỷ...”
“Ủa, khoan đã... Ngươi nói mẹ của ta có thêm một người con, là ngươi?” Nội tâm Mạc Phàm chấn động đến mức Tiểu Mei, người đang bị hắn phụ thể, cũng lảo đảo suýt ngã xuống bàn.
Tách trà bị nàng làm đổ.
Phải vất vả lắm mới ngồi yên lại được, Mạc Phàm một lần nữa đánh giá vị nữ tử Mang Đế này.
Không thể nào!
Biến cố đến quá nhanh đi, lão cha Mạc Gia Hưng phải làm sao đây? Vu Hậu từ khi nào có thêm một người con ngoài giá thú?
Lão cha ở nhà có biết không?
Mạc Phàm trước đây luôn nghĩ xấu Mạc Gia Hưng lù khù xách cái lu chạy, giờ khắc này ngược lại có chút đau lòng thay ông.
Cũng may, lão cha không tự mình đến đây nghe, Vu Hậu cũng không kể lại chuyện cũ, nếu không thì bát hủ tiếu chan nước mắt chắc sẽ mặn chát.
Từng tia suy nghĩ lướt qua trong đầu Mạc Phàm.
Nhưng sau khi nghĩ lại một hồi...
Hắn lại thấy có gì đó sai sai...
Làm sao Mạn Châu Vu Hậu có thể sinh ra một Mang Đế được? Nàng cưới Bàn Cổ à?
Logic này có chút không ổn.
Trong lúc ánh mắt Mạc Phàm đang diễn ra vô số suy tưởng phong phú, chỉ thấy Mang Đế Horakhty gõ nhẹ vào đầu hắn một cái.
“Nhìn ra nha, vừa nghe nói nương tử là thân thích của ngươi, ngươi liền nghĩ đi đâu đâu, thật sự lo lắng ta và ngươi không thể nối dây uyên ương có phải không?”
Mạc Phàm bị câu này làm cho chấn động, vội vàng lảng tránh: “Không phải, ý ngươi là gì?”
“Ý ta là, ta là con dâu của mẫu thân ngươi, ngươi lại đang nghĩ cái gì vậy?” Mang Đế Horakhty cười nói.
Nói rồi, nàng lại nắm lấy tay Tiểu Mei, ấn vào trán của mình.
Một loại nhận thức lý trí từ trong tiềm thức truyền đến thùy não của Tiểu Mei và Mạc Phàm.
“Nhìn cho kỹ, xem thử ta có lừa dối ngươi không.”
Ý chí Thiên Đạo sẽ không nói dối. Ngay khoảnh khắc hình ảnh xác nhận truyền về, tay Tiểu Mei vẫn đặt trên trán Mang Đế Horakhty, lòng nàng ngập tràn run sợ.
Trong khi đó, linh hồn Mạc Phàm đã không còn biết nói gì nữa rồi.
Đây là sự thật.
Nàng thực sự là Vĩ Linh Hoàng...
Không thể nào...
“Sự thật, cho dù khó tin đến đâu, vẫn là sự thật. Chỉ cần ngươi tìm được cách lý giải đúng cho nó mà thôi.” Vĩ Linh Hoàng tháo khăn che mặt xuống, nụ cười của nàng lúc này lại mang một cảm giác viên mãn đến lạ.
.................
Đề xuất Voz: Cô giáo - Người con gái năm đó anh yêu