Chương 1281: Người nhà của Hắc Long và Kim Long
........
........
Sự việc bất ngờ vô cùng khẩn cấp, không thể chần chừ, càng không có thời gian nán lại chờ đám người Michael và Aliénor tỉnh lại để hỏi cho rõ ngọn ngành. Nếu bây giờ còn đợi bọn họ, e rằng kết cục cuối cùng sẽ khó lòng cứu vãn.
Mạc Phàm và Apase quyết định để lại một mật tín cho Michael, đồng thời bố trí qua loa trận pháp căn cứ Tà Dương Long Miếu cho Hồng Mãng Tà Long cùng Huyền Minh tự quản. Sau đó, cả hai khẩn trương lên đường rời đi, nói đúng hơn là Apase một mình bay vút lên bầu trời cao chót vót của tòa Long Môn đệ bát cảnh này.
Vì không xác định được tọa độ, Mạc Phàm không thể sử dụng Không Gian Pháp Nhãn, đành phải phi hành bằng Phong hệ và Ám Ảnh hệ. Với trình độ hiện tại của Mạc Phàm, di chuyển từ đường hầm trong rừng long trúc đến lãnh địa Tổ Long cũng mất tối thiểu một hai ngày, quãng đường dài hàng ức dặm.
...
Hai ngày sau, cả hai đã đến vùng biên ngoại của Khung Đình, nhìn thấy một khe nứt màu xám khổng lồ treo lơ lửng giữa đất trời. Khe nứt này to lớn đến đáng sợ, hoàn toàn giống như một thế giới mới.
Tiếp tục xuyên qua khe nứt không gian giữa trời, ngay lập tức sẽ được tận mắt chứng kiến một nơi tựa như Thiên Giới trong truyền thuyết tu tiên. Bên trong, ánh sáng bảy màu phiêu dật, chân long tụ hội, tựa như đàn cá tiên bơi lội dày đặc trong đại dương, tạo thành một cảnh tượng quần du vô cùng tráng lệ và rung động. Bầu trời thương khung rộng lớn như vậy nhưng vẫn cho người ta một cảm giác phồn hoa chen chúc!
Mạc Phàm chậm rãi đánh giá cứ địa này.
Khá lắm, quả không hổ danh là Long Uyên Tổ Đình, không hổ là địa bàn của Chí Tôn Đế Hoàng cổ đại.
Tương tự đều là thế lực chúa tể, nhưng chỉ cần dựa vào lực lượng long chủng còn sót lại này, trong tình huống chân chính chúa tể không ra tay, e rằng mỗi con rồng chỉ cần phun một ngụm long tức là có thể dễ như trở bàn tay san phẳng cả Hàn Hải Điện lẫn Nhật Minh Giáo... Mà có lẽ, kể cả chúa tể có tự mình ra tay, thì kết cục ai hơn ai kém cũng khó mà nói chắc.
Vẫn là câu nói cũ, rồng, rất mạnh, không cần phải bàn cãi.
Trên bầu trời có tầng trời cao hơn, trên tầng mây lại có những đám mây khác, bên trong có thác nước, có hồ cốc, có vô số khu rừng và vách núi lơ lửng. Nơi đây cũng có một thứ tương tự như tổ ong, với những hang động tròn và sâu được đục khoét trên một vách núi khổng lồ. Phải nói rằng, mỗi một cái lỗ nhỏ trong hang động đó đều là sào huyệt của một Long tộc cường tráng, có những sào huyệt thậm chí còn có cả một gia tộc rồng.
Từng con Chân Long to lớn từ bên ngoài bay vào khe nứt, sau đó đáp xuống vách đá động quật tựa như tổ ong.
Apase mở miệng nói: “Đến rồi, đây mới chính là Vạn Long Cốc thật sự, chứ không phải cái Vạn Long Cốc toàn lũ cơ bắp ngoài kia.”
Mạc Phàm lần đầu tiên nhìn thấy nhiều rồng đến vậy, chủng loại nhiều đến mức khiến người ta hoa cả mắt, hơn một nửa trong số đó hắn còn không gọi được tên.
“GRÀO!!!”
Bỗng nhiên, một đám Hỗn Long do Kim Ma Long Vương, Ngân Cương Long Vương và Hắc Tử Long Vương dẫn đầu từ bốn phương tám hướng đột ngột lao về phía Apase, phát ra những tiếng rít tựa như tiếng sét chói tai.
Thanh âm của chúng một khi đã gầm lên thành đàn, sẽ khiến người ta cảm thấy đầu như muốn nổ tung.
“Kim Ma Long Vương, Hắc Tử Long Vương, Ngân Cương Long Vương. Đây là con cháu của Kim Long và Hắc Long sao?” Mạc Phàm hỏi.
GÀO~~~~~~~~~~~~~!
Không đợi Apase trả lời, Kim Ma Long Vương đã gầm lên một tiếng long khiếu làm vỡ nát tảng núi đá bên dưới, một đoàn Hỗn Long lập tức tập kết lại, xoay quanh trước mặt Apase, đồng thời đồng thanh vận lực, dùng long ngâm để trấn áp.
Rất rõ ràng, mục tiêu của chúng là đánh đuổi kẻ địch không phận sự ra khỏi cổng kết giới Khung Đình.
Sóng âm đinh tai nhức óc mang theo uy lực kinh thiên động địa ầm ầm đánh về phía Apase, người nhỏ bé như một con muỗi trong mắt lũ Chân Long.
Mạc Phàm ngớ người.
Các ngươi ra tay luôn rồi đấy à?
Từ bao giờ mà long khiếu cấp Quân Vương lại giống như phủi bụi đối với Mạc Phàm thế này? Hắn chỉ tùy tiện đứng yên một chỗ, thính giác quanh thân dường như tự động phản ứng, tạo thành một vách ngăn vô hình trong phạm vi mười dặm, miễn nhiễm tuyệt đối với những đòn tấn công liên quan đến sóng chấn.
Những điều hắn lĩnh ngộ được sau 27 vạn năm tu luyện chủ yếu vẫn là khai sáng lý thuyết, diễn sinh pháp tắc và phát triển pháp môn, chưa qua nhiều ứng dụng thực tiễn.
So với trước đây phải đánh trước rồi dần dần rút kinh nghiệm để giác ngộ, thì hiện tại hắn đã giác ngộ trước rồi mới đánh sau. Với tư cách là một Pháp Thần nắm giữ đầy mình học thuyết, Mạc Phàm có lẽ vẫn còn nhiều thứ chưa thực sự “mở khóa” hết.
Chủ yếu là vì bây giờ hắn gặp quá ít trận chiến đồng cấp, toàn là tự mình vượt xa đối thủ mấy ngàn vạn năm ánh sáng để ra vẻ vả mặt, cho nên đôi lúc việc kiểm chứng thực lực của bản thân vẫn còn mơ hồ, tựa như đang xài bản demo.
Giống như một người đã xây dựng được nền tảng nguyên vật liệu vững chắc, chuẩn bị đầy đủ bản vẽ và thiết kế, chỉ còn thiếu ngọn gió đông để thi công.
Kim Ma Long Vương thấy đòn tấn công liên hợp bị chặn lại, mà người chặn lại là một nữ tử chân yếu tay mềm, điều này khiến nó có chút không phục. Toàn thân nó tức thời phát ra hào quang chói mắt, ngẩng đầu phun ra một ngụm long ngâm hủy diệt thẳng xuống vị trí của Apase.
“Tính cách này, đúng là giống hệt Kim Long.” Mạc Phàm thầm vỗ tay.
Ngày trước ở Thánh Thành, tính khí của Kim Long cũng y như vậy, quân lệnh như sơn, phụng mệnh trời, đối với kẻ địch thì không nói nửa lời.
Kim Long, Ngân Cương Long, mà Ngân Cương Long chính là hình dạng nguyên thủy của Hắc Long. Đặc điểm chung dễ nhận ra của chúng là lười nói chuyện, bất kể là địch hay bạn, cứ nhìn mà hiểu ý, đừng bắt người ta phải mở miệng, mệt lắm!!!
Vô số long chủng trong đội quân ngay từ đầu đã dùng tới các loại long thuật hiểm độc để tấn công Mạc Phàm, cùng với long ngâm long tức của Kim Ma Long Vương dẫn đầu. Vô số vết tích hỏa quang và lôi đình rền vang trời đất va chạm vào vách ngăn phòng ngự của hắn.
Nhưng căn bản là không có gì đặc biệt, vừa chạm vào liền tiêu tan.
Giữa rào chắn Không Gian hệ và Huyền Âm hệ của Mạc Phàm, đám rồng ở xa hoàn toàn không thể với tới.
Nên nhớ, át chủ bài phòng ngự của hắn là Huyền Vực, chứ không phải mấy thứ ma pháp tùy tiện này.
“Chúng không phải hậu đại, mà là tiên tổ. Kim Ma Long Vương và Ngân Cương Long Vương còn cổ xưa và chính tông hơn cả Kim Long và Hắc Long. Nói thẳng ra, chúng mới là ông bà tổ tiên, huyết mạch của hai tên kia là từ chúng mà ra.” Apase giải thích.
Về phương diện kiến thức long tộc, một mặt Apase đã sống ở Vạn Long Cốc rất lâu, mặt khác, khế ước của nàng là Tiểu Kỳ Lân có huyết mạch khá gần với trực hệ của Hư Vô Long Thần, dĩ nhiên hiểu biết nhiều hơn Mạc Phàm.
“À ừ, chắc là vậy.” Mạc Phàm cũng không bận tâm tranh cãi vấn đề này, nàng nói sao thì hắn nghe vậy.
Nhưng mà, tốt xấu gì cũng có liên quan gia phả với Quang Minh Kim Long và Hắc Long Đại Đế, không phải Long Vương thì cũng nên ngồi ở hàng ghế trưởng lão, đại nguyên soái chứ, tại sao lại đi làm quan huyện, làm tổ trưởng tổ gác cổng cho Long Uyên Tổ Đình?
Kim Ma Long Vương, Ngân Cương Long Vương, Hắc Tử Long Vương đều là Thượng cảnh Quân Vương cấp, chứng tỏ đều là người nhà của Hắc Long Đại Đế và Quang Minh Kim Long.
“Đại ca ca, đến lượt anh rồi, phiền Pháp Thần vô song ra tay trấn áp, nếu không chúng sẽ không bỏ qua đâu.” Apase cười nói.
“Sao em không đánh? Để anh xem những năm qua em đã làm được gì.” Mạc Phàm nói.
“Là Tà Dương Long Miếu rồi còn gì. Em đã đến cực hạn, không thể tu luyện thêm được nữa, đại ca ca cũng đừng ép người ta khổ tu quá mà.” Apase ra vẻ một tiểu nha đầu bướng bỉnh mà giảo hoạt, giương cao cờ kháng nghị.
Là phụ thể của nàng, Mạc Phàm ngoài mặt thì cười, nhưng trong lòng thì một vạn lần không tin.
Apase là người thế nào, hắn còn không hiểu sao?
Nàng nhất định đang cất giấu một thủ đoạn bí mật cực sâu nào đó, có thể chỉ là chưa hoàn thiện, hoặc quá trình phát triển đang gặp chút vấn đề. Chờ nàng đại thành, tối thiểu cũng sẽ không thua kém Hồng Mãng Tà Long và Huyền Vũ.
Thôi cũng được.
“Các vị, chúng ta là người nhà của Thanh Long, phiền các vị vào trong mời Thanh Long ra đây, gia đình đang tìm ngài ấy có việc gấp. Tin ta đi, nghe lời ta, nếu không...” Mạc Phàm bắt đầu rao giảng đạo lý.
Đột nhiên, Kim Ma Long Vương ở phía trước đã dẫn đầu đoàn long chúng lao tới tấn công.
Chỉ thấy Mạc Phàm vỗ trán thở dài một hơi.
Dĩ hòa vi quý.
Thuần túy giảng chân kinh thì không nghe.
Không nghe, thì ta đập chết mẹ.
Mười phút thoáng cái trôi qua.
Quả nhiên, khi Mạc Phàm phụ thể Apase biểu diễn vài pháp tắc sơ giai của Thổ hệ và Phong hệ. Đến chiêu thứ ba, đám rồng đã sập tiệm, những con Chân Long hỗn tạp này nhao nhao tản ra, không còn dám chạy tới gây khó dễ cho Mạc Phàm nữa.
Kim Ma Long Vương bị bẻ gãy sừng, sau đó được thả cho chạy về mách cha.
..................
Đề xuất Tiên Hiệp: Tương Dạ