Chương 1280: Không được để Thanh Long tham gia

..........

Tranh thủ lúc ba kẻ kia còn chưa tỉnh, Mạc Phàm ghé qua thăm Huyền Minh và Hồng Mãng Tà Long.

Hai gia hỏa này quả thực rất tốt. Apase đúng là có tài bồi dưỡng sủng thú, cả hai theo nàng xông pha lịch luyện, cuối cùng đều nhận được kỳ ngộ, tiến hóa đến cảnh giới cực cao.

Nói ra cũng thật hổ thẹn, trước đây Mạc Phàm từng lầm tưởng huyết mạch của Hồng Mãng Tà Long và Thánh Đồ Đằng Huyền Vũ đã chạm đến giới hạn ở cấp Trung Vị Quân Vương, giỏi lắm cũng chỉ lên được Thượng Vị Quân Vương.

Nhưng nghĩ lại thì không đúng, một kẻ trở thành Tà Thánh Vương một đời của Tà Miếu nhân gian, một kẻ lại là huynh đệ sánh vai cùng Thanh Long thời sơ khai náo loạn thế giới ma pháp, huyết mạch của hai tên này không thể nào yếu được. Thứ chúng nó thiếu không phải là huyết mạch, huyết mạch của chúng hoàn toàn đủ điều kiện, thứ còn thiếu chính là một vật phẩm trọng yếu để cung cấp đủ năng lượng đột phá.

Thế giới ma pháp khi đó không cung cấp đủ, nhưng Triệu Hoán Vị Diện thì có, Long Môn lại càng dư thừa.

Theo tính toán của Mạc Phàm, nếu Thanh Long có thể đội lên vương miện của Long Uyên Tổ Đình, chỉ cần một chút tài nguyên thừa thãi rớt ra cho Hồng Mãng Tà Long và Huyền Minh, thì việc cả hai chạm đến ngưỡng cửa Sử Thi cấp cũng không có gì là lạ.

Đừng hỏi vì sao trên thị trường đầu thai, có kẻ huyết mạch cao hơn, thời gian tu luyện lâu hơn, có khi cả vạn năm, chục vạn năm, trăm vạn năm mới lên nổi Sử Thi cấp, trong khi một số khác trông cà lơ phất phơ lại chưa đầy trăm năm ngàn năm đã tìm ra cơ duyên đột phá vèo vèo.

Câu trả lời cho câu hỏi này kỳ thật rất đơn giản, ngày trước Mạc Phàm không nói được, giờ thì hắn không thể nào minh bạch hơn.

Thứ nhất, phải dùng cái đầu, hoặc là tự mình, hoặc là phải có một người dẫn dắt tiên lộ, rút ngắn thời gian.

Thứ hai, ý chí, động lực, kỷ luật.

Thử hỏi có bao nhiêu sinh vật trên thị trường đầu thai phải chạy đua với thời gian từng li từng tí? Có bao nhiêu kẻ có đủ động lực cùng kỷ luật để khổ tu chống lại Hắc Ám?

Cũng giống như Cấm Chú pháp sư và yêu ma Đế Vương, thời gian để một thiên tài nhân loại tu luyện đến Cấm Chú chỉ bằng một phần mười, thậm chí một phần nghìn so với thời gian một yêu ma huyết mạch cao cấp tu luyện đến Đế Vương. Điều này thể hiện đầy đủ nhất tinh túy của nhân loại – trí tuệ, tuổi thọ, động lực, kỷ luật và ý chí.

Tuyệt đại đa số yêu ma sinh vật sống hàng triệu năm, chúng chủ yếu tiến hóa bằng nhục thể, hệ thống tu luyện chú trọng sự đơn giản, có bao nhiêu con yêu ma chịu bỏ cả giấc ngủ để miệt mài tu luyện như nhân loại? Có bao nhiêu thế hệ yêu ma rút kinh nghiệm từ ghi chép của kẻ đi trước để học tập?

Giống như Nhật Ánh từng nói, làm triệu hoán pháp sư, để yêu ma sinh vật đi theo nhân loại chính là một lợi thế cực lớn, đây là một giao kèo mà thiên đạo của Triệu Hoán Vị Diện không thể nào lắc đầu từ chối. Đi theo nhân loại sẽ có cái ăn, được rèn luyện tính kỷ luật, có người huấn luyện chuẩn chỉnh, dễ tìm thấy cơ duyên, dễ dùng mưu mẹo pháp môn để đột phá, lại có động lực tu luyện cao do bản tính của nhân loại vốn là đương đầu với thách thức.

Tóm lại, nhân loại đã nâng tầm yêu ma lên rất nhiều.

Hồng Mãng Tà Long, Tiểu Bạch Hổ, Huyền Minh bây giờ rất giống lão lang và Viêm Cơ ngày đó. Lão lang, Viêm Cơ nếu không có Mạc Phàm, đừng nói là nghịch thiên đạt đến thành tựu Đế Vương, chúng nó có sống nổi qua giai đoạn Thống Lĩnh cấp hay không cũng khó mà nói trước được.

Đột nhiên Mạc Phàm tự cười thầm, giễu cợt chính suy nghĩ của mình.

À quên, xin lỗi, không có hắn, lão lang làm gì đã được lên Thống Lĩnh, ngay cả Chiến Tướng cũng là một khả năng nhỏ nhoi.

Bước vào phòng của đám người Aliénor, Michael.

Bị Mạc Phàm chiếm dụng thân thể từ nãy đến giờ, trong lòng Apase dâng lên một cảm giác chán ghét sâu sắc.

Nàng cũng muốn được phụ thể hắn.

Nếu người phụ thể đổi lại là nàng, nàng nhất định sẽ thử dùng tay bóp nát thứ đó...

Tức giận phản ánh lên tâm tình.

Có thể bước chân còn chưa kịp nhấc lên, Apase lại đột nhiên cảm giác trí não của mình đang tư duy nhảy vọt, thậm chí nàng còn cảm nhận được nội tâm mình dâng lên một niềm vui sướng.

Niềm vui sướng này, tuyệt đối thuộc về bản tính ranh mãnh của nàng.

Apase theo Mạc Phàm ngồi xuống, rồi nhanh chóng cất lời trêu chọc: “Đại ca ca, huynh phụ thể ta nên ta có thể cảm nhận được trên người huynh đang vương vấn chút xuân tình phong lãng. Theo lẽ thường ở Siêu Duy Vị Diện, chuyện này hoặc là liên quan đến Asha Corea, hoặc là Vĩ Linh Hoàng... nhỉ?”

Trông thấy Apase tủm tỉm cười, vừa ngồi cười vừa lấy que kem chuối đặt trong vòng tay không gian có hàn băng của Tiểu Bạch Hổ ra ăn.

Tâm tình của Mạc Phàm vốn đã tạm quên đi, nghe nàng nói đến, một cái hắn khác đang phụ thể Tiểu Mei ở bên Quang Minh Vị Diện đột nhiên hắt xì liên tục, không may hắt xì trúng vào bộ trang phục mới thay của nữ thần Mang Đế, suýt nữa no đòn.

Apase dựa vào biểu hiện của kẻ đang phụ thể mình, tiếp tục dùng ngôn ngữ công kích:

“Ta nói này, Asha Corea dù sao cũng là đóa hồng gai, càng đâm đến máu chảy đầm đìa thì càng khiến người khác sa vào mê muội không rút ra được. Hơn nữa, huynh và nàng dẫu gì cũng là ván đã đóng thuyền, qua rồi cái thời diễn trò tình cảm nửa thật nửa giả để trêu tức Mục Ninh Tuyết. Để tâm tình huynh trải nghiệm cảm xúc mới mẻ như vậy, quá nửa là vấn đề của Vĩ Linh Hoàng nha.”

Apase không nói thì thôi, đã nói ra thì lời nào lời nấy đều như xát muối vào tim.

“Ngươi thì biết cái gì, chuyện của ta, ngươi không cần quản.” Mạc Phàm hậm hực nói.

“Trời ban lương duyên, chính huynh không nhìn thấy sao?” Apase tỏ ra thần bí thâm thúy.

Mạc Phàm dở khóc dở cười.

Lương duyên cái con khỉ.

Đây là nghiệt duyên, có duyên không phận. Nếu nói là do tơ hồng kết nối, thì chắc chắn là do lão Nguyệt Lão nào đó tắc trách chạy deadline, vừa làm cho có lệ vừa tu rượu.

Chính mình rõ ràng đã một tay bắt được hai lão bà trong mơ, nhất định phải hướng tình yêu nam nữ buộc chặt thêm tình ý với Asha Corea, ài, Asha Corea còn tốt, nàng va vào đường đời của mình vốn dĩ là một món quà của Nguyệt Lão. Nhưng quà thì cũng đủ rồi, bây giờ lại tặng kèm thêm một sợi dây buộc, tương đương là sẽ có một sợi dây khác bị nới lỏng. Xin đừng!!!

Tình duyên lại vương, kiên quyết tự cắt.

Apase căn bản không để tâm đến Mạc Phàm đang nghĩ gì.

Nàng cười gian nói:

“Thật ra ta có cao kiến này, huynh và nàng quan hệ không ít, vì sao không bỏ thêm chút công phu trên người nàng, bây giờ trở về, cần gì đến ta lãng phí thời gian. À nha, có phải huynh đang vừa phụ thể ta, vừa làm chuyện bại hoại gì đó với nàng ở bên kia không.”

“Ta và nàng vốn không thể. Ta đã chủ động rời khỏi thứ vốn không phù hợp với mình. Ngươi tốt nhất đừng nhắc lại nữa.” Mạc Phàm nói với ngữ khí nghiêm túc mười phần.

“Hả, ồ vậy à...” Apase ngừng ăn kem, đôi mắt sáng rỡ nhìn chăm chú vào bốn bức tường, toát ra một vẻ lãnh ngạo thẫn thờ.

Nàng có chút ngập ngừng, bao nhiêu lời đã sắp sẵn trước đó lập tức bị thổi bay.

Thì ra biến cố mà Mạc Phàm gặp phải, nguyên lai chính là cái này.

Xác thực không thể ngờ tới a.

Thì ra không phải là được ăn thịt ngắt hoa, mà là cùng người đẹp đường ai nấy đi.

“Nếu là chuyện này, chuyện này ta không giúp được gì.” Apase thấp giọng nói.

“...”

Mạc Phàm lười biếng nghe tiếp nên đứng dậy.

Hắn đứng lên, chính là Apase đứng lên.

Apase vừa đứng lên, lại bị phản ứng cơ thể cưỡng chế ngồi xuống, làm Mạc Phàm cũng bị kéo ngồi theo.

Nhìn thấy miệng nhỏ của nàng nguầy nguậy không ngừng, sau đó quay xe nói tiếp: “Đại ca ca, nói thật, khí tràng của nàng ấy quá mạnh, yêu huynh một cách rất vô lý và kỳ quặc, hoặc là huynh không xứng, hoặc là huynh không có số hưởng. Ta không nói là ủng hộ huynh, nhưng huynh làm không sai đâu.”

Mạc Phàm có chút bực bội, thật muốn lần nữa dùng tay làm chút chuyện đê tiện để dạy dỗ tiểu yêu xà không biết nghe lời này.

“Ngươi ghen rồi.” Mạc Phàm nói.

Đột nhiên trong gian phòng vang lên tiếng rì rì từ chỗ Tiểu Bạch Hổ.

Tiểu Bạch Hổ bị thương rõ ràng nhất, tuyệt đại đa số những trận chém giết quan trọng đều diễn ra trên người nó.

Apase tiến tới bế cục bông tuyết nhỏ nhắn này lên, xoa xoa cái lưng đang bị băng bó của nó.

Tiểu Bạch Hổ vẫn chưa thực sự tỉnh lại, nó chỉ khó chịu giãy giụa một lúc, sau đó Mạc Phàm cảm thấy sự khó chịu này phát ra từ cuống họng của nó, lập tức ý thức được có chuyện không ổn.

“Dốc ngược nó xuống, móc họng ra, bên trong có thứ gì đó.”

Dứt lời, Apase nhanh chóng nén cảm giác dơ bẩn, thọc tay vào cổ họng Tiểu Bạch Hổ, cố gắng lôi thứ bên trong ra.

Tiểu Bạch Hổ vẫn nhắm mắt, tỏ ra yếu ớt thều thào gì đó, bị móc họng liền nôn thốc nôn tháo.

Trên mặt đất, giữa bãi nôn lóe lên một vầng hào quang pha lê.

Viên pha lê ma pháp này giống như một thấu kính lưu trữ quang ảnh, có chức năng ghi lại hình ảnh, là vật mà Michael đặc biệt giao cho các Thánh Ảnh Tông Đồ dùng để thu thập tình báo.

Mạc Phàm khởi động quang ảnh.

Quang ảnh chiếu ra một bức họa trên tường hắc ám.

Bức họa được điêu khắc vô cùng tỉ mỉ.

Cảnh giới của Mạc Phàm đã cao, năng lực giám định bút tích cũng theo đó mà tăng mạnh. Giống như có người có thể nhìn tranh đoán chủ, hắn lập tức nhận ra đây là nét vẽ của Minh Nhạn.

Hơn nữa.

Trong hình chính là Thanh Long??

Thanh Long ngạo nghễ một mình đứng giữa vũ trụ hoang tàn, các tinh cầu xung quanh vỡ nát rơi rụng.

Một đạo huyền âm, tựa như máy ghi âm, được Michael lưu lại trong ngọc giản bắt đầu vang lên: “Triệu hồi Thanh Long về, đừng để nó tham gia khảo hạch! Tuyệt đối không được để Thanh Long tham gia khảo hạch, nó không nên xuất hiện ở Long Uyên Tổ Đình!”

Mạc Phàm: “?????”

Apase: “?????”

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Đây là Thiên Cơ, hay không phải Thiên Cơ???

..............

✣ Vozer . vn ✣ Dịch VN cộng đồng

Đề xuất Voz: Nữ tiếp viên
BÌNH LUẬN