Chương 1303: Chúc Di Sơn, Chúc Chi Sơn

................

Nói về người bạn thứ hai của Sở Nguyệt Cát, ngoài Trịnh Khắc Thiên ra, cậu còn một người bạn lớn tuổi hơn mình khá nhiều.

Chiều tà ngả bóng sau lưng tiểu trấn thần bí, nghe tiếng động rục rịch ngoài cửa, Sở Nguyệt Cát cầm một cây gậy có đóng đinh trên tay, hồi hộp tiến tới hé mở cánh cửa. Sau khi thấy rõ người quen bên ngoài, cậu lập tức mở toang cửa, kinh ngạc cất lời: “Chúc Chi Sơn, ngươi làm gì ở đây?”

Thiếu niên cao lớn phớt lờ câu hỏi của Sở Nguyệt Cát, không nói một lời mà xông thẳng vào nhà, ngồi ngay ngắn bên mép giường, sắc mặt vô cùng phức tạp, vừa như trút được gánh nặng lại pha lẫn vài phần tiếc nuối.

Lúc này, Chúc Chi Sơn mới phát hiện Sở Nguyệt Cát đang có một hành động rất kỳ lạ. Cậu ngồi xổm ở bậc cửa, thân người nghiêng ra ngoài, dùng một ngọn nến cháy dở chỉ còn độ một lóng tay để đốt một tờ giấy vàng, tàn tro bay tứ tán. Sau đó, cậu lại cầm một tờ giấy khác có viết câu đối xuân, trông như thư pháp mừng xuân của một vị học giả nào đó.

Thấy Sở Nguyệt Cát nhón chân dán tờ giấy lên bức tường trước cửa, miệng còn lẩm bẩm điều gì đó, nhưng vì khoảng cách hơi xa nên Chúc Chi Sơn không nghe rõ, cũng chẳng buồn hỏi tường tận.

Chúc Chi Sơn, thực chất chính là Chúc Di Sơn trong hình hài trẻ lại. Không sai, hắn chính là nhị sư huynh bảo bối của Quỷ Cốc Tông – Chúc Di Sơn.

Sở dĩ Chúc Di Sơn bây giờ trông giống một thiếu niên trẻ tuổi, trạc tuổi Sở Nguyệt Cát chứ không phải mang vẻ chín chắn của một cường giả đã sống vạn năm, đó là bởi vì hắn đang sử dụng một loại cấm thuật của Phù Thủy gọi là Càn Khôn Dịch Sinh Thuật. Thuật này giống hệt như một loại phép thuật cải lão hoàn đồng, ngay cả tu vi cũng vì thế mà tụt dốc không phanh, chỉ còn lại Vương cảnh.

Chuyện là từ sau lần cả hắn và đạo sư Thu Ly bị Sở Giang dùng lý lẽ của bậc thánh hiền để chèn ép tinh thần, đạo tâm của Chúc Di Sơn trở nên bất ổn, tu luyện không cách nào tiến thêm được nữa. Trong lòng hắn dấy lên sự phản cảm và bất phục tột độ đối với cả Sở Giang lẫn Phong Thanh Dương. Mặc dù đã sớm bị Sở Giang một đòn chặt đứt sợi dây con rối tinh thần của Tả Hữu Sứ Huỳnh Nguyên nối với huyệt Bách Hội, thế nhưng Chúc Di Sơn vẫn bám riết không buông Sở Giang, một mực muốn gây phiền phức cho đại sư huynh của mình.

Chúc Di Sơn là nhị đồ đệ của Quỷ Cốc Tông, từ nhỏ đến lớn đều được sư tôn của cả ba người đích thân dạy dỗ, về tình về lý, chẳng có lý do gì để hắn gia nhập ma đạo, không thể vô duyên vô cớ bị hắc hóa. Chúc Di Sơn không phải phản đồ, hắn chẳng qua chỉ muốn được đại sư huynh công nhận mình hơn Phong Thanh Dương. Chỉ cần Sở Giang thừa nhận, cũng đồng nghĩa với việc Quỷ Cốc Tông thừa nhận, Chúc Di Sơn mới có thể phá vỡ được bình chướng đạo tâm của mình.

Vì vậy, sau năm lần bảy lượt chai mặt tìm đến Sở Giang, Chúc Di Sơn cuối cùng cũng được toại nguyện. Hắn bị Sở Giang dùng pháp thuật thần thông của Phật gia trấn áp, nói đúng hơn là một loại Thiên Đạo pháp tắc kinh thế hãi tục. Sở Giang đã ném linh hồn của Chúc Di Sơn vào vòng luân hồi, khiến thể xác hắn nghịch chuyển trở về, từ một nửa bước Đế Hoàng chín chắn với vạn năm tuổi thọ, bị trấn áp biến trở về thiếu niên Chúc Chi Sơn 16 tuổi, cấp bậc Vương cảnh.

“Ngươi nói ngươi không thua Phong Thanh Dương. Nếu là Phong Thanh Dương, tâm tính của hắn thế nào ngươi cũng rõ. Dù cho đang đứng trên đỉnh phong, hắn vẫn tình nguyện tự mình đạp đổ tất cả để luân hồi một lần nữa, thậm chí khí phách quân tử chưa bao giờ biến mất.” Sở Giang nói với Chúc Di Sơn.

Hắn để Chúc Di Sơn trở thành Chúc Chi Sơn, một lần nữa hóa phàm để rèn luyện, một lần nữa trải nghiệm nhân sinh, để tầm mắt không còn hạn hẹp, không phân biệt được đúng sai, địch ta. Tương lai của Chúc Chi Sơn có thay đổi được vận mệnh hay không, có thể một lần nữa bước lên đỉnh cao, thậm chí cá chép hóa rồng hay không, đều phải xem bản tâm của thiếu niên này khi ở bên cạnh Sở Nguyệt Cát có thay đổi được gì không.

Sở Nguyệt Cát và Chúc Chi Sơn không phải hàng xóm, nhà của hai người cách nhau khá xa. Ban đầu, Chúc Chi Sơn cho rằng Sở Nguyệt Cát là con trai của Sở Giang, trong đầu hắn cứ mường tượng ra cảnh bản thân là một đại năng truyền thuyết lại phải hạ mình làm bạn với con trai của sư huynh, thật là nhục nhã không để đâu cho hết.

Nhưng dần dần, Chúc Chi Sơn lại ngày càng có thiện cảm với Sở Nguyệt Cát, bất tri bất giác đã trở nên thân thiết từ lúc nào không hay. Chúc Chi Sơn không hề mất đi ký ức của Chúc Di Sơn, lập trường của hắn vững chắc, bản tính già dặn, nội liễm, khiêm tốn, thực sự rất giống một lão đại năng đang đóng giả làm tên tân thủ vắt mũi chưa sạch.

Chúc Chi Sơn đi học, đừng nói là bạn bè đồng lứa, mà bất luận là kiến thức, kinh nghiệm hay thực lực, trình độ của hắn dĩ nhiên vượt trội hơn cả mấy lão già dạy học ba hoa rất nhiều. Nhưng hắn vẫn ngồi nghe không tranh cãi, biết mà không nói, thấy sai không cần sửa, cứ lặng lẽ làm việc của mình.

Có một lần, không hiểu vì sao, Chúc Chi Sơn bị một thằng nhóc họ Triệu tên là Triệu Chí Kính ngứa mắt. Tên thiếu niên hỉ mũi chưa sạch kia mới mười mấy tuổi đầu đã cao lớn không thua gì trai tráng trưởng thành, bị bạn bè gọi là hỗn thế ma vương, trời sinh thần lực, sở hữu thiên phú cơ bắp kinh người, tương lai nhất định sẽ là một Quỷ Bí Giả cực mạnh.

Hôm đó, Triệu Chí Kính cố ý va vào Chúc Chi Sơn. Chúc Chi Sơn vẫn giữ vẻ thư sinh không nhiễm bụi trần, mặc kệ không đếm xỉa. Kết quả, Chúc Chi Sơn bị người ta kéo bè kết phái chặn lại trong ngõ Tao Đàn, tẩn cho một trận ra trò. Đối phương toàn là thiếu niên mới lớn, ra tay cũng chẳng biết nặng nhẹ, chẳng mấy chốc Chúc Chi Sơn đã bị đánh cho hộc cả máu. Mấy hộ gia đình ở ngõ Tao Đàn phần lớn đều là người làm công kiếm ăn, thuộc tầng lớp lao động, thấp cổ bé họng, nào dám nhúng tay vào.

Sở Giang khi đó cũng chứng kiến tất cả. Hắn ngồi ở đầu cổng huyện, giả vờ uống rượu giải sầu, còn hớn hở ngồi xổm trên đầu tường hóng chuyện, chỉ sợ thiên hạ không loạn.

Hắn rõ ràng muốn biết, bản tính ‘yêu thương hòa thuận’ của nhị sư đệ mình có bộc phát ra hay không, có tiệm cận được với tâm tính của Phong Thanh Dương hay không.

Đáng mừng là, quả thật Chúc Chi Sơn không làm Sở Giang thất vọng. Một Vương cảnh khiêm tốn, chẳng thèm chấp đám nhóc ranh, giả vờ để bị đánh, còn rất nhiệt tình lén lút dùng máu giả bôi trét lên mặt.

Cuối cùng, chỉ có một thằng nhóc nghèo hèn, dơ bẩn, gầy như que củi lén chạy ra khỏi nhà, chuồn đến đầu ngõ hét toáng lên: “Chết người rồi, chết người rồi! Bớ làng nước ơi, quan binh ơi, mau gọi quan binh, có người bị đánh chết rồi!”

Khi nghe thấy mấy chữ “chết người” hay “quan binh”, đám nhóc con loai choai mới giật mình sực tỉnh. Nhìn thiếu niên thư sinh da trắng mặt xinh dính đầy máu tươi nằm thoi thóp dưới đất, đám con cháu nhà giàu kia cuối cùng cũng bắt đầu hoảng sợ. Sau khi hoảng loạn nhìn nhau một cái, chúng liền ba chân bốn cẳng chạy về hướng ngược lại của ngõ Tao Đàn, nhanh chóng ai về nhà nấy.

Thiếu niên nghèo hèn đã cứu nguy cho Chúc Chi Sơn khi đó không phải ai xa lạ, chính là đứa trẻ không được đi học Sở Nguyệt Cát.

Chúc Chi Sơn sững sờ, hắn cảm giác đã nhìn thấy sự khác biệt giữa mình và Sở Giang, thậm chí là cả Phong Thanh Dương.

Nhưng lần đó, Chúc Chi Sơn chẳng những không hề biết ơn thằng nhóc đã cứu mạng mình mà còn thích đến chọc ghẹo cậu.

....................

Đề xuất Đô Thị: Ác Ma Doanh Địa
BÌNH LUẬN